Nhân chuyện ông Nguyễn Sự nghỉ hưu sớm

13 Thanh Niên Online
Mấy ngày qua, việc Bí thư Thành ủy Hội An Nguyễn Sự nghỉ hưu sớm đã thành chuyện thời sự trên trang báo, cả ngoài đời và trong Quốc hội.

Mấy ngày qua, việc Bí thư Thành ủy Hội An Nguyễn Sự nghỉ hưu sớm đã thành chuyện thời sự trên trang báo, cả ngoài đời và trong Quốc hội.

Nghe ông Nguyễn Sự ‘bàn chuyện’… nhân sự - ảnh 2
Ông Nguyễn Sự đi xe đạp đến nơi làm việc - Ảnh: Nguyễn Tú
Chuyện bình thường, quá bình thường ở nhiều nước thành chuyện lạ ở Việt Nam. Anh Nguyễn Sự xem việc về làm dân nhẹ tênh như bản tính chân chất vốn có, nhưng thiên hạ hình như cứ muốn đó là chuyện trọng đại. Tôi biết và quý mến anh từ lâu, qua bạn bè Quảng Nam lẫn Sài Gòn nhưng chưa có duyên gặp mặt. Trong bài “Hội An - hồn xưa phố cổ” đăng trên Thanh Niên tuần san 2012, tôi từng mong muốn Hội An có đường mang tên anh và những người hết lòng vì phố cổ như anh.
Dẫu rằng, không phải việc nào của anh và Hội An tôi cũng ủng hộ, dù được nhiều người khen. Chẳng hạn việc tăng giá vé tham quan, việc xin nhà nước hỗ trợ cư dân. Hay việc buộc tất cả khách vào phố cổ phải mua vé. Chẳng nước nào làm vậy. Không ai bán vé khi khách vào thành phố. Chỉ bán vé khi vào tham quan từng điểm cụ thể. Mỗi nhà trong phố cổ là mỗi cơ sở dịch vụ kinh doanh cá thể. Nếu không có tiền đầu tư hoặc sửa chữa, có thể vay ngân hàng. Nếu để xuống cấp, nhà nước sẽ hùn vốn hoặc mua lại chứ không như Việt Nam. Nghe đâu, trong phố cổ, có không ít nhà của cán bộ lãnh đạo nên mới có chuyện bao cấp như vậy. Tôi biết, có nhiều việc, anh không thể làm khác.
Theo hiểu biết của tôi, thì việc nghỉ hưu sớm (tôi không muốn dùng từ xin), hay từ chối làm lãnh đạo ở Việt Nam chưa phổ biến nhưng không quá cá biệt, nhất là ở phía Nam. Các tỉnh phía Bắc, nhiều người sống chết cũng cố chạy tiền để vào biên chế nhà nước, dù là bảo vệ, tạp vụ hay chị nuôi… Phía Nam thì khác, dân không mặn mà làm cho nhà nước, dù khối người là con ông cháu cha. Họ thích tự khẳng định mình, khoái làm cho liên doanh, nước ngoài và cả tư nhân đàng hoàng hơn. Hoặc tự lập. Chẳng thế mà một loạt các phó giám đốc những Sở béo bở như Kế hoạch, Thương mại, Du lịch… từng nghỉ việc ra làm riêng. Đó là những người giỏi, có giỏi mới dám từ chối vị trí mà nhiều người có muốn cũng không thể, từ bỏ con đường hoạn lộ thênh thang để ra riêng tự lập.
Luật sư Huỳnh Quý, nghỉ làm Phó tổng biên tập Báo Pháp luật TP (quy hoạch Tổng biên tập) ra mở văn phòng luật sư J&Q để được hành nghề mình yêu thích vì Pháp lệnh công chức cấm viên chức nhà nước hành nghề luật sư. Chủ tịch UBND TP Nguyễn Vĩnh Nghiệp đương nhiệm, xin nghỉ, ra làm Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo; mô hình sáng tạo và hiệu quả, được nhân rộng khắp nơi. Nhờ cương vị mới, ông được phong Anh hùng