Làng đại học thân yêu

Lưu Thị Hà

Lưu Thị Hà

Q.Thủ Đức, TP.HCM

8 Thanh Niên Online
Bạn hãy cùng tôi, rời xa trung tâm một xíu thôi, chỉ chừng hai mươi phút xe chạy là sẽ thấy một nơi thanh lặng đến lạ lùng, xanh mát và mơ mộng đến nao lòng với tên gọi “Khu làng Đại học Quốc gia Thủ Đức”.
“Ngôi làng” là mái nhà chung, nơi cư ngụ, sinh sống và học tập của sinh viên các trường Đại học Quốc gia TP.HCM và một số trường đại học khác  /// Ảnh: Lưu Thị Hà “Ngôi làng” là mái nhà chung, nơi cư ngụ, sinh sống và học tập của sinh viên các trường Đại học Quốc gia TP.HCM và một số trường đại học khác - Ảnh: Lưu Thị Hà
“Ngôi làng” là mái nhà chung, nơi cư ngụ, sinh sống và học tập của sinh viên các trường Đại học Quốc gia TP.HCM và một số trường đại học khác
Ảnh: Lưu Thị Hà
Đó là nơi tôi đang công tác và sinh sống, nơi tôi đã từng theo học và trưởng thành, nơi đong đầy yêu thương, rạo rực cháy bỏng của những năm tháng tuổi trẻ yêu đương.
“Ngôi làng” nằm giáp ranh giữa thị xã Dĩ An tỉnh Bình Dương và quận Thủ Đức, TP.HCM, là mái nhà chung, nơi cư ngụ, sinh sống và học tập của sinh viên các trường Đại học Quốc gia TP.HCM và một số trường đại học khác trên địa bàn. Đó là hệ thống gồm các tòa nhà trường học, ký túc xá, trung tâm thông tin, văn hóa, thể thao và xen kẽ là nhấp nhô các quán cóc ven đường nằm san sát nhau như nấm mọc sau mưa.
Nét đặc trưng đầu tiên và góp phần đặc biệt vào sự “nổi tiếng” của khu làng đó là mạng lưới các lối đi. Chúng uốn lượn tự do và ngoằn nghèo tùy hứng như những mê cung không lối thoát. Chúng là những con đường có thể còn, mất hoặc được tạo mới bất kể khi nào bởi sự thi công, quy hoạch vẫn đang được diễn ra thường xuyên, đều đặn tại đây. Bù lại sẽ là không có kẹt xe, khói bụi ồn ào hay tai nạn, bạn hãy cứ yên tâm bon bon chạy xe trên đường cho đến tận khi nào tới đích đến thì thôi.
Làng đại học thân yêu  - ảnh 1

Những quán hàng rong trong "ngôi làng"

Ảnh: Lưu Thị Hà

Ngôi làng chỉ thực sự sống động và náo nhiệt khi trời trở về chiều bởi đó là giờ tan trường của các bạn sinh viên. Dưới ánh hoàng hôn vàng rực rải đầy khắp các con đường, từng đôi, từng đám sinh viên tíu tít bước đi cùng tiếng cười nói, trêu đùa. Bên trên bậc thang của các tòa nhà trường học lại có từng nhóm ngồi súm sít, rôm rả chuyện trò, bàn luận cùng nhau. Nhưng xôm tụ, quây quần nhất vẫn là trong các hàng quán ven đường, một không gian thật vui vẻ, khăng khít biết bao bên ly chè thập cẩm, sinh tố hay trà chanh chém gió…Tất cả tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, trở thành “đặc sản” chỉ có riêng ở khu làng.
Và có lẽ nức tiếng hơn cả, vang danh hơn cả đó là khu vực hồ đá. Hồ đá khu làng đại học nổi tiếng bởi vẻ đẹp hoang sơ và kỳ bí, chưa chịu tác động nhiều bởi con người. Đó là một không gian rộng lớn, thoáng đãng và trong lành được bao bọc bởi rừng cây xung quanh cùng hơi nước của hồ đá bốc lên. Bạn sẽ có được cảm giác mát lạnh ngay khi đặt chân đến đây, tâm hồn tựa như nhẹ nhàng, khoăn khoái. Còn gì vui thú bằng khi cùng bạn bè tổ chức các buổi gặp gỡ, dạo chơi, chụp hình giữa mênh mông ngập tràn màu xanh của cỏ cây hoa lá, của mây trời thênh thang và của mặt nước long lanh xanh màu ngọc bích…
Làng đại học thân yêu  - ảnh 2

