Lá lành đùm lá rách:

Bé gái 10 tuổi mắc bệnh hiểm nghèo vẫn khát khao học tập

0 Thanh Niên
Đó là tình cảnh của bé Thái Lê Thùy Linh (10 tuổi) ở thôn Vĩnh Tuy, xã Phổ Châu, H.Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.
Bé Thùy Linh cùng các cô giáo của mình
 /// Ảnh: Trần Cao Duyên Bé Thùy Linh cùng các cô giáo của mình - Ảnh: Trần Cao Duyên
Bé Thùy Linh cùng các cô giáo của mình
Ảnh: Trần Cao Duyên
Gần 3 năm nay, bé Linh mắc bệnh bạch cầu dạng nguyên bào lympho cấp, còn gọi là ung thư máu. Đây là loại bệnh hiểm nghèo mà theo các bác sĩ thì “không nói trước được điều gì”!
Mọi sự giúp đỡ, xin bạn đọc gửi về Báo Thanh Niên theo thông tin sau: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 14710000000115 - Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư và phát triển VN - chi nhánh Ba Tháng Hai, TP.HCM. Nội dung ghi: Giúp đỡ bé Thái Lê Thùy Linh; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến gia đình bé Linh trong thời gian sớm nhất.
Gia đình bé thuộc hộ nghèo bãi ngang. Cha là ngư dân Thái Xuân Hùng, đang đi biển xa. Mẹ là Lê Thị Ba, làm nông. Từ ngày bé mắc bệnh, người mẹ phải bỏ hết công việc đồng áng ở nhà chăm con.
Anh ruột Linh năm nay 19 tuổi, chưa có nghề nghiệp ổn định, bà con trong xã ai thuê gì làm nấy để giúp gia đình kiếm ăn qua bữa. Dù được bà con thôn xóm giúp đỡ, thầy cô và học sinh Trường tiểu học - THCS Phổ Châu (nơi bé Linh theo học) hỗ trợ nhưng gia đình luôn lâm vào cảnh túng thiếu ngặt nghèo.
Chị Ba mệt mỏi kể: Mỗi tháng chị đều vay mượn, gom góp chỗ này chỗ kia, đưa con đi TP.HCM để xạ trị, hóa trị. Có lần bệnh trở nặng, chị cùng con nằm viện suốt 3 tháng trời. Chi phí mỗi lần nhập viện không dưới 20 triệu đồng. Mấy năm nay, số tiền chị vay mượn điều trị bệnh cho con đã hơn 200 triệu đồng.
Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Lượng xúc động khi nói về đứa học trò bé bỏng đáng thương: Nếu bình thường, bé Thùy Linh đã là học sinh lớp 4 rồi, nhưng giờ bé chỉ ngồi ở lớp 2 thôi. Nhìn bé mềm oặt, nước da xanh xao, đầu không còn tóc sau nhiều đợt hóa trị ai cũng mủi lòng.
Rất thương là mỗi khi vừa từ bệnh viện về, cơn đau còn âm ỉ sau đợt điều trị, bé vẫn lần bước tới bàn học, vuốt ve từng cuốn sách, cuốn vở, run run cầm cây bút lên ngắm nhìn. Sáng hôm sau là bé đòi anh chở đi học vì “nhớ sách vở, nhớ bạn, nhớ trường, nhớ thầy cô”.
Nhưng lần nào cũng vậy, học chưa được một tuần là bé lại sốt cao và cơn đau lại hành hạ. Mẹ bé và anh trai lại phải vay mượn khắp nơi, khăn gói đưa Linh vào TP.HCM để nhập viện.
Sau những cơn đau đến lả người, mỗi lần tỉnh, Linh lại hồn nhiên và ngây thơ hỏi mẹ: “Cô bác sĩ nói bệnh con không thể nói trước được điều gì là sao hả mẹ? Con phải hết bệnh chứ? Con sẽ được tới trường, sẽ được làm toán và múa hát như các bạn chứ mẹ? Con đâu có chết được phải không mẹ?”. Mỗi lúc như vậy, chị Ba nén tiếng nấc: “Nhất định là con phải sống để còn đi học nữa chứ con!”.
 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng