Về phố, nhớ chú “Bảy lúa” anh hùng

30/04/2008 23:10 GMT+7

Có câu chuyện thật nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi: Một nông dân mới học lớp 3, được đào tạo trở thành phi công lái phi cơ tiêm kích Mig-17. Những năm chiến tranh ở miền Bắc, chiếc Mig-17 của ông từng đối mặt với những máy bay địch được trang bị hiện đại hơn gấp nhiều lần, tốc độ bay nhanh gần gấp đôi. Ấy vậy mà ông từng hạ 7 chiếc F5, F4 của Mỹ.

Ông là Nguyễn Văn Bảy - Đại tá không quân, Anh hùng Lực lượng vũ trang - Quân đội nhân dân Việt Nam.

Người anh hùng tự trào...

Chiếc xuồng ba lá lách từng đám lục bình trôi, chạy từ hướng thị trấn Lai Vung (Đồng Tháp) về sâu trong đồng nội. Gần một cây số vừa chạy, vừa gỡ rác vướng vào cánh quạt động cơ, chúng tôi đến nhà ông nông dân được dân làng gọi đùa là ông "Bảy lúa". Theo cách nói của bà con dân làng, ông nông dân này còn... lúa hơn cả "Hai lúa" của vùng lục tỉnh Nam Bộ.


Phi công Nguyễn Văn Bảy bên chiếc máy bay chiến đấu - Ảnh Do gia đình cung cấp
Đón chúng tôi là một ông già tuổi 73 mặc quần cộc, đầu quấn khăn rằn. Nhìn cách ăn mặc của ông không thể nào hình dung cho khác đi được ông là nông dân chính hiệu. Thấy ông già ra tận bờ kênh đón, chào khách theo kiểu nhà binh, chú Đỗ Huy Hoàng vừa lẫm đẫm bước lên bờ, vừa nói: "Ông Bảy lúa đó! Nhà phố hai, ba căn không ở, lại về đây ở nhà chòi. Thiệt hết biết cho ông bạn già của tôi".

Sau cái bắt tay làm quen, chúng tôi đã bị ông già chinh phục bằng rất nhiều câu chuyện lạ đời. Trước hết, căn nhà khoảng 25m2 của ông không giống ai. Thay vì lợp lá hoặc ngói, ông lại cho lợp tất cả bằng tôn từ mái đến vách, có lẽ cho giống "cái hộp kim loại" - máy bay(?). Nóng hầp hập. Trưa hôm ấy trời lại đứng gió, báo hại khách lẫn chủ toát mồ hôi hột. Chưa kịp nghỉ thở, ông đã mời: "Dứt hết ly này, tao mới kể cho nghe. Không uống, tao cương quyết không khai à nghen!". Câu pha trò của chú Bảy làm cả nhà cười vang.

Chai rượu đế nương theo câu chuyện kể, cạn dần. Là xứ làm nem - nem Lai Vung nổi tiếng nhất miền Tây Nam Bộ - nhưng hôm chúng tôi đến chủ  không đãi nem. Mồi "đưa cay" hôm đó chủ lực là... thịt chuột. Món nhậu  này nghe đâu cô Bảy vợ chú đã chuẩn bị từ sáng. Mấy chú, mấy anh cùng đi trong đoàn tỏ ra khoái món độc chiêu này, chỉ trừ cô bạn đồng nghiệp của chúng tôi. Cô cứ ngó đĩa mồi... cười trừ, không dám đụng đũa.

Khi đã ngà ngà, chú Bảy bắt đầu khề khà những chuyện nghe ngộ nghĩnh. Rằng, năm 1991 chú về hưu. Là diện "chính sách đặc biệt", Nhà nước chăm lo nhà cửa cho gia đình chú cũng không đến nỗi nào. Nhưng có lẽ là người thích bay lượn tự do như thuở còn trong không quân, chứ không chịu cái không gian đông đúc, ngột ngạt của Sài Gòn hay thị xã Sa Đéc, nên chú giao hết nhà cửa cho con cái, hai ông bà già lui về miền quê này vui thú điền viên. Nhưng làm ruộng với một đại tá không quân như chú "Bảy lúa" là điều không dễ chút nào.


