Nhàn đàm: Ngẫu nhiên, mà nhớ...

0 Thanh Niên
Cuộc sống luôn có những tình huống như vốn nó phải như vậy. Thỉnh thoảng, lại có những ngẫu nhiên không dễ gì định trước!
Ngẫu nhiên lần ấy đưa sinh viên đi thực tế Huế và Đà Nẵng hai tuần. Xuống ga Huế trời đã mưa tầm tã. Hết ngày đầu tiên, rồi ngày thứ hai, vẫn mưa, những háo hức được vào xứ Thần Kinh dần hóa thành sốt ruột. Nhưng lại nghĩ: không mưa sao còn là Huế? Sang ngày thứ ba, trời vẫn mưa. Thế là gọi xích lô. Chủ xe hỏi đi đâu, bèn trả lời là đi đâu cũng được, trừ những nơi đã đến mấy lần. “Vậy hết rồi, chả còn thắng cảnh danh lam nào nữa!”. Chợt nghĩ: sông Hương bắt đầu từ đâu? Thế là được dịp ngược ngã ba Tuần. Tả trạch và Hữu trạch hiện ra. Đến được sông Hương thượng nguồn, kể cũng riêng cái thú! Bắt đầu một hành trình xuôi phía biển, về Đập Đá, Vĩ Dạ, chầm chậm soi bóng thành Huế cổ kính mộng mơ trước khi ra Thuận An cửa biển. Thế là có một sông Hương, để sau này, đọc những áng văn trứ danh của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Tô Nhuận Vỹ, những thi phẩm tuyệt tác của Thu Bồn, Nguyễn Trọng Tạo... thấy tự tin và ấn tượng hơn nhiều, bởi đã có chút lưng vốn tạo nên tâm thế đồng hiện làm nền khi đọc, khi hình dung và cảm nhận.
Ngẫu nhiên, lần ấy từ Kon Tum do lỡ chuyến máy bay, phải đổi phương tiện, đi ô tô từ Pleiku về TP.HCM. Đường không gần đã là một nhẽ, mà còn lo lắng vì lỡ hẹn, lại phải về thành phố trong đêm... xe thì dường như luôn phải chạy chậm. Trời cao nguyên xanh thẳm, mây vương đồi núi trập trùng, đèo dốc quanh co uốn lượn đường hoa như những dòng suối mịn màng vàng rực trời chiều cuối năm, hai bên dã quỳ rưng rưng níu bước. Ừ nhỉ, nếu không có việc lỡ chuyến máy bay, sao có được những bâng khuâng ấy, sao có được ấn tượng một Tây nguyên lãng mạn nao lòng đến vậy?
Ngẫu nhiên..., gần đây nhất, do lịch bay mà khi về với một sự kiện giáo dục lớn ở Quảng Ngãi rảnh ra đến một tiếng đồng hồ. Thế là được dạo quanh Nhà máy lọc dầu Dung Quất, thưởng ngoạn làng bích họa Thanh Thủy bấy nay truyền thống trồng tỏi trồng hành. Qua cầu Châu Ổ, bồi hồi giữa làng chài Đông Yên (nay là xã Bình Dương, huyện Bình Sơn) - nơi nhà thơ Tế Hanh chào đời và không chỉ nổi tiếng với bài thơ Nhớ con sông quê hương, mà ngay khi 17 tuổi ông viết bài đầu tiên Những ngày nghỉ học đã gây chú ý đặc biệt trên văn đàn. Được dạo bước vào hình dung của ký ức - một địa danh đau đáu suốt gần nửa thế kỷ qua - Ba Làng An (ba làng cùng có tên là An: An Hải, An Vĩnh và An Kỳ), một mũi đất thuộc xã Bình Châu. Sử sách truyền lại, cư dân của làng đã khai hoang lập đảo Lý Sơn, cũng là những người đầu tiên tham gia hải đội Hoàng Sa, gìn giữ bảo vệ chủ quyền biển đảo. Địa danh này còn được biết đến là một vùng đất mũi với bề dày về lịch sử, văn hóa và địa chất toàn cầu. Tạo thành bởi những vách đá trầm tích núi lửa hình cánh cung bên bờ biển, phía dưới là những gò đá cao màu đen nhánh, nổi khi nước cạn và ngập khi thủy triều lên, mũi Ba Làng An tạo nên hình dáng có vẻ đẹp độc đáo của bờ biển VN.
Thế giới mênh mông, nhưng đôi khi thế giới cũng thật gụi gần. Đoan chắc ai cũng thích mọi hành trình đúng kế hoạch. Và tôi, cũng yêu cả những ngẫu nhiên...

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tác giả trên núi Cô Tiên, phía sau là thành phố biển Nha Trang /// Ảnh: NVCC

Nha Trang trong 'Ở Nha Trang sóng tựa như mây'

Ở Nha Trang sóng tựa như mây là một tản văn, cũng là tên cuốn sách bao gồm 29 tản văn của nhà văn nữ Ái Duy vừa được Nhà xuất bản Trẻ xuất bản vào quý III/2019, một cuốn sách khá ấn tượng đối với người đọc khi tiếp cận. Ấn tượng vì tất cả nội dung trong đó đều viết về Nha Trang với bút pháp khá linh hoạt và giàu chất trữ tình.
 /// Minh họa: Tuấn Anh

Dòng trôi - Truyện ngắn của Trúc Thiên

Má nói rành rọt và nhẹ bâng. Một chiều hoàng hôn thẫm tím lên triền sông. Gió tháng chín thổi hơi nóng còn sót lại của sóng nước Nha Mân, phả vào gương mặt những đứa con đầy bực dọc. Bữa cúng tiên thường giỗ tía, bỗng nặng nề trĩu trịt.
 /// Minh họa: Văn Nguyễn

'Vô diện' - Truyện ngắn của Hà Thanh Phúc

9 giờ tối, trời bỗng đổ mưa to. Thành phố đã vắng lại càng trở nên quạnh quẽ. Một vài người chạy nhanh trong mưa để kịp bắt chuyến tàu muộn trở về. Người phục vụ đã bắt đầu dọn dẹp nhà hàng, họ bảo tôi cứ thoải mái ngồi đi, không sao đâu, nhưng tôi lại thấy ngại vì mình là vị khách cuối cùng trong quán. Tôi đứng dậy và bước ra ngoài đứng dưới mái hiên, suy nghĩ xem mình có nên về nhà ngay hay tìm nơi nào đó để trú cô đơn.