Thầy vẫn nhớ chúng em

1 Thanh Niên
Khi chiến tranh lan ra miền Bắc, năm học 1964 - 1965 tôi sơ tán lên xã Tam Sơn, huyện Lập Thạch, Vĩnh Phúc và học trường cấp 2 của xã mang tên Hoàng Hoa Thám. 
Trường của chúng tôi nằm tại bến Then, bên dòng sông Lô hiền hòa. Các thầy cô giáo là người địa phương, tuy ở cùng huyện, nhưng do nhà xa nên ở ngay tại trường đến cuối tuần mới về, vì vậy rất gần gũi và gắn bó với học sinh.
Giáo viên nữ duy nhất của trường là cô Mậu. Cô có mái tóc dài gần đến gót chân và khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Tuy không dạy trực tiếp lớp tôi, nhưng có lẽ do không có giáo viên nữ cùng trường nên cô thân với lũ con gái chúng tôi.
Lớp 7A của tôi do thầy Trần Đức Phương dạy môn toán làm chủ nhiệm, thầy Tuyên dạy văn cùng một số giáo viên bộ môn khác. Thầy Phương và thầy Tuyên là hai người thầy để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Thầy Phương rất yêu nghề, giờ dạy của thầy thật sinh động với cách truyền đạt dễ hiểu và những gợi mở nhiều cách giải khác nhau cho một bài toán. Thầy Tuyên dáng cao thanh, lúc nào cũng chỉn chu. Trong điều kiện chiến tranh lúc bấy giờ phong cách của thầy đã để lại ấn tượng về sự mẫu mực, tề chỉnh.
Hôm tôi trúng tuyển vào đội tuyển của tỉnh và phải về học lớp bồi dưỡng ở cách xa trường hàng chục cây số, thầy Tuyên đã cho tôi mượn xe đạp và cả áo mưa (thời ấy xe đạp là tài sản rất có giá trị). Thầy Phương hỏi tôi có tiền mang theo không, tôi nói có (tôi có xin bà nội được 5 hào). Biết tôi có chừng đó thầy cười và đưa cho tôi 10 đồng, khi tôi từ chối thầy bắt cầm và bảo: “Lỡ xe hư hỏng giữa đường thì làm thế nào!”. (Xin nói thêm: Kỹ sư thời ấy được hưởng lương 60 đồng/tháng, còn thầy chỉ là anh giáo làng dạy cấp 2. Số tiền đó với thầy không nhỏ).
Thế rồi cuộc sống cuốn đi, những năm tháng chiến tranh việc đi lại không dễ dàng, rồi gia đình con cái, liên lạc trắc trở… nên tuy rất muốn tôi vẫn chưa thể quay về thăm thầy, thăm bạn, thăm trường.
Cuộc sống trôi qua 50 năm, chúng tôi đã có một chuyến “hồi hương” cảm động. Bạn bè gặp lại nhau con trai thì “đầu hói, trán nhăn”, con gái thì “tóc bạc, da mồi” nhưng mừng như anh em gặp lại. Chúng tôi đến thăm các thầy. Thầy Phương không còn nữa. Đến thăm thầy Tuyên, thầy vừa qua cơn đột quỵ, còn yếu lắm. Thế mà khi biết chúng tôi đến thăm, thầy gắng ngồi dậy. Thật không ngờ thầy gọi rõ họ tên từng người, các bạn người địa phương thầy còn nói con ai, ở xã nào. Tôi bước đến và hỏi: “Thầy ơi thầy có nhận ra em không?”. Chỉ trong giây lát thầy nói rõ tên tôi. Tôi lặng người rồi ôm lấy thầy không cầm được nước mắt: “Thầy ơi thầy vẫn nhận ra em!”.
Hơn 10 đứa bạn học chúng tôi hôm ấy không phải tất cả đều nhận ra nhau vì khoảng thời gian 50 năm đã làm thay đổi khuôn mặt từng người. Vậy mà cũng với bấy nhiêu thời gian, thầy giáo tôi vẫn nhận ra những học sinh của mình. Trí nhớ của thầy tuyệt vời quá hay tấm lòng của thầy thật bao la.