Máy bay Mig-17 - Ảnh: Tư liệu

Chú đem mô hình VAC (vườn - ao - chuồng) vào áp dụng kinh tế nông nghiệp, những tưởng sẽ không bị phụ thuộc "nước sông, gạo chợ". Nhưng “trồng lúa lúa chết, nuôi heo heo bệnh, nuôi gà gà toi. Làm cái gì cũng thất bại", chú Bảy nói. Chú Bảy ngửa cổ ực một ly, rồi cười khà khà: "VAC không được, tao chuyển sang mô hình BAD". Tôi thắc mắc hỏi: " BAD... là gì hả chú?". "Nghĩa là bán - ăn - dần chứ gì mậy". Chú lại pha trò: "Chú mày biết giống lúa 3509 không? Ở đất này chỉ tao trồng giống lúa đó thôi nghe". "Vậy nên trồng hoài mà lúa... không chín". Căn nhà nhỏ lại vang vang tiếng cười. Tất nhiên, đó là chuyện xưa. Bây giờ, ngôi nhà nhỏ của chú chứa đầy những bao lúa. Thậm chí, lâu rồi người dân trong làng quên mất chú Bảy là phi công lừng lẫy, từng tung hoành ngang dọc trên bầu trời Hà Nội, Hải Phòng, Hà Tây, Ninh Bình...; được phong Anh hùng vì thành tích hạ 7 chiếc F5, F4 của Mỹ. Họ cứ quen miệng gọi chú là "Bảy lúa". Nhưng dường như chú thích cách gọi thân mật này hơn thì phải.

Nhân cách một "trận huề"


Máy bay F.4 - Ảnh: Tư liệu

Chú Bảy kể về mình không nhiều, và kể ngắt khúc. Ngồi bên tôi là chú Đỗ Huy Hoàng - bạn chiến đấu và cũng là cấp dưới do chú trực tiếp chỉ huy. Chú Hoàng thỉnh thoảng lại thêm vào cho câu chuyện đủ đầu đủ đuôi. Cả hai chú đều là dân tập kết năm 1954. Chú Bảy kể, hồi mới ra, để chuẩn bị đưa chú ra nước ngoài học lái máy bay chiến đấu, tổ chức kêu chú lên kiểm tra trình độ văn hóa. Chú Bảy: "Lúc đó tao khai học lớp 4. Nhưng qua kiểm tra họ bảo tao chỉ xứng trình độ... lớp 3". Thêm một ngụm rượu, chú lại cười. Rồi chú cũng được bồi dưỡng qua loa, để đạt đến trình độ lớp 10 chỉ trong một thời gian rất ngắn, và được đưa ra nước ngoài học lái máy bay. Chú cho biết, lúc đầu cứ nhìn thấy động cơ máy bay khởi động, nghe mùi xăng là... phát ói. "Nhưng vì Bác Hồ từng nói với cánh lái máy bay:

