Hồi sinh dòng sông tuổi thơ

TTTS

TTTS

Quận 7, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Tôi sinh ra và lớn lên bên cạnh dòng sông theo cách gọi của tôi khi bé, nhưng với người khác thì gọi nó là con rạch, có lẽ khi ấy tôi nhỏ nên nhìn thì thấy nó to nên gọi là con sông.
Vẻ lấp lánh bên dòng Sài Gòn về đêm /// ẢNH: Thiên Anh Vẻ lấp lánh bên dòng Sài Gòn về đêm - ẢNH: Thiên Anh
Vẻ lấp lánh bên dòng Sài Gòn về đêm
ẢNH: Thiên Anh
Tôi không nhớ từ khi nào nhưng với tâm trí tuổi thơ của tôi thì đã gắn liền với con sông ấy với biết bao kỷ niệm tuổi thơ cũng như cho đến lúc trưởng thành và đến tận bây giờ. Tuy không còn được ở gần bên nó nữa, nhưng mỗi khi có dịp đi ngang qua đó nó vẫn gợi nhớ cho tôi bao kỷ niệm dù rằng dòng sông ấy đã thay đổi rất nhiều.
Tôi vẫn còn nhớ những ngôi nhà cập mép sông mà người lớn thường được gọi là nhà sàn. Những ngôi nhà nhỏ đấy nằm chằng chịt trên sông khiến sông đã nhỏ hẹp lại càng hẹp thêm. Những lúc nước lên có vài chiếc xuồng đi chài lưới và đánh cá trên con sông này, nên xóm được gọi là xóm Vạn Chài.
Bọn trẻ chúng tôi khi những buổi chiều khi nước lớn thường tìm những thân cây chuối hay can nhựa làm phao để nhờ các anh lớn tập bơi, dần dần bọn chúng tôi ôm những cây cột nhà sàn chuyền từ cây này sang cây kia rồi từ từ biết bơi.
Thời gian rồi cũng trôi qua ai rồi ai cũng lớn. Tôi cũng như thế và khi đấy tôi cảm thấy con sông đó dường như nhỏ lại. Rồi vấn đề mưu sinh dân các vùng ngoài miền Trung di dân vào sống tại xóm tôi ngày càng đông, họ tập trung nhiều tại khu nhà sàn, với đủ các ngành nghề buôn bán, chạy xe xích lô. Vì bận rộn mưu sinh nên sự quan tâm đến dòng sông càng ít dần, tất cả rác của người dân đều vứt xuống dòng sông. Dần dần mức độ ô nhiễm của sông càng nặng và con sông tuổi thơ tôi dường như hấp hối. Nó trở thành một dòng sông đen kịt, có mùi hôi rất nặng.
Hồi sinh dòng sông tuổi thơ - ảnh 1

Nét trong lành, xanh mát của bờ kênh Nhiêu Lộc hôm nay

Ảnh: Bích Anh

Không còn thấy những buổi chiều trẻ con tắm, không còn thấy những chiếc xuồng chài mà thay vào đó là rác và mùi hôi.
Sau này, thành phố đã có những hành động giành lại sự sống cho con sông của tôi. Trước tiên những căn nhà sàn được di dời ra khỏi dòng sông để dòng chảy được thông thoáng. Bờ kè và các hệ thống lọc nước sông được đầu từ xây dựng.
Hơn 10 năm sau, tôi thật sự ngỡ ngàng. Thật tuyệt vời, từ một con sông ô nhiễm bậc nhất thành phố giờ đã thành con sông xanh mát. Một sự thay đổi thật sự.
Thật hạnh phúc khi thấy trên hai bờ sông vào buổi chiều có những cô chú lớn tuổi tập thể dục, trẻ em vui đùa với những cánh diều bay cao trong gió, những quán nước ven sông tấp nập. Khung cảnh bình yên đến lạ thường.
Con sông tuổi thơ của tôi đã hồi sinh!
 
Hồi sinh dòng sông tuổi thơ - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.