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Văn Thủy

Văn Thủy

Thật cảm động khi đọc bài viết này. Emcũng có một người thầy giáo cũ có tấm lòng cao cả, giản dị mà ấm áp tình người. Thầy giáo cũ của tôi
Sinh ra ở một làng quê nghèo. Trường Tiểu học nơi tôi đã học là một ngôi trường nhỏ bé nằm giữa cánh đồng làng. Ngôi trường ấy ngày ngày chào đón chúng tôi những học sinh nghèo tay lấm chân trần. Trường tôi nghèo lắm, hoang sơ, thiếu phòng học, thiếu bàn ghế, nhưng ở nơi đó chúng tôi tìm được nhiều niềm vui từ người thầy người cô, bạn bè. Và tôi tìm thấy những kỉ niệm thân thương về người thầy yêu dấu và lòng biết ơn sâu sắc.
Thời gian trôi qua, tuổi thơ như hoa nở dưới mái trường, đã nhiều năm nhưng hình ảnh , cử chỉ và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong kí ức của tôi. Tôi nhớ ngày đầu bước vào lớp 1 tôi rụt rè e sợ vì không quen ai, ngaqyf đó thầy dạy học và kiêm nhiệm làm tổng phụ trách đội. Thầy đón tôi và hỏi han ân cần. Nhìn ánh mắt trìu mến và được cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi bước vào lớp học trong sự yên tâm, tự tin không còn sợ sệt.
Từ khi được gặp thầy , được thầy dạy dỗ, tôi càng hiểu và yêu quí thầy hơn. Đám học trò chúng tôi ai cũng quấn quy‎t bên thầy, với thầy có thể diên xtar bằng hai từ " Yêu thương" và " Tận tụy" . Trong từng bài giảng, từng tiết học hay buổi ngoại khóa, cả những ngày nắng nóng hay lúc mưa giông,thầy đều đến lớp để mang theocho chúng tôi nhiều điều mới. Tôi nhớ những ngày mùa đông giá rét, thầy trò chúng tôi vân đến lớp không bỏ bài học hay.Lớp học tranh trẻ , sương kín mù mịt, rét run tím cả môi, nhưng bài giảng của thầy đã đánh cả mùa đông giá rét.
Những lúc được nghỉ thầy lặn lội đi hoạt động thiện nguyện, đến nhà học sinh nghèo để tìm hiểu về hoàn cảnh của các bạn và kêu gọi các nhà hào tâm, quên góp quần áo cũ, sách vở
đồ dùng học tập giúp đỡ các bạn yên tâm đến trường, không bỏ học.
Thầy tôi là như thế, giản dị và mộc mạc luôn tận tâm với nghề, yêu thương tất cả học sinh. Hơn cả một người thầy dạy chữ, thầy còn dạy cho chúng tôi biết bao điều quan trọng trong công việc, giáo dục chúng tôi về đạo đức lối sống...
Những lời thầy dạy đã theo tôi trong suốt tháng năm dài. Với tôi " Thầy giáo cũ"
là biểu tượng của người giáo viên nhân dân. Ở thầy tôi là sự hy sinh cao cả xuất phát từ lòng yêu nghề mến trẻ. Bây giờ lớn lên, trưởng thành tôi vẫn kính trọng và biết ơn thầy giáo cũ của tôi, tôi cầu mong thầy luôn khỏe, tiếp tục chắp cánh cho nhiều cánh chim bay xa hơn .

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Học sinh cả nước có nghỉ học đến hết tháng 3? /// Tuệ Nguyễn

Học sinh nghỉ học hết tháng 3: Bạn có đồng ý không?

Đề xuất của UBND TP.HCM trình lên Chính phủ cho sinh viên, học sinh nghỉ học hết tháng 3 để phòng dịch Covid-19 nhận được nhiều ý kiến trái chiều từ giáo viên, phụ huynh... Riêng bạn, bạn có đồng ý với phương án này?