Người thành phố ngày nay

0 Thanh Niên Online
Buổi sáng, khi bốn thằng tôi uống cà phê đầu hẻm (cả tụi tôi đi học chung lớp), thằng Hà, gia đình bảo lãnh sang Mỹ nay về họp mặt nó than: thành phố mình ô nhiễm quá, tụi bây.
"Ấy vậy mà thành phố này sống hạnh phúc và yên bình lắm nhen mậy", tôi nói với thằng bạn vừa ở Mỹ về /// Ảnh: Linh Linh "Ấy vậy mà thành phố này sống hạnh phúc và yên bình lắm nhen mậy", tôi nói với thằng bạn vừa ở Mỹ về - Ảnh: Linh Linh
"Ấy vậy mà thành phố này sống hạnh phúc và yên bình lắm nhen mậy", tôi nói với thằng bạn vừa ở Mỹ về
Ảnh: Linh Linh
Chần chừ một lát tôi đáp: ấy vậy mà sống hạnh phúc và yên bình lắm nhen mậy.
Anh Chảy - độc thân - đạp xích lô đầu hẻm đến bàn nói: cho mày cái mền mới nè. Sao anh không để đắp – tôi trả lời. Cứ vài ba hôm là có người cho nào là mền, sữa… lúc thì mì gói, bánh ăn còn chả hết – anh Chảy trả lời. Vậy tôi sẽ bao anh ăn sáng nhé - tôi vui vẻ nói với anh.
Anh Chảy gật đầu cười vui. Thằng Hà đứng kế hỏi tôi: chỗ nào bán thuốc lá vậy? Tôi khéo léo chỉ: gần tiệm hớt tóc bình dân đó. Hà nghe thế đứng lên đi mua thuốc lá. Một lát sau mua xong nó quay lại hỏi: tao thấy cô bán thuốc lá lấy kéo cắt bánh mì ra từng miếng nhỏ để làm gì vậy? Thằng Bình đáp: cho bồ câu ăn đó, ở thành phố mình bây giờ bồ câu là “động vật hoang dã”, ai cũng yêu nó như dân Paris, mày đừng dại lấy ná bắn như hồi nhỏ kẻo trút họa vào thân đó nha - cả bọn tôi cười vui vẻ.
Người thành phố ngày nay - ảnh 1

Dạo chơi ở phố đi bộ

Ảnh: Linh Linh

Buổi trưa tôi chở Hà đi vòng thành phố chơi, đang say sưa nói chuyện thì bỗng tôi phải thắng xe gấp vì xém đụng chú chạy xe trước. Tôi để xe cho Hà giữ lật đật đến hỏi: chú có sao không ạ? Khi biết không có gì, tôi tiếp tục chở Hà đi. Nó nói: ở đây chạy xe ẩu quá mậy! Tôi cười mỉm nói: nếu mày biết tại sao chú ấy thắng gấp như vậy thì mày sẽ nghĩ khác. Thằng Hà hỏi: là sao? Chú ấy thấy phía trước có cây đinh, chú né được nhưng sợ người sau cán, nên chú phải thắng gấp rồi xuống xe nhặt cây đinh.
Người thành phố ngày nay - ảnh 2

Người bán vé số, sinh viên khó khăn...dùng cơm trưa tại quán cơm từ thiện

Ảnh: Khả Hòa

Buổi tối, chúng tôi họp tại quán nhậu. Thằng Hà khởi chuyện: thành phố mình bây giờ nghĩa tình và đáng yêu ghê. Hồi chiều thấy bà già bán áo mưa vỉa hè, tao đến mua 1 cái 10.000đ rồi có ông Tây đến, bả cũng lấy 10.000đ, tao hỏi bả: Sao cô không lấy 20.000đ, Tây mà?, bả đáp: Làm vậy người ta xem thường dân mình lắm. Lát sau Hà cắt cớ hỏi: ở thành phố này tối có bao nhiêu tiền thì ăn no rồi ngủ hả tụi bây? Tôi đáp ngay: 100-200 tới 500 ngàn cũng no vì rất nhiều quán xá lớn nhỏ đều có. Còn thằng Đăng thì nói gọn: 10 ngàn cũng no. Cả bọn nhìn nó ngạc nhiên, nó nói: mày mua gói mì 4 ngàn, ra ngõ nhờ cô bán hủ tiếu gõ cho 5 ngàn nước lèo. Nếu thấy không no thì đến chùa Phước Hòa lúc 20 giờ thì có bánh mì từ thiện mỗi người 2 ổ, ngày nào cũng có mạnh thường quân tài trợ.
Thằng Hà cao giọng hỏi như thách: Thế có chỗ nào uống bia miễn phí không? Cả bọn im thin thít. Uống một ngụm bia tôi chậm rãi nói: có đấy. Ở hồ Kỳ Hòa có quán bia ly - chủ quán mê bóng đá Việt Nam lắm, hễ cần thủ Việt Nam nào đá tung lưới đội bạn là ổng tặng mỗi khách 1 ly. Hôm U.23 Việt Nam đá vòng loại với U.23 Thái Lan, báo hại quán ổng lỗ vốn mà ổng lại vui như hội. Cả bọn cỗ tay và cười bể bụng. Thằng Hà gật gù: chắc tao về đây sống luôn quá tụi bây.
Người thành phố ngày nay - ảnh 3
 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.
Em của vài thế kỷ về trước đã hối hả chạy theo nhịp đô thị hoa lệ... Em của ngày nay vẫn thế, vẫn nhanh nhạy bắt nhịp từng đợt sóng du nhập của bạn bè năm châu, nhưng có vẻ chọn lọc hơn /// Ảnh: Độc Lập

Em – cô gái Sài Gòn

Lẫn vào hơn hàng triệu người con gái sắc nước hương trời, hay người con gái đậm nét một vùng miền, một dân tộc nào đó là dáng vẻ, là phong cách sống, là giọng nói rất đỗi “riêng” của “Em” - cô gái Sài Gòn.
Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Con đường có lá me bay

Con gái tôi năm nay đã 52 tuổi, và tôi cũng đã xa con đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) này đã gần nửa thế kỷ. Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn.
Tôi thường bay vô công tác tại thành phố, nên dần dần cũng ngấm tính cách này từ lúc nào không hay /// Ảnh: Độc Lập

Kỷ niệm nhớ đời

Tính cách người dân phương Nam nói chung, người Sài Gòn nói riêng là “Làm hết mình, chơi hết mình” (chơi với nghĩa tích cực đó nha).
“Văn hóa” vỉa hè tồn tại từ nhiều năm, không chỉ quán cóc mà còn có đủ các hoạt động khác như hàng rong, họp chợ, xe ôm, đậu xe, nơi tập thể dục…  /// Ảnh: Ngọc Dương

Quán cóc vỉa hè

Sài Gòn có cuộc sống đô thị ngày càng phát triển, vỉa hè còn là hiện thân “văn hóa xưa” cho du khách tìm đến với những quán cóc, sinh hoạt đời thường hòa vào dòng chảy đô thị bản sắc nhân văn, hiện đại, nghĩa tình.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng