Hồi sinh dòng sông tuổi thơ

TTTS

TTTS

Quận 7, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Tôi sinh ra và lớn lên bên cạnh dòng sông theo cách gọi của tôi khi bé, nhưng với người khác thì gọi nó là con rạch, có lẽ khi ấy tôi nhỏ nên nhìn thì thấy nó to nên gọi là con sông.
Vẻ lấp lánh bên dòng Sài Gòn về đêm /// ẢNH: Thiên Anh Vẻ lấp lánh bên dòng Sài Gòn về đêm - ẢNH: Thiên Anh
Vẻ lấp lánh bên dòng Sài Gòn về đêm
ẢNH: Thiên Anh
Tôi không nhớ từ khi nào nhưng với tâm trí tuổi thơ của tôi thì đã gắn liền với con sông ấy với biết bao kỷ niệm tuổi thơ cũng như cho đến lúc trưởng thành và đến tận bây giờ. Tuy không còn được ở gần bên nó nữa, nhưng mỗi khi có dịp đi ngang qua đó nó vẫn gợi nhớ cho tôi bao kỷ niệm dù rằng dòng sông ấy đã thay đổi rất nhiều.
Tôi vẫn còn nhớ những ngôi nhà cập mép sông mà người lớn thường được gọi là nhà sàn. Những ngôi nhà nhỏ đấy nằm chằng chịt trên sông khiến sông đã nhỏ hẹp lại càng hẹp thêm. Những lúc nước lên có vài chiếc xuồng đi chài lưới và đánh cá trên con sông này, nên xóm được gọi là xóm Vạn Chài.
Bọn trẻ chúng tôi khi những buổi chiều khi nước lớn thường tìm những thân cây chuối hay can nhựa làm phao để nhờ các anh lớn tập bơi, dần dần bọn chúng tôi ôm những cây cột nhà sàn chuyền từ cây này sang cây kia rồi từ từ biết bơi.
Thời gian rồi cũng trôi qua ai rồi ai cũng lớn. Tôi cũng như thế và khi đấy tôi cảm thấy con sông đó dường như nhỏ lại. Rồi vấn đề mưu sinh dân các vùng ngoài miền Trung di dân vào sống tại xóm tôi ngày càng đông, họ tập trung nhiều tại khu nhà sàn, với đủ các ngành nghề buôn bán, chạy xe xích lô. Vì bận rộn mưu sinh nên sự quan tâm đến dòng sông càng ít dần, tất cả rác của người dân đều vứt xuống dòng sông. Dần dần mức độ ô nhiễm của sông càng nặng và con sông tuổi thơ tôi dường như hấp hối. Nó trở thành một dòng sông đen kịt, có mùi hôi rất nặng.
Hồi sinh dòng sông tuổi thơ - ảnh 1

Nét trong lành, xanh mát của bờ kênh Nhiêu Lộc hôm nay

Ảnh: Bích Anh

Không còn thấy những buổi chiều trẻ con tắm, không còn thấy những chiếc xuồng chài mà thay vào đó là rác và mùi hôi.
Sau này, thành phố đã có những hành động giành lại sự sống cho con sông của tôi. Trước tiên những căn nhà sàn được di dời ra khỏi dòng sông để dòng chảy được thông thoáng. Bờ kè và các hệ thống lọc nước sông được đầu từ xây dựng.
Hơn 10 năm sau, tôi thật sự ngỡ ngàng. Thật tuyệt vời, từ một con sông ô nhiễm bậc nhất thành phố giờ đã thành con sông xanh mát. Một sự thay đổi thật sự.
Thật hạnh phúc khi thấy trên hai bờ sông vào buổi chiều có những cô chú lớn tuổi tập thể dục, trẻ em vui đùa với những cánh diều bay cao trong gió, những quán nước ven sông tấp nập. Khung cảnh bình yên đến lạ thường.
Con sông tuổi thơ của tôi đã hồi sinh!
 
Hồi sinh dòng sông tuổi thơ - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn  /// Ảnh: N.X.P

Ghét thì ghét mà yêu thì yêu

Với tôi, Sài Gòn yêu ghét đủ đường. Sài Gòn thật sự vừa… đáng ghét nhưng cũng vừa thấy đáng yêu vô cùng.
Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... /// Ảnh: Trung Dung

Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn

Tháng 8 năm 2017, con từ dưới quê lên Sài Gòn nhập học. Mẹ ơi, con “ghét” Sài Gòn. “Ghét” cái nắng gắt. “Ghét” trời mưa to. “Ghét” người dân nơi đây quá đỗi thân thiện. “Ghét” Sài Gòn thay đổi con quá nhiều.
Tòa nhà Bitexco, TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Nơi hiện thực hóa những ước mơ

Vì công việc nên tôi thường xuyên bay vô thành phố. Và tôi cũng có người bà con sinh sống lâu năm ở đây. Dân phía Nam thường gọi tắt TP.HCM hay Sài Gòn chỉ gói gọn hai chữ “Thành phố”.
Nghe tin được đi Đầm Sen chơi trước 1 tháng, tôi đi khoe khắp làng /// Ảnh: Khả Hòa

Đầm Sen và ký ức buồn vui

Mỗi lần có dịp đi ngang Đầm Sen, chợt nhớ lại lần ngủ quên lỡ chuyến du lịch dành cho học sinh tiên tiến, khóc ròng cả ngày trời. Bây giờ nhớ lại cứ thấy buồn cười…
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội /// Ảnh: Độc Lập

Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!

Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.