Không có kẹt xe, khói bụi ồn ào hay tai nạn, bạn hãy cứ yên tâm bon bon chạy xe trên đường cho đến tận khi nào tới đích đến thì thôi

Ảnh: Lưu Thị Hà

Chiếc lá vàng rơi vội, tất cả ký ức lại ùa về trong tôi: vẫn hồn nhiên và vẹn nguyên như ngày ấy.
Nhớ lắm lũ bạn bè năm xưa thường tụm năm, tụm bảy, lê la bê bết dọc đường với bánh tráng nướng mắm ruốc, với bánh xèo miền Trung mười ngàn ba cái, với bắp rang bơ, với bánh tráng trộn chia nhau vài quả trứng cút. Yêu lắm những phút giây tản bộ trên các con đường thân quen đi qua chợ Ruồi rồi băng qua khu Nhà Điều hành xem nhạc nước. Quên làm sao được vị ngọt thanh, cay cay thơm nồng của đậu hũ nóng năm ngàn một bát kế bên trường Đại học Thể dục Thể thao. Là sinh viên Đại học Quốc gia ai mà chưa từng ăn cơm Đại Bình năm ngàn một dĩa, uống trà chanh, sinh tố rau má ở quán Yoyo, ai mà chưa từng một lần hát karaoke ở quán Gia đình…
Làng đại học thân yêu  - ảnh 3

Làm sao quên được những chiều hẹn hò cuối tuần với mối tình nghèo thời sinh viên, “cậu đèo tớ trên xe cà tàng” cùng chạy quanh khu hồ đá

Ảnh: Lưu Thị Hà

Làm sao quên được những chiều hẹn hò cuối tuần với mối tình nghèo thời sinh viên. “Cậu đèo tớ trên xe cà tàng” cùng chạy quanh khu hồ đá, căng ngực phập phồng hít hà những ngọn gió tươi vui; tay nắm tay ngồi ngắm hoàng hôn, nhìn xa xa về phía chân trời…
Vậy mà đã gần mười năm kể từ khi tôi giã từ ghế đá ở khu “vườn học tập” của trường, “làng” nay đã có nhiều phát triển: những toà nhà trường học mới được xây dựng; các tuyến đường trong làng được đặt tên theo những danh nhân dân tộc; các cột đèn giao thông được lắp đặt; rất nhiều hàng cây, bồn hoa được trồng mới, chăm sóc, tỉa tuốt thường xuyên; các khu nhà chờ xe buýt được cải tạo khang trang, sạch sẽ…khu làng đang “thay da đổi thịt”, văn minh, hiện đại lên từng ngày. Tự hào và yêu thương biết bao “Làng Đại học Quốc gia” của lòng tôi!
 
Làng đại học thân yêu  - ảnh 4

Bình luận 8

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trà My

Trà My

Nơi không có khói bụi của thành phố. Và đâu đó...
Mang hình ảnh của quê nhà, nhiều lúc cũng thích lắm vì đôi lúc làm giảm cảm giác nhớ nhà ^^
Sơn Nguyễn

Sơn Nguyễn

Lưu Hà viết văn hay quá. Chúc mừng chị nha
Hà Lưu

Hà Lưu

Cảm ơn chú Sơn nhiều nha!
Điền Bá Quan

Điền Bá Quan

Từ thời sinh viên đã được gắn bó với nào là Đại Bình, nào là YoYo. Cảm ơn chị về một bài viết đưa em về kỷ niệm
Dinh Man

Dinh Man

Anh đã thấy bóng dáng của tụi mình trong đó. Cảm ơn người bạn đời của anh rất nhiều!
Đặng Thị Hạnh

Đặng Thị Hạnh

Đọc xong muốn dìa thăm làng quá Hà ơi.
Hiệp

Hiệp

Là nơi đầu tiên em đặt chân lên thành phố.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn chưa xa đã nhớ

Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn là lúc tôi khăn gói đi thi Đại học. Ngày ấy, không một ai thân thích hay người quen trong đây, tôi lo lắng không biết sẽ trọ ở đâu trong thời gian thi cử.
Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.