Mùi thời thanh xuân

Lê Trúc Quyên

Lê Trúc Quyên

Q.3, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Lắm lúc, tôi thèm chạy ra ngã tư Hàng Xanh, tấp vào một quán ốc lề đường, ngồi xuống ực cạn một chai Sài Gòn rồi ngẩng mặt nhìn dòng xe cộ lẫn đèn đóm nhòe dần đi trong ánh mắt.
Thành phố vẫn vậy, thật đông đúc, thật náo nhiệt /// Ảnh: Trung Dung Thành phố vẫn vậy, thật đông đúc, thật náo nhiệt - Ảnh: Trung Dung
Thành phố vẫn vậy, thật đông đúc, thật náo nhiệt
Ảnh: Trung Dung
Có một dạo, tôi rời bỏ Sài Gòn.
Vùng đất mới mà tôi chuyển đến là một thị trấn nhỏ chỉ cách Sài Gòn 30km. Nhưng công việc mới, guồng quay cuộc sống mới và một người yêu mới dường như đã nới dài khoảng cách ấy, nó xa xôi đến nỗi gần 1 năm trời tôi không có cơ hội trở về thành phố mà mình đã gắn bó cả tuổi trẻ, từng neo đậu đời mình thật lâu để theo đuổi những ước mơ ngẩn ngơ nhưng đẹp đẽ biết nhường nào.
Lắm lúc, tôi thèm chạy ra ngã tư Hàng Xanh, tấp vào một quán ốc lề đường, ngồi xuống ực cạn một chai Sài Gòn rồi ngẩng mặt nhìn dòng xe cộ lẫn đèn đóm nhòe dần đi trong ánh mắt. Chắc chắn khi trở về, tôi sẽ không thể nào không nhớ lại chuyện cũ và người cũ, thế nhưng dẫu gì thì Sài Gòn vẫn đẹp, vẫn lộng lẫy. Dẫu gì thì người cũ vẫn hiền lành, vẫn thương tôi.
Rồi một hôm, tôi được bạn trai đưa đi Sài Gòn. Anh trên chiếc vespa cũ kỹ sang đón, tiếng bô xe tành tạch đưa chúng tôi len lỏi trong lòng đường lúc tan tầm. Một cảm giác thật lạ, giống y lần đầu tôi được ba chở lên Sài Gòn bằng xe gắn máy, ấy là lần tôi cầm giấy báo trúng tuyển đại học đến trường làm hồ sơ. Một chút lo lắng, một chút sợ sệt và một chút nôn nao…
Mùi thời thanh xuân - ảnh 1

Tòa nhà Bitexco

Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Anh lao xe băng qua đường lớn, chạy vào đường nhỏ, ở thị trấn này tôi chẳng biết nhiều về đường xá nên chỉ ngồi sau lưng, ôm anh chặt cứng. Mãi lâu tôi mới thấy thấp thoáng bóng dáng cầu Bình Triệu, nhìn từ xa như một dải lửa bắt qua sông Sài Gòn. Lúc bấy giờ tôi đã ngửi được mùi của thành phố - mùi thời thanh xuân.
“Đến đây là em biết hết đường rồi, mà tự nhiên vô tới Sài Gòn cái em thấy mệt!”. Tôi ghé vào tai anh thì thầm, anh gật đầu: “Giờ về Bình Dương lại không?”. Ôi thôi, chẳng lẽ lại về. Lúc sau, chạy đến Hàng Xanh, giữa bạt ngàn xe cộ đang dừng đèn đỏ, anh quay ra sau hỏi: “Mai mốt còn đòi đi Sài Gòn nữa không?”. Tôi cười: “Còn, thôi lâu lâu đi Sài Gòn cho đỡ quê mùa, anh há!”
Thành phố vẫn vậy, thật đông đúc, thật náo nhiệt. Lỡ rồi, chúng tôi đưa nhau bon chen vào trung tâm, ngặt nỗi “bố cục” cái chỗ này bây giờ hỗn độn quá, làm hai đứa vừa buồn cười, vừa hoang mang. Ủa bánh mì Như Lan đâu rồi? Ủa Bitexco ở hướng nào vậy em? Ê, em muốn uống trà sữa! Ủa Phúc Long ở chỗ này đi đường nào vào được? Thôi rồi, xui cho em, anh không tìm được lối vào, vậy là số em không được uống Phúc Long...
Vậy đó, rồi hai đứa cứ chạy lòng vòng đến… xe hết xăng. Đoạn hai đứa hỏi người đi đường chỗ đổ xăng mới hài, vừa hồi hộp, vừa gấp gáp, vừa chạy, vừa tìm, giống kiểu đang bị... Tào Tháo rượt. Mà hài nhất chắc là đoạn xe đương không tắt máy giữa đường, lúc người ta đang hối hả lao đi bốn phương tám hướng, tự dưng quay sang thì thấy anh đang đẩy cả xe và tôi vào vỉa hè…
Vậy đó, hai đứa tôi y hệt như đôi bạn ở quê vừa lên phố. Cũng may là anh còn mua được hai cái bánh mì treo xe, rồi chúng tôi chạy về Hàng Xanh uống café, nghỉ mệt. Anh tủm tỉm cười: “Lâu lâu đi đổi gió Sài Gòn xém chút thành công!”
Mùi thời thanh xuân - ảnh 2

