Chạy trốn đến Măng Đen

Đánh giá tác giả

2 Thanh Niên Online

Một nốt lặng trong những năm tháng tuổi trẻ ồn ào, náo nhiệt mang lại cảm giác ngọt ngào cùng nguồn năng lượng mới, dồi dào và tích cực hơn.

1.	Những nụ cười rạng rỡ ở homestay của hai người trẻ rời phố thị - Sum và Nhung /// Nâu 1. Những nụ cười rạng rỡ ở homestay của hai người trẻ rời phố thị - Sum và Nhung - Nâu
1. Những nụ cười rạng rỡ ở homestay của hai người trẻ rời phố thị - Sum và Nhung
Nâu

Tôi kể bạn nghe những năm tháng tuổi trẻ lạc lối của tôi, và có lẽ cũng là của bạn, của chúng ta. Một ngày mùa hạ, tôi nhận ra, tôi không còn yêu công việc hiện tại của mình nữa. Tôi làm việc, tạo vô số sản phẩm như một cái máy chứ không phải là một người trẻ say mê con chữ.

Xui xẻo thay, cùng lúc đó, tình yêu đầu đời - ngỡ như sẽ cùng nhau đi đến hôn nhân - của tôi tan vỡ. Kéo theo đó là chuỗi ngày chán chường vì không tạo được dấu ấn trong nghề, thất vọng về bản thân và áp lực với gánh nặng cuộc sống.

Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện “đi” và “ở”. Rời khỏi công ty truyền thông hàng đầu để tìm một môi trường thích hợp hơn? Hay rời khỏi thành phố náo nhiệt để về quê, lập nghiệp và chăm sóc gia đình? Rời bỏ tình yêu sâu đậm nhiều tổn thương hay níu giữ đến cùng?

Có phải bạn cũng như tôi, có những thời điểm phải đối diện với quá nhiều câu hỏi, quá nhiều mong ước. Ta chẳng thể sắp xếp mối bòng bong đó mà chỉ quay quắt với những nỗi lo. Và ta sợ phải trả giá cho chính những lựa chọn của mình.

Sài Gòn rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi chọn cho bản thân vài ngày ngơi nghỉ, gói gọn hành lý và đến Măng Đen, theo lời một người chị miêu tả là nơi giao thoa giữa đất trời và núi rừng.

Tôi cùng vài người bạn đồng hành đặt chân đến Kon Tum vào 4 giờ sáng, khi thành phố còn ngái ngủ, bến xe chỉ lác đác vài chú xe ôm và dọc hai bên đường, bằng lăng tím đẹp mơ màng. Chúng tôi thuê xe máy, vượt qua con đèo Măng Đen quanh co để đến thị trấn mờ sương, cao hơn mực nước biển tầm 1200m, se se lạnh và trong lành đến lạ.

Chạy trốn đến Măng Đen - ảnh 1

Ngôi nhà gỗ ẩn mình giữa núi rừng Măng Đen

Sum và Nhung – hai bạn chủ homestay dành cho chúng tôi căn phòng có cửa sổ ngó ra vườn cây ngập nắng, ban công nhỏ xinh với bộ bàn ghế do tự tay các bạn ấy đóng kèm chậu hoa li ti sắc trắng. Rất lâu rồi tôi mới nghe rõ tiếng chim hót véo von, xuyên qua cánh rừng vang vọng bốn bề. Chúng tôi nghe tiếng í ới của chủ nhà mời cơm, nghe cả tiếng thông reo và âm thanh ve sầu mùa hè.

Măng Đen có lẽ là chốn của những người trẻ rời bỏ thành thị, như Sum và Nhung sau khi ra trường, chọn về vùng đất này, thuê một căn nhà, chăm chút từng chi tiết một và ngày ngày đón những vị khách phương xa. Như những người tôi gặp gỡ tại homestay này, họ tạm xa phố thị để về với thiên nhiên.