Các chú ráng học cho giỏi để mai này chở Bác vào thăm bà con miền Nam..., nên ráng học vậy thôi". Chú Hoàng cho biết, trong 13 lần xuất kích, thì đến 7 lần "Bảy lúa" bắn hạ máy bay địch. Chú bảo chuyện đánh thắng rất dài dòng và không thể kể hết được. Chú đề nghị chỉ kể về một trận đánh... huề. Đó là trận đấu mang lại nhiều cảm xúc nhất cho hai ông già tuổi đã trên 70. Nói đến trận chiến đó, chú Bảy bỗng xoay qua chú Hoàng: "Hôm đó ông đánh dở bỏ mẹ...". Chú Hoàng cho biết, trận đó chú, chú Bảy và hai chú nữa cùng lái Mig-17 do chú Bảy chỉ huy, "ém" ở Hải Phòng đợi địch. Đó là lần chú Hoàng tham gia đánh trận đầu tiên sau 3 năm học lái ở nước ngoài. Khi phát hiện một chiếc F4 trên đầu, chú Hoàng gọi cho chú Bảy "xin phép tăng kích". Và ngay sau đó chiếc Mig-17 vọt lên đuổi theo chiếc F4... chưa đánh đã bỏ chạy. Chỉ chờ có vậy, các chiếc F4 khác của địch không biết nấp từ đâu lập tức ùa tới bao vây chiếc Mig-17. Biết lọt vào kế "nghi binh" của địch, chiếc Mig-17 quyết đánh cảm tử. Nhưng không kịp, một chiếc tên lửa đang lao tới. Chiếc Mig loạng quạng, chú Hoàng bị thương ở tay.


Anh hùng Nguyễn Văn Bảy (giữa) trong buổi gặp phóng viên Thanh Niên  - Ảnh: Bảo Thiên

Trong lúc thập tử nhất sinh, chú nghe tiếng chú Bảy hét to trong máy: "Nhảy dù đi, nhảy dù đi!". Chú Hoàng kể, lúc đó chú bừng tỉnh kịp bấm nút dù và sau đó... không biết gì nữa. Trên bầu trời chỉ còn lại hai chiếc Mig-17 của chú Bảy và chú Mẫn; một chiếc Mig-17 khác mất liên lạc. Chú Bảy biết 8 chiếc F4 của địch đang áp dụng chiến thuật "giã gạo", cứ 2 chiếc một thay phiên nhau "quần"  2 chiếc Mig-17 lẻ loi và... cổ lỗ sĩ đang cố gắng né qua, né lại tránh tầm ngắm của địch trên bầu trời. Đến lúc này, tiếng gọi thiêng liêng "Tổ quốc hay là chết" trỗi dậy trong hai phi công "bộ đội Cụ Hồ". Không những không chạy, hai chiếc Mig-17 quyết một mất một còn xông vào đội hình địch, khiến các chiếc F4 bối rối, bay loạn xạ. Khi một chiếc đã vào tầm ngắm, phi công Nguyễn Văn Bảy bấm nút khai hỏa, và chiếc F4 nổ tan xác. Thời gian chỉ kéo dài khoảng 2 phút. Cả hai phía đều sắp hết xăng phải quay về. Thông thường, khi tiếp cận đối phương với khoảng cách 200m, thì phải khai hỏa. Nhưng hôm đó phi công Nguyễn Văn Bảy đã tiếp cận sát và chỉ cách chiếc F4 khoảng hơn 50m mới bắn. Chiếc F4 nổ tung văng sang làm chiếc Mig-17 của chú bị thương 82 lỗ tất cả. Dù vậy, chú vẫn cố gắng điều khiển con chim sắt bị thương hạ cánh an toàn. "Trận đó coi như huề", chú Bảy cười khà.

Khi rượu đã ngất ngưởng, chú Bảy kể các chú từng gặp lại những người lái chiếc F4 bắn phá miền Bắc năm xưa. Họ hỏi chú trình độ văn hóa đến bao nhiêu và khi đối diện với máy bay Mỹ, có sợ không? Chú đã trả lời họ không giấu giếm rằng, trình độ chỉ biết cộng - trừ - nhân - chia, nhưng biết phân biệt được đâu chính nghĩa, đâu là tà đạo. Lúc này chú Bảy thôi cười. Ngừng một lúc, chú nói: "Còn bảo tao sợ à? Chiến đấu trên bầu trời quê hương mình, bảo vệ Tổ quốc mình, nhân dân mình mà sợ ai? Chính kẻ trộm đột nhập vào nhà người khác mới phải sợ chứ".

Nguyên Thủy - Bảo Thiên

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.