Bộ Giáo dục - Đào tạo bất lực với bạo lực học đường?

4 Thanh Niên Online

Bạo lực học đường không còn là chuyện mới nhưng vấn nạn này ngày càng phổ biến với mức độ nghiêm trọng. Điều gì đang xảy ra ở những nơi 'trồng người'?

Bạo lực học đường không còn là chuyện mới nhưng vấn nạn này ngày càng phổ biến với mức độ nghiêm trọng. Điều gì đang xảy ra ở những nơi “trồng người”?

Bộ Giáo dục - Đào tạo bất lực với bạo lực học đường? - ảnh 1Những cảnh như thế này không còn là hiếm trong môi trường giáo dục - Ảnh chụp từ video clip 
Trong khi vụ việc một nhóm học sinh lớp 7, Trường THCS Lý Tự Trọng (Trà Vinh) đánh bạn bằng ghế còn chưa lắng xuống thì mới đây dư luận lại xôn xao trước clip đánh nhau như phim hành động của khoảng gần 20 nam sinh lớp 9, Trường THCS Phúc Diễn (quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội). Theo Hiệu trưởng của Trường THCS Lý Tự Trọng, những học sinh đánh bạn đều có học lực khá, giỏi. Còn ông Bùi Anh Tuấn, Hiệu trưởng THCS Phúc Diễn cho biết những em tham gia ẩu đả đều là những trò ngoan.
Nhiều người cho rằng thường chỉ có học sinh cá biệt mới đánh nhau thì nay còn có “con ngoan, trò giỏi” tham gia vào những cuộc ẩu đả đầy bạo lực như thế. Nếu không phải là hạnh kiểm thì tiêu chí nào để đánh giá độ “ngoan” của mỗi học sinh trong lớp? Nhà trường hiện nay thường căn cứ theo 2 chỉ số là học lực (để đánh giá trình độ) và hạnh kiểm (để xét đến phẩm chất đạo đức) mà xếp loại học sinh vào cuối năm học.
Từng là học sinh nên tôi hiểu rằng cách đánh giá hạnh kiểm không thực chất, còn mang tính cảm quan. Giáo viên chủ nhiệm thường dựa vào việc học sinh của mình đi học đều đặn, không nói chuyện riêng, đồng phục chỉnh tề... là xếp hạnh kiểm tốt. Quan trọng hơn, chính điều này đã “đánh lừa” các bậc phụ huynh khi họ tin rằng đó là cơ sở để cho thấy con em mình ngoan ngoãn, không “nổi loạn” ở trường. Từ đó hình thành nên tâm lý ỷ lại, phó mặc trách nhiệm dạy con cho thầy cô. Chỉ đến khi “cái kim lòi ra khỏi bọc” thì các bậc làm cha làm mẹ mới vỡ lẽ về những hành vi “vô đạo” của con cái mình.
Một số ý kiến trách móc thầy cô đã không có mặt kịp thời trong lúc học trò của mình “tung cước” với bạn. Tôi nghĩ rằng dù họ là những người có thể can thiệp và thay đổi tình hình trước nhất nhưng sự trách móc ấy chưa thấu đáo. Bởi lẽ, giáo viên chịu áp lực “trên đe dưới búa”, quản lý nhiều học sinh trong khi phải soạn giáo án, chấm điểm, đảm bảo chất lượng đào tạo cũng đã “nghẹt thở”, đó là còn chưa kể tới những nỗi lo toan cho gia đình.
Tôi từng bị bạn cùng trường đánh chỉ vì... "nhìn thấy ngứa mắt" vào năm học lớp 12. Chính vì vậy, tôi thấu hiểu những vết thương lòng của các nạn nhân trong những vụ bạo lực học đường. Hiện mỗi lần về quê, tôi đều trò chuyện với những đứa cháu đang học cấp 2, cấp 3 xem có sự cố nào xảy ra ở trường và làng xóm, rồi cả chuyện rung động, bối rối ở tuổi “ẩm ương”. Tôi đã từng nghe đứa cháu học lớp 11 kể chuyện một nữ sinh dùng dao rọc giấy rạch vào lưng cô bạn lớp khác trong một cuộc đánh nhau để dằn mặt chuyện yêu đương. Thật bất ngờ khi cháu tôi cho biết thầy cô giáo chỉ đạo xóa hết tất cả clip liên quan, cấm không được tung lên mạng để... tránh nhà báo vì sẽ ảnh hưởng đến thi đua của trường lớp.
Vấn nạn bạo lực học đường đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về một nền giáo dục đang nặng dạy chữ mà coi nhẹ việc rèn người, dạy kỹ năng sống? Ngay từ những ngày đầu đến lớp, các em đã phải đánh vật với đủ thứ kiến thức sách vở hàn lâm, xơ cứng. Như vậy còn thời gian đâu để mà nhớ lời cha ông răn dạy: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Học để hiểu biết nhưng trước hết học để làm người, để chung sống. Bác Hồ đã từng nói: “Có tài mà không có đức là người vô dụng”. Học sinh được học đạo đức là môn Giáo dục công dân. Nhưng môn này không được coi trọng khi giờ học quá ít so với các môn toán, lý, hóa... Trong khi đó, những bài giảng về đạo đức cũng chỉ là “cưỡi ngựa xem hoa”, nặng tính giáo điều nên học sinh không mặn mà.
Trong khi bạo lực học đường đang nở rộ như một dịch bệnh suốt những năm qua thì dường như Bộ Giáo dục - Đào tạo bất lực với vấn nạn này? Sở dĩ nhà làm quản lý không tìm ra được “thuốc đặc trị” vì căn bệnh thành tích trầm kha đã đẩy nền giáo dục nước nhà đi “lạc hướng” ngày càng xa. Phương pháp đào tạo “lạc điệu” với hơi thở của cuộc sống hiện đại nên dù có phát động phong trào “trường học thân thiện, học sinh tích cực” cách đây mấy năm cũng không thể sửa được những chỗ hỏng trong “cỗ máy” giáo dục.
Vì không được rèn đức nên một bộ phận học sinh sống vị kỷ, dễ nổi loạn và gây hận thù. Do thiếu kỹ năng sống mà học sinh đánh bạn như là cách để trút giận, thỏa mãn tâm lý thống trị mà không biết đặt mình vào hoàn cảnh của nạn nhân. Đồng thời thường dễ bị kích động và hành xử theo lối “bầy đàn”. Thiết nghĩ, Bộ Giáo dục - Đào tạo bỏ cách xếp loại hạnh kiểm, thay vào đó là dạy môn học kỹ năng sống cho học sinh để các em biết xử lý tình huống, như một cuộc đối thoại, thương lượng thay cho ẩu đả.
 