Lao động, được nhân dân cả nước biết và mến mộ. Anh hùng Lao động, GS-BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng, nguyên Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ, nhất quyết không chịu làm Giám đốc Sở Y tế, dù thành phố đã có quyết định và báo chí đã thông tin. Trước đó, khi đang làm Phó chủ tịch Quốc hội, chị nằng nặc xin nghỉ vì nếu tiếp tục, phải làm chuyên trách, rời xa vị trí chuyên môn. Chị tâm sự: “Ai cũng tưởng Phó chủ tịch Quốc hội nhiều quyền lực. Dân oan đến thỉnh cầu, mình chỉ biết ghi nhận và đề nghị lên trên, chẳng làm được gì. Còn chị làm ở bệnh viện, ai cần là chị mổ ngay, giúp ngay được”.
Anh Lê Công Giàu, nguyên Phó bí thư thường trực Thành Đoàn, Phó tổng giám đốc thường trực Saigontourist, được cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt mời ra là Tổng cục phó Tổng cục Du Lịch (quy hoạch Tổng cục trưởng) đã từ chối vì “Em đi làm cách mạng chứ không thích làm chính khách”. Đang làm Giám đốc Trung tâm Xúc tiến - Đầu tư TP, anh xin nghỉ hưu trước 2 năm, nhường sân chơi cho đàn em. Nhà báo Võ Như Lanh, nguyên Tổng biên tập Báo Tuổi trẻ, Tổng biên tập nhóm Thời báo Kinh tế Sài Gòn (tôi hay trêu anh là đệ ngũ Tổng biên tập) cũng xin nghỉ hưu trước 2 năm để nhường lại cho các bạn trẻ. Ngoài Bắc có GS-TS Nguyễn Kế Hào, từ chức Vụ trưởng Vụ Tiểu học, Bộ GD-ĐT vì bất đồng quan điểm, vì kiến nghị không được lắng nghe.
Cảm kích nhất là việc anh Tư Dò, nguyên Bí thư Huyện ủy Tuy Phong, Bình Thuận vào thập niên 1990. Là cán bộ có năng lực, được tín nhiệm, anh đã nhất quyết từ chối tham gia Thường vụ Tỉnh ủy vì không muốn xa mẹ. Anh bảo: “Tôi đi theo cách mạng, xa mẹ mấy chục năm. Giờ mẹ già, chỉ muốn ở gần chăm sóc mẹ”. Thượng tá TS-BS Lê Công Tấn “Chiến sĩ nhỏ Điện Biên 1984”, tốt nghiệp bác sĩ ở Pháp, không muốn làm quan chức bác sĩ ở Viện 175 nên xin nghỉ hưu non về làm dân và dạy học. Cách đây mấy năm, một trưởng phòng trong công ty báo tin: “Ba em nghỉ việc ra chạy xe rồi. Ba bảo không thích hợp với môi trường đó”. Ông là trung tá công an, Phó phòng Hậu cần của một tỉnh...
Đó chỉ là những trường hợp tiêu biểu mà tôi biết. Còn rất rất nhiều người đầy ắp lòng tự trọng, biết từ chức và cả từ chối lộc quyền nhưng báo chí chưa có dịp nêu danh. Rất nhiều bạn trẻ đã dũng cảm, vượt qua cám dỗ và thử thách, quyết chí chọn con đường riêng, lý tưởng trong veo của tuổi đôi mươi hừng hực. Lòng tự trọng, biểu hiện cụ thể qua việc từ chức, nhường chức là nét đẹp văn hóa đặc trưng của người Việt từ xưa; đang ngày càng mai một. Hy vọng, qua việc anh Nguyễn Sự nghỉ hưu sớm 2 tuổi, mở đầu cho chuyện lớn hơn, là phục hồi những giá trị căn bản đạo đức và văn hóa của cha ông, mà lòng tự trọng là cấp bách nhất.
(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một doanh nhân tại TP.HCM