Tôi và anh gặp lại Sài Gòn như gặp lại một người bạn cũ. Vừa thân thuộc, vừa xa lạ...

Ảnh: Khả Hòa

Vậy đó, tôi và anh gặp lại Sài Gòn như gặp lại một người bạn cũ. Vừa thân thuộc, vừa xa lạ. Mà nghĩ sao, cái thành phố nó ngồn ngộn người như vậy, ì xèo như vậy mà tôi có thể sống ở đó những 8,9 năm trời? Đã vậy còn yêu và thương nó nữa. Lâu không về lại cũng nhớ thấy mồ.
Tối về, tôi mệt quá lăn đùng ra ngủ. Sáng dậy anh nhắn: "Viêm họng lại rồi, khổ ghê. Hôm qua đi Sài Gòn hít cả lô bụi vào người”. Tôi vừa buồn cười, vừa thương anh, nhưng cũng vừa muốn có thêm những lần về thăm Sài Gòn như thế nữa.
Bởi vậy, đôi khi người ta khao khát muốn đặt chân đến những thành phố mới, vì nó quá đẹp, quá mới mẻ và quyến rũ, thế nhưng cảm giác mong mỏi và vui vẻ lúc này mãi mãi không sánh bằng việc người ta tha thiết muốn quay về một thành phố cũ, dù ở đó có lúc họ đã không được đối xử thật tốt.
Và đối với con người, cảm giác này tương tự…
Mùi thời thanh xuân - ảnh 3
 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đã xa Sài Gòn dễ chừng hơn hai mươi năm! Quãng thời gian đủ làm cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên và biết yêu thương /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn một thời đã xa

Nếu ai đã từng sống với Sài Gòn một thời gian, đủ để có những kỷ niệm vui buồn, thì chắc sẽ nhớ Sài Gòn nếu vì lý do gì đó, không còn ở nơi ấy.
Ngôi nhà nhỏ ở xóm đạo Tam Hà /// Ảnh: Nguyễn Minh Tuyền

Thủ Đức - phố thị đáng yêu

Sài Gòn gói gọn ở nơi tôi sống gần 40 năm, Thủ Đức. Hồi trẻ, có lúc đi học, đi làm ở trung tâm Sài gòn, quận 5, 7 hay về Bình Dương, nhưng lần lần rồi cũng loanh quanh về lại nơi này.
Tháo kiếng đen u sầu nhìn ra, Sài Gòn cũng màu sắc phồn hoa như trước giờ nghe nói /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn ơi, tui nợ lời xin lỗi

Hồi xưa Sài Gòn của thằng con nít có chút xíu. Dừng dưới cầu vượt Quang Trung, lội bộ tới điện lực Hóc Môn chờ cậu đón về nhà ngoại. Quanh quẩn trong nhà, hàng xóm ai cũng khóa rào, nhìn nửa quê nửa như ngoài tỉnh.