(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người dân sống tại TP.Hải Phòng.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Minh Hòa

Minh Hòa

Tôi thấy quan điểm của anh Vũ Ngọc Khánh rất đúng với thực tế ngành giáo dục hiện nay. Học sinh giờ học chữ thì nhiều mà học đạo đức, văn hóa ứng xử thì ít nên mới xảy ra đủ thứ chuyện như thời gian qua.
Cám ơn tác giả đã lên tiếng. Đề nghị lãnh đạo Bộ GD ĐT xem xét lại
Khôi Nguyên

Khôi Nguyên

Tôi đồng tình với tác giả, đó là hậu quả của bệnh thành tích. Không những thế, đây còn là hậu quả của sự đổi mới giáo dục một cách chắp vá, của sự giáo điều, duy ý chí trong giáo dục và cuối cùng là sự suy thoái đạo đức xã hội hiện nay.
Trương Dũng

Trương Dũng

Anh Ngọc Khánh nêu rất rõ thực trạng ngành giáo dục hiện nay, trong đó căn bệnh thành tích là sâu xa và cũng là nguyên nhân chính tạo nên ung nhọt nhức nhối như một số clip học sinh tra tấn bạn bè vừa qua. Có lẽ những việc tương tự clip đã có nhiều và từ khá lâu, nhưng bị ém nhẹm, không nghiêm túc mổ xẻ, chấn chỉnh, hoặc lên tiếng báo động, để cái xấu trong học đường có chỗ ươm mầm, phát triển. Sự dửng dưng đến kinh ngạc của các cháu, thậm chí còn cổ vũ cái ác diễn ra trước mặt, tra tấn trực tiếp bạn học mình, làm phụ huynh chúng tôi rùng mình, sởn gai ốc, xót xa, vừa tức giận vừa lo âu mà không thể nào hiểu nổi, tại sao?
Chính_Nguyễn

Chính_Nguyễn

Những người đồng tinh với bài đăng này cũng như tác giả chắc ngày xưa học không qua nổi lớp 12 nên mới có những lời lẽ như này, các vị thử hỏi xem các em học giỏi "học văn" tốt có bao giờ đi đánh nhau hay làm chuyện xấu không, hay chỉ những em không bao giờ được bố mẹ để ý tới hay sự thờ ơ của xã hội mới có hành động đó. Trẻ em bây giờ có những hành động đó không lỗi riêng của ngành giáo dục mà còn do yếu tố gia đình, xã hội. Cha mẹ lúc nào cũng kêu con em mình ngoan ngoãn là thế, nhưng đâu biết rằng ra ngoài xã hội chúng bị cám dỗ bởi những tệ nạn như đập đá, nghiện nét , thử hỏi xem những chủ cửa hàng nét, cà phê trá hình đó không cho các em học sinh vô thì có để sảy ra tình trạng hư thân mất nết như các em không. Đành rằng thân thiện , tích cực là thế , thời gian học trên lớp không đủ để thầy cô truyền tải kiến thức huống chi là kèm thêm đạo đức của các em. Những ý thức sai lầm của những phụ huynh như bác viết bài này dẫn đến hậu quả là thế đây. Cho nên đừng trách giáo dục nếu như trong gia đình mình KHÔNG DẠY nổi con mình. Cám ơn quý phụ huynh đã đọc !

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Hình ảnh trong bộ phim tài liệu Hà Nội trong mắt ai của đạo diễn Trần Văn Thủy /// Ảnh Chụp màn hình

Giải thưởng trong tay ai?

Văn bản trả lời một bạn đọc về xét tặng giải thưởng Hồ Chí Minh văn học, nghệ thuật do ông Phùng Huy Cẩn, Vụ trưởng Vụ thi đua, khen thưởng, Bộ Văn hóa - Thể thao - Du lịch, ký vừa được đăng tải công khai.

Ba tôi!

Ba tôi!

Ba không giống như mẹ, không thường hay bộc lộ tình cảm, tỏ sự yêu thương hay la mắng gì khi chị em tôi mắc lỗi. Trong trái tim ba, những đứa con của mình luôn luôn là nhất, là niềm tin, niềm tự hào to lớn nhất của ba.