Bình luận 13

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Dân Nam bộ

Dân Nam bộ

Nếu lớp sau cần tham khảo ý kiến thì cứ hỏi trực tiếp, hà cớ gì phải làm cố vấn cho rườm rà. Nhiều cố vấn chỉ là danh nghĩa, núp bóng, bù nhìn hoặc can dự quá sâu đều bất ổn. Về hưu mới biết năng lực thật của mình và tình nghĩa thật mọi người dành cho mình.
phuc

phuc

Bao nhiêu ước mơ khát vọng mong phục vụ nước nhà, chủ nghĩa thiện nguyện không màng danh lợi. Nhưng thời cuộc đổi thay không như mình nghĩ, thôi đành gói gém hoài bảo bước chân đi tiếp trên con đường riêng, mong rằng ở bất cứ vị trí nào trong xã hội ráng sống tốt đóng góp sức nhỏ cho đất nước. Đời người ngắn ngủi sống sao cho xứng đáng kiếp người. Tôi nợ cha ông đã ngã xuống vì độc lập dân tộc thống nhất nước nhà, nợ lời dạy của Bác Hồ mà đến giờ tôi không thể thực hiện dù có muốn cũng mình tôi không thể xoay chuyển được tất cả. Những tham quan xin hãy dừng lại cùng nhân dân phục vụ xây dựng nước nhà.
Lao Gia

Lao Gia

Chuyện xưa nay hiếm, đáng hoan nghênh. Các quan đang tìm cách tăng tuổi hưu (đã có thông tin tăng tuổi hưu nữ là Lãnh đạo từ chủ tịch tỉnh, thứ trưởng trở lên), ngồi chình ình đó mặc dù chẳng cống hiến được gì hơn, cản trở đổi mới. Không phải vô cớ mà các nước văn minh, Lãnh đạo cao cấp ngồi không quá 2 nhiệm kỳ
Tác giả bài viết

Tác giả bài viết

Cám ơn bạn Quốc. Trường hợp anh Tuấn, tôi quên mất. Còn nhiều người khác chưa thể nêu danh vì trang báo có hạn và cả những lý do khó nói. Họ chưa nhiều như đám sân si, tham quyền cố vị nhưng không phải cá biệt.
hoàng thị phương

hoàng thị phương

có người rút tuổi đi để lâu về, lại có người về trước tuổi, lạ quá
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Các thí sinh trong kỳ thi THPT Quốc gia 2019 /// Hoa Nữ

Thủ khoa, khen rồi sao nữa?

Bên cạnh sự may mắn, thủ khoa chắc chắn là những thí sinh nghiêm túc và có quyết tâm với việc học, việc thi, nên trước hết hãy dành cho họ sự trân trọng.

Ca sĩ Du Thiên gần đây bị ném ghế khi đang diễn ở Phước Sơn (Quảng Nam) /// Ảnh cắt từ clip

Khi nghệ sĩ, ca sĩ bị ném...đủ thứ

Gần đây có nhiều trường hợp nghệ sĩ khi đang diễn bị ném… rất nhiều thứ vào người; có người còn bị hành hung trên sân khấu hay bị la ó với những lời lẽ tục tĩu.
Nhóm người mặc áo có dòng chữ An ninh Alibaba và Tập đoàn địa ốc Alibaba cản trở quyết liệt việc vơ quan cuốc đường vi phạm
 /// Ảnh: Nguyễn Long

'Mảnh đất lắm người nhiều ma'!

Vì sao các “ma đất” lại lộng hành đến như vậy? Trước hết, xin nói thẳng, đó là do các cơ quan chức năng của chính quyền các địa phương không nghiêm.