Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Bùi Hoàng Linh

Bùi Hoàng Linh

Q.1, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... - ẢNH: Thiên Anh
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá...
ẢNH: Thiên Anh
Những con nắng như có sân chơi của riêng mình cứ tha hồ vẽ nguệch ngoạc lên mặt đường những hình ảnh vô thức và thay đổi theo bóng nắng treo cao...
Những lần đi về trên những con đường trong một khu ở mới kịp nhận ra nắng đã đánh thức khóm hoa mười giờ nơi vỉa hè một ngôi nhà nhỏ và yên ắng... hay cũng có đôi khi thức dậy vào một buổi chiều nhìn nắng qua ban công tô vẽ lên tường một mảng vàng cam nhợt nhạt mới hay nắng mong manh cũng như một lớp khói chực chờ tan chảy, chỉ khác là để lại cho người ngồi yên bên ghế nhớ một ai, một chuyện, một cũ kỹ ký ức mà không nói được...
Mỗi sớm cuối tuần ngồi ở công viên Hàn Thuyên thấy những bóng nắng cũng ham vui ghê, người ta đã trông cây cao rồi thế mà vẫn len lỏi vào pha cho ly cà phê sáng những sắc màu thủy tinh qua viên đá tan chảy, nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá, đủ vương lên đôi mắt đen chút long lanh của tuổi còn viết thư tay gửi người chung lớp...
Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ... - ảnh 1

Có khi chỉ nhìn nắng xuyên qua lá ngoài khung cửa chiều khiến cho người ngồi yên bên ghế nhớ một ai, một chuyện, một cũ kỹ ký ức mà không nói được...

Ảnh: Thiên Anh

Khi những khe nắng len qua khóm cây cao xanh của công viên vô tình đã tạo ra những tia chiếu qua không gian xanh xám của bóng râm tạo nên một hiệu ứng lạ của bức tranh thiên nhiên đầy tự do và ngẫu hứng, chút ngẫu hứng làm cho người ngồi dưới những tán lá cũng thêm phần mộng mị... chợt nhìn sang người ngồi bên cạnh và ngắm vài sợi tóc cũng đã nâu lên hòa với màu mắt trong làm một...
Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ... - ảnh 2

Một ngày của Sài Gòn thì lại trôi qua nhanh như bóng nắng, trôi nhanh như cách uống một ly cà phê pha sẵn

Ảnh: Thiên Anh

Những buổi chiều muộn về trên những ngả đường mới thấy nắng đã bước qua bên kia thời trong trẻo, ngày muộn đã pha vào màu nắng nhạt chút đỏ của ráng chiều, chút xám của mây trời in bóng núi thế nhưng vẫn gắng gỏi để in lên mặt đường những vết hồng cam, in lên mảng tường dài của một dãy phố những loang lổ của bóng lá. Nắng của buổi chiều thường mang lại một vẻ khắc khoải, chút tàn tạ sau một ngày dạo chơi trên những không gian với muôn hình vạn trạng... Một ngày của Sài Gòn thì lại trôi qua nhanh như bóng nắng, trôi nhanh như cách uống một ly cà phê pha sẵn, thế nên mới tạo nên cái gấp gáp ngắm nắng khi mà nắng quá mong manh đi qua người ngồi ngắm nó...
Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ... - ảnh 3
 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đến Sài Gòn ngót nghét đã hơn 9 năm... /// Ảnh: Ngọc Dương

Tôi cưới Sài Gòn!

- Mình không thuộc về nơi này phải không anh?
Tôi nhìn vào mắt anh và hỏi thế trong những lần hò hẹn. Buổi tối Sài Gòn huyên náo đến mức chúng tôi không thể nghe rõ lời nhau. Anh nhìn tôi như hiểu ý và gật đầu.
 
Sắp có cầu Cần Giờ thay thế phà Bình Khánh nối liền huyện Nhà Bè và Cần Giờ /// ẢNH: Thiên Anh

Con đường gian lao về đất anh hùng

Quê tôi phía nam Sài Gòn. Khởi thủy, toàn vùng vốn là rừng sình lầy ngập mặn. Trong Phủ biên tạp lục, Lê Quý Đôn viết: ”Từ cửa biển Cần Giờ, Soài Rạp, cửa Tiểu, cửa Đại trở lên toàn là rừng rậm …’.
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng