Nghịch lý tinh gọn bộ máy

0 Thanh Niên
Bộ Nội vụ thừa nhận sau một thời gian thực hiện chủ trương giảm đầu mối, giảm cấp trung gian, số đầu mối trong bộ máy hành chính vẫn tăng đều.
Đến hết năm 2018, số lượng vụ và tương đương giảm 12 đơn vị, nhưng số cục và tổng cục thuộc bộ, cơ quan ngang bộ lại tăng lên 9 đơn vị. Việc tinh giản biên chế cũng ở trong tình trạng tương tự. Sau 2 năm thực hiện Nghị quyết 39 của Bộ Chính trị về tinh gọn bộ máy, hiệu lực hiệu quả, mục tiêu là giảm 140.000 - 150.000 người, thực tế lại tăng thêm 96.000 người.
Chi thường xuyên vẫn tăng đều trong các năm và hiện chiếm 65% tổng chi ngân sách là con số rất đáng quan tâm. Ở VN, cứ 1.000 dân thì có 43 công chức, viên chức (chưa kể quân đội và công an) hưởng lương từ ngân sách. Trong khi đó ở Philippines tỷ lệ là 13/1.000 (kể cả quân đội và công an); Ấn độ là 16 người, Indonesia là 17 và Singapore là 25. Mọi so sánh đều khập khiễng, nhưng điều này cho thấy năng suất bộ máy của ta chưa cao, tỷ lệ thuận với hiệu lực, hiệu quả thấp.
Câu hỏi đặt ra là, tại sao quan điểm về việc tinh gọn bộ máy, giảm đầu mối, tinh giản biên chế được thống nhất rất cao trong đảng, đồng thuận trong xã hội nhưng kết quả thực hiện lại rất hạn chế, chưa đạt mục tiêu đề ra? Vấn đề có lẽ nằm ở chỗ cải cách tổ chức bộ máy hành chính không được thực hiện trên nền tảng khoa học.
Ta tổ chức theo nguyên tắc, theo phương châm bộ quản lý đa ngành, đa lĩnh vực. Nhưng trong đó lại có rất nhiều cơ cấu bộ trong bộ. Tổ chức bộ máy không mạch lạc. Chủ trương của Đảng thì phân biệt, tách quản lý nhà nước với sản xuất kinh doanh, nhưng thực tế hiện nay ở nhiều bộ đang lẫn lộn chuyện này. Do vậy, bộ máy hành chính không chỉ cồng kềnh mà còn rườm rà cả về tổ chức, thủ tục và các hoạt động.
Thế nên mới có chuyện “lạm phát cấp phó”, bình quân cứ 5 cán bộ công chức thì có 1 lãnh đạo cấp phó, có nơi 44/46 cán bộ là lãnh đạo, nhưng vẫn không đủ cấp phó... để đi họp.
Chỉ có thể tinh giản biên chế, tinh gọn bộ máy khi thay đổi cơ chế vận hành, tổ chức bộ máy. Cần phải phân cấp, phân quyền cho cơ quan, đơn vị địa phương; Phân cấp là để chịu trách nhiệm, chứ không phải việc gì rồi cũng “báo cáo cấp trên”, chờ giải quyết, sai thì lôi hết cơ quan này, cơ quan kia ra chịu trách nhiệm mà cuối cùng không xử lý được việc.
Và phải bắt đầu từ việc Chính phủ, bộ, ngành chỉ xây dựng thể chế, xây dựng chiến lược quy hoạch, thực hiện kiểm tra giám sát; không quản lý, điều hành kinh tế, không cấp phép, không tạo cửa xin - cho.

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

2 mặt của cải cách hành chính

2 mặt của cải cách hành chính

Nếu không tháo bỏ được nền hành chính công bị đè nặng bởi tâm lý sợ trách nhiệm, rất khó nói đến chuyện cải cách thủ tục hành chính tạo động lực cho nền kinh tế.
Người ta đều khôn cả

Người ta đều khôn cả

“Theo Nghị định 139 thì từ 1.1.2018 là không cho phép phạt cho tồn tại. Nếu sai phép, phải khôi phục công trình theo đúng quyết định chứ không phạt cho tồn tại nữa”, Bộ trưởng Bộ Xây dựng Phạm Hồng Hà đã nói như vậy khi bảo vệ dự án luật Xây dựng trước Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Ai chịu trách nhiệm?

Ai chịu trách nhiệm?

Các dự án đội vốn, đầu tư thua lỗ, không hiệu quả, bằng cách này hay cách khác rồi vẫn được quyết toán mà không có một chế độ trách nhiệm pháp lý, hay trách nhiệm chính trị nào được áp đặt.