Khi ba đi xuất khẩu lao động

0 Thanh Niên Online
Như rất nhiều những người dân Hà Tĩnh khác, ở tuổi 55, ba đi xuất khẩu lao động. Ở phương trời xa, ba không than mệt, không kể khổ, không nói nhớ nhà, chỉ thỉnh thoảng ba bảo: “Muốn về…”
1.	Có những miền quê, rất nhiều người chọn đi với mong ước khi trở về cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn  /// Nâu 1. Có những miền quê, rất nhiều người chọn đi với mong ước khi trở về cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn - Nâu
1. Có những miền quê, rất nhiều người chọn đi với mong ước khi trở về cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn
Nâu
Thời trẻ, ba làm đủ công việc kiếm sống, ba đi rừng đi rẫy, trồng trọt, chăn nuôi, ba lái xe dọc khắp đất nước. Không có con đường nào bằng phẳng cho ba. Làm ăn thua lỗ, cộng thêm những lần lạc lối, ba trắng tay. Trở về quê sau mấy chục năm lưu lạc những vùng kinh tế mới, ba bảo trước khi về hưu, ba muốn đi xuất khẩu lao động
 
Khi ba đi xuất khẩu lao động - ảnh 1

2. Đến khi xa xứ mới hiểu cái gọi là “nghe khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”

NÂU

Rồi ba chọn đi Rumani - một đất nước xa lạ mà chắc ba chỉ mới nghe người ta giới thiệu. Nơi đó công việc không quá nặng nhọc, tuyển dụng cả người lớn tuổi, mức phí đóng không quá cao và hơn hết, không yêu cầu học ngoại ngữ. Nơi đó có nhiều anh em người Việt. Nơi đó còn có gì nữa, chính ba cũng chưa biết.
Ngày đi, ba cầm theo 3 triệu đồng để phòng thân và chiếc điện thoại con gái mới gửi về để dù cách một vòng trái đất, con vẫn có thể nhìn rõ từng sợi tóc bạc, từng nếp nhăn và nụ cười rất tươi khoe cả hàm răng ố vàng vì thuốc lá của ba.
Ngày đi, ba nói: “Ba kiếm tiền về xây nhà mới, xây bàn thờ của ông bà nội khang trang hơn. Mấy đứa con chăm lo học hành, cố gắng làm việc, đợi ba về rồi hẵng đám cưới nghe chưa?”
Tôi vẫn luôn thắc mắc, vì sao ba phải đi xuất khẩu lao động? Vì sao ở quê 10 người thì hết 7 người đi?
Ở quê nhà ba có việc làm hay không? Có.
Ở tuổi này ba có còn phải nhất mực kiếm tiền hay không? Không.
Con cái đã lớn, chẳng đứa nào sống dựa vào ba. Chi tiêu sinh hoạt không nhiều. Cớ sao phải nằng nặc lưu lạc xứ người?
Ba có cái lý của ba. Ba có ước muốn của ba. Ba nói muốn dùng tiền của chính mình để báo hiếu với ông bà mà chỉ có đi xuất khẩu lao động, ba mới kiếm được và giữ được số tiền ba muốn. Cái lý của ba, tôi không hiểu, nhưng rất nhiều những hàng xóm, láng giềng hiểu vì họ cũng lựa chọn như ba.
Những ngày đầu tiên xa xứ, qua điện thoại, tôi chưa bao giờ thấy rõ ba mình già đến thế, vất vả đến thế. Ba không than vãn gì nhiều, có lẽ vì sợ con cái lo lắng. Ba khoe mấy anh em cùng quê ở bên này vui lắm, cuối tuần sẽ rủ nhau đi chợ, dùng điện thoại để dịch sang tiếng Anh rồi trao đổi với người bán hàng, mua chút thịt cá về làm đồ nhậu như hồi ở quê vậy. Ba khoe ở đây phòng ốc sạch sẽ, đi làm có xe đưa đón. Nhưng cũng có những đêm, ba nói như thì thầm: “Không có người Tây nào làm công việc nặng nhọc như vậy cả, chỉ có người Việt thôi con. Cơm khô khốc lắm, chỉ có một miếng thịt nhỏ xíu, không đủ no. Chiều nay, mọi người mới họp kiến nghị ban quản lý để họ mua thêm đồ ăn”.
Ba cũng chẳng nói nhớ nhung gì mọi người. Chỉ thỉnh thoảng, rất khuya, ba nhắn: “Mấy ngày tới mấy đứa đi đứng cẩn thận, bụng dạ ba hơi cồn cào không yên”.
Ngày tôi bị tai nạn, ba cũng nhắn những dòng rất dài: “Ba không về bên cạnh con được, con phải mạnh mẽ để còn chăm sóc mẹ. Ba ở đây rất lo, nhưng chẳng làm gì được…”
“Chẳng làm gì được” cũng là điều tôi đau lòng nhất khi không thể ở cạnh ba lúc này. Không thể chăm lo, không thể vỗ về, cũng không thể ôm một cái. Rất nhiều điều tôi không thể làm cho ba bây giờ. Điều duy nhất tôi làm được chỉ là mong ước, cầu nguyện cho ba và nhiều người đi xuất khẩu lao động khỏe mạnh và bình an.

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bạn trẻ đến quán rất thích thú khi được học ngôn ngữ ký hiệu  /// Nữ Vương

Lưu giữ thanh xuân ở quán cà phê độc lạ

Không bảng hiệu, không tiếng nói, không có giá thức uống mà tùy khách trả dựa trên sự hạnh phúc và hài lòng của chính mình… là những điều đặc biệt ở quán cà phê “độc nhất vô nhị” giữa thành phố bộn bề, để người trẻ ghé đến, tìm chút tĩnh lặng và lưu giữ thanh xuân.
 

 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Gia đình dấu yêu: Cả nhà cùng 'cơm'

Tôi lủi thủi ngồi ăn bữa cơm một mình. Hai đứa con thì mỗi đứa một tô ngồi hai góc nhà, và tất nhiên mỗi đứa đều có cái điện thoại bên cạnh.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng