Sài Gòn những giao mùa

0 Thanh Niên Online
Tôi yêu Sài Gòn bởi những ngày khác lạ, ngày nhường thời gian để đêm dài hơn cho các ngọn đèn đường lên sớm, những buổi bình minh tinh khôi màu hoa cúc.
Người Sài Gòn vốn quen với nắng nóng quanh năm nhưng khi tiết trời se lạnh lại điệu đà, đổi thay diện mạo... /// Ảnh: Độc Lập Người Sài Gòn vốn quen với nắng nóng quanh năm nhưng khi tiết trời se lạnh lại điệu đà, đổi thay diện mạo... - Ảnh: Độc Lập
Người Sài Gòn vốn quen với nắng nóng quanh năm nhưng khi tiết trời se lạnh lại điệu đà, đổi thay diện mạo...
Ảnh: Độc Lập
Ngày của mùa lá rụng chị lao công phải vất vả hơn để làm sạch phố phường. Ngày thành phố khoác lên mình thêm chiếc áo để những chuyến xe khuya ấm áp…
Bến Bình Đông vào mùa nhộn nhịp tàu ghe xuôi ngược đầy ắp hoa xuân và những cội mai già … Sài Gòn vào thời khắc giao mùa thật đẹp khiến cảm xúc nhân gian lắng đọng, nhịp sống bất chợt đổi thay trước sự chuyển mình rất duyên của trời đất.
Một sớm thức giấc chợt thấy tiết trời mát mẻ, bên ô cửa nhỏ gió lướt qua thật nhẹ, từng chiếc lá xoay tròn rơi rụng khắp mặt đường, gọi một mùa ngang qua thành phố. Không lãng mạn, nồng nàn như Hà Nội, Sài Gòn vào thu bằng những khoảnh khắc nhẹ nhàng như thế. Những cơn mưa bất chợt đến rồi đi để lại không gian dịu mát làm lòng người mênh mang bao cảm xúc. Hoa cúc đủ sắc màu theo những chuyến xe xuống phố,điểm thêm nét tươi thắm cho một góc ngã tư đèn đỏ, gió mang làn hương mộc mạc bay đi, theo bước các em học sinh buổi sớm mai đến trường, hòa vào dòng người tất bật rời đi muôn phương.
Sài Gòn những giao mùa - ảnh 1

Hoa xuân trên Bến Bình Đông

Ảnh: Ngọc Dương

Thấp thoáng đâu đó trên các con đường sắc lá vàng rơi phủ khắp, níu giữ những bước chân qua chiêm ngưỡng khoảnh khắc phố vào thu. Những chiếc lá rụng nằm im bên lề đường rồi lại xoay vòng cuốn theo từng cơn gió rời đi xa hơn làm nét thu phương Nam thêm quyến rũ. Nắng trưa không còn nhọc nhằn trên đôi vai chị gánh hàng rong như đợt nắng mùa cũ. Bờ rào hoa ngâu nhà ai ven đường nở bung từng chùm trắng muốt khi chiều buông, mùi hương bay nhè nhẹ theo làn gió thu man mác. Nhịp sống thành phố ngày giao mùa trở nên chậm rãi, trầm tư hơn dù vào giờ tan tầm tấp nập những dòng xe xuôi ngược.
Tờ lịch treo tường mỏng dần chờ thay mới khi không khí lạnh về ngang phố phường, Sài gòn lại khoác lên mình những chiếc áo ấm xinh xinh đủ sắc màu cho ngày đông thêm mới. Người Sài Gòn vốn quen với nắng nóng quanh năm nhưng khi tiết trời se lạnh lại điệu đà, đổi thay diện mạo với khăn choàng cổ, áo khoác đủ màu làm rực rỡ những nẻo đường ban mai. Nét yêu kiều của phố ngày đông làm ấm lòng những người con xa xứ tìm cơ hội đổi đời nơi đất Sài thành khắc nghiệt, nhắc nhớ nhiều ký ức quê nhà tưởng chừng đã rêu phong cũ kỹ khi đôi chân mãi bước theo nhiều nỗi lo cơm áo.
Sài Gòn những giao mùa - ảnh 2

Khi những giai điệu rộn ràng vang lên khắp phố phường là lúc thành phố bước vào mùa lễ hội nhộn nhịp nhất

Ảnh: Khả Hòa

Khi những giai điệu rộn ràng vang lên khắp phố phường là lúc thành phố bước vào mùa lễ hội nhộn nhịp nhất. Trong đêm thiên đường đèn lấp lánh, các ông già, bà già Noel đeo túi quà cổ tích mang đến niềm vui cho các em nhỏ gần xa. Không khí giáng sinh tràn về trong những giai điệu nhạc vui, Sài Gòn xinh đẹp và đáng yêu như cô gái đôi mươi thuở hẹn hò đầu đời lãng mạn.
Thành phố chớm lạnh vài ngày cũng đủ làm người Sài Gòn trải lòng với bao cảm xúc, gửi gắm tấm lòng về những vùng miền xa xôi. Những chuyến hàng từ thiện được gửi lên thăm các em nhỏ nơi vùng cao giá lạnh. Những đội quân tình nguyện lên đường về miền quê xa giúp các cụ già sửa sang lại mái nhà, gian bếp. Các chuyến xe nghĩa tình giúp người lao động nghèo về quê đón Tết viết đầy thêm các trang mục báo, chiến dịch “Tiếp sức mùa thi” và còn nhiều sự sẻ chia đầy ắp yêu thương làm ấm lòng người ở lại, tiếng rao đêm không còn khoắc khoải.
Thành phố phương Nam đâu chỉ có hai mùa mưa nắng đi về trên từng góc phố, hàng cây bên những dòng người, dòng xe buổi sớm mai đông đúc hay chiều muộn vội vàng. Mùa nối mùa, Sài Gòn còn có những khoảnh khắc giao hòa làm đẹp phố phường, làm đẹp cuộc đời để mỗi lúc đi xa lòng tôi lại quay quắt nhớ về.
“Sài Gòn chưa xa đã nhớ
Đường vui đôi chân sớm trưa….”
 
Sài Gòn những giao mùa - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.