Chạy trốn đến Măng Đen - ảnh 2
Một ngôi làng của người đồng bào dân tộc ở Măng Đen
Những kẻ lữ hành lúc nào cũng sẵn lòng trao cho nhau nụ cười. Chúng tôi cùng tiến vào rừng sâu, khám phá những con đường lạ với nhiều biệt thự bỏ hoang. Ở Măng Đen, không khó để bắt gặp những triền núi xanh, thung lũng đẹp trong trẻo, cây cối che kín những quả đồi nhấp nhô. Ở đây, càng không khó bắt gặp những cô sơn nữ gùi củi thong thả về làng, hay những em bé có ánh mắt trong veo, vẫy tay chào khi thấy người lạ ghé thăm.

Trên đường dạo quanh những căn nhà gỗ của người đồng bào, băng qua bao cánh ruộng bát ngát cò bay, tìm đến nơi thác nước hùng vĩ, chúng tôi kể nhau nghe những âu lo mình đang đối mặt. Không phải để được giúp đỡ hay cảm thông, chỉ đơn giản, những người trẻ chúng tôi nói cho thiên nhiên nghe nỗi lòng mình, để bao muộn phiền bay theo gió, đến tận đâu đó trong chốn rừng xanh. Những ngày lạc lối, tôi ủ mình trong chiếc áo len to sụ, say đắm trong bản nhạc của núi rừng, thả lỏng và trò chuyện với bản thân.

Cuộc chạy trốn khói bụi phố thị của tôi thành công hơn mong đợi. Trong tận cùng những ngõ hẻm cuộc đời, tôi vẫn nghe tiếng ai đó dặn mình “cố lên”, vẫn thấy những ngọn lửa bùng cháy rực rỡ trong bóng đêm và nhận được thật nhiều nụ cười thân thiện.
Tôi trở về thành phố với một phiên bản tốt hơn của mình. Không xù lông khi gặp khó, không cáu gắt hay than vãn, tôi dần dà đối diện và giải quyết từng chuyện một. Không có chuyến đi nào có thể biến mình thành một con người khác, nhưng góp nhặt những câu chuyện trong hành trình trốn chạy đó, tôi hiểu rõ chính mình hơn. Những giới hạn vẫn có thể dài và rộng thêm nữa, những cuộc chia tay hóa ra lại cho mình những bắt đầu, tự do và tươi đẹp hơn nhiều.

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Mẹ Nhung

May mắn vừa rồi chúng mình đã đến Măng Đen - trung tuần tháng 7/2018-, đúng vậy. May mắn thứ hai là đến đúng homestay của Sum & Nhung. Cả Măng đen và tình cảm nồng ấm của những người chúng tôi gặp thật không thể có ở nơi đâu ít nhất là những nơi chúng tôi đã từng đến. Vô cùng đáng yêu, thân thiện, hiếu khách. Măng đen và con người Măng đen đã để lại trong chúng tôi những dấu ấn rất, rất dễ thương.

kimhoa

Buồn vắng người, sợ có con thú hoang, có gì chơi ở đó

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Múa lân cùng đám bạn ở quê là kỷ niệm chẳng bao giờ quên /// Võ Trường Sơn>

Mơ ước cùng lân

Sống ở TP.HCM được 4 năm, cũng chừng ấy thời gian Đặng Thanh Quang (11 tuổi, quê xã Bình Khương, H.Bình Sơn, Quảng Ngãi) phải bán vé số để kiếm sống.
Bạn trẻ giới thiệu sản phẩm khởi nghiệp tại chợ phiên /// HOA NỮ>

Nhịn ăn để khởi nghiệp

Những bạn trẻ còn đi học nhưng có chung niềm đam mê với thực phẩm sạch, hằng tháng đã tiết kiệm từng đồng, nhịn các khoản chi tiêu để quyết tâm khởi nghiệp.

Múa lân cùng đám bạn ở quê là kỷ niệm chẳng bao giờ quên /// Võ Trường Sơn >

Mùa trung thu thuở ấy

Mỗi mùa trung thu về, thấy sao mà nhớ mà thương cái tiếng trống lân cắc tùng, cắc tùng trong dòng hồi ức tuổi thơ…