Lộ sau... lũ

2 Thanh Niên
Ông bà ta xưa từng nói “nhất thủy, nhì hỏa” để đúc kết rằng: sức mạnh của nước luôn đứng đầu trong những sức mạnh lớn nhất của thiên nhiên.
Cầu R Lây (xã Pa Nang, H.Đakrông, Quảng Trị) sụt mố cầu trơ phần nhựa đường mỏng như... cái bánh tráng
 /// Ảnh: Thanh Lộc Cầu R Lây (xã Pa Nang, H.Đakrông, Quảng Trị) sụt mố cầu trơ phần nhựa đường mỏng như... cái bánh tráng - Ảnh: Thanh Lộc
Cầu R Lây (xã Pa Nang, H.Đakrông, Quảng Trị) sụt mố cầu trơ phần nhựa đường mỏng như... cái bánh tráng
Ảnh: Thanh Lộc
Mà nước lũ thì càng kinh khủng hơn nữa. Dễ hiểu, mỗi khi lũ đến, dòng nước đục ngầu, hung hãn từ thượng nguồn đổ về có thể cuốn phăng mọi vật cản, uy hiếp tính mạng và tài sản của con người. Ngay cả những công trình kiên cố như điện, đường, trường, trạm, cầu... cũng không phải lúc nào cũng đủ sức để đứng vững trước “cơn giận dữ” của “Thủy Tinh”.
Sau mỗi cơn lũ, những con số thống kê thiệt hại hàng trăm, thậm chí hàng ngàn tỉ đồng, làm cho bao người xót xa. Nhưng cũng sau cơn lũ, ở đâu đó, còn... lộ ra nhiều thứ. Đó là những khúc gỗ không biết từ đâu chui ra giữa dòng sông Đakrông (H.Đakrông, Quảng Trị), nổi lềnh bềnh. Và như những năm trước, bà con đồng bào sống 2 bên bờ sông lại liều mạng lao ra vớt gỗ như một món quà từ trên trời rơi xuống. Đó là chiếc cầu R Lây ở xã Pa Nang (H.Đakrông), có tổng vốn đầu tư hơn 3 tỉ đồng từ vốn vay Ngân hàng Thế giới, do Ban Quản lý dự án 4 (Tổng cục Đường bộ) làm đại diện chủ đầu tư; Công ty Mạnh Linh thi công. Chiếc cầu này đã bị sụt lở phần mố cầu, chỉ còn chừa lại lớp nhựa, mặt đường được ví mỏng “như cái bánh tráng” sau trận lũ đêm 2.9 rạng sáng 3.9.
Nên nhớ, mùa bão lũ ở miền Trung nói chung và ở Quảng Trị nói riêng chỉ mới bắt đầu... Nếu rừng đầu nguồn không bị tàn phá thì lấy đâu ra những súc gỗ vuông vắn đến thế trôi theo dòng nước lũ? Nếu việc thi công hoàn hảo, tính toán đầy đủ, thì tại sao có chiếc cầu như cầu R Lây bị sụt mố cầu chỉ còn trơ ra lớp nhựa “mỏng tang” đầy ám ảnh đến thế chỉ sau chưa đầy 1 năm bàn giao đưa vào sử dụng? Đó lại là cây cầu trên tuyến độc đạo dẫn vào UBND xã Pa Nang và các trường học, ngày ngày có bao nhiêu người dân, cán bộ, học sinh, giáo viên qua lại... Không có một nguyên nhân nào dễ đổ lỗi hơn là “mưa lũ”, vì mưa lũ “nào biết nói năng!”. Nhưng ông bà xưa đã đúc kết, “muốn người ta không biết, chỉ khi đừng làm!”.
 

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Poet Hansy

Poet Hansy

Cuối cùng đều đổ tội cho ông trời cả. Nhưng TRỜI CAO CÓ MẮT đấy...
NVH

NVH

Cây cầu cũng tốt đó chớ. Mưa lũ như thế xói lở cả mố cầu mà phần đường nhựa dày cả tấc phía trên vẫn dính chặt và trụ cầu vẫn đứng vững không hư hại. Các cọc tiêu giao thông vẫn dính chặt vào mặt đường nhựa chớ không bị rơi ra cuốn theo lũ. Riêng phần mố cầu thì một bên bị nước lũ cuốn đi mất trong khi bên còn lại vẫn nguyên vẹn cho thấy nước lũ chỉ xói mạnh vào một bên mố cầu. Khi sửa chữa cần chú ý điểm này để gia cố mố cầu chắc hơn và phủ bê tông bề mặt mố cầu rộng dài hơn đến tận lòng suối và cả hai bên thật xa mới hi vọng tránh tổn thất do mưa lũ sau này.

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Một góc phố cổ Hội An 
bình lặng	
 /// Ảnh: H.X.H

Để Hội An 'hội tụ an lành'

Sau khoảng 1 tuần “ồn ào”, vụ việc liên quan đến quán cà phê Cyclo’s Road Café “xua đuổi khách Việt chỉ tiếp khách Tây” ở phố cổ Hội An (Quảng Nam) tạm khép lại với văn bản phản hồi của Phòng VH-TT TP.Hội An.
Người dân lo ngại ngập úng vì lòng hồ Phú Hòa bị thu hẹp	
 /// Ảnh: Hoàng Trọng

Lá phổi đầy thương tích

Đi ngang hồ Phú Hòa (TP.Quy Nhơn, Bình Định), tự nhiên cứ thấy cảm khái bồi hồi, bởi thuở học trò, chúng tôi từng đến đây trồng cây xanh, nạo vét lòng hồ.