Những góc ban công…

Song Ninh

Song Ninh

Quảng Ninh

0 Thanh Niên Online
Tôi có sở thích quan sát Sài Gòn từ những góc ban công. Xếp một chiếc ghế ngay ngắn, ngồi tha thẩn đọc những cuốn sách vào sáng sớm hay xế muộn, ngắm nhìn dòng chảy cuộc sống phố thị thênh thang…
Chợ cũ Sài Gòn (đường Thôn Thất Đạm) nhìn từ trên cao /// Ảnh: Ngọc Dương Chợ cũ Sài Gòn (đường Thôn Thất Đạm) nhìn từ trên cao - Ảnh: Ngọc Dương
Chợ cũ Sài Gòn (đường Thôn Thất Đạm) nhìn từ trên cao
Ảnh: Ngọc Dương
Khoảnh khắc đó, mới thấy Sài Gòn cũng có lúc chậm rãi và an yên như cách để xoa dịu, chiều lòng những kẻ xa quê đã từ lâu quên mất mình là ai giữa bộn bề phố xá.
Cảm giác ngồi một mình rồi trút bỏ mọi âu lo suy nghĩ, tận hưởng khoảnh khắc giao ban giữa ngày và đêm mới thấy thảnh thơi, êm đềm biết mấy. Ấy là lúc nắng Sài Gòn còn trinh trong như cách ta vừa khoác lên mình bộ quần áo mới, chưa nhuốm phải bất cứ thứ bụi bặm nào của dòng đời vồn vã ngoài kia. Để có thể chạm mặt cảm nhận nắng rót từng tia vào làn da vốn đã quen với vị tanh nồng, mặn mòi của biển. Xóa tan mọi lo sợ e dè với những cơn nắng bỏng rát khiến người Sài Gòn khiếp vía những khung giờ cao điểm mà trốn biệt tích trong nhà.
Hoặc nếu có ra đường cũng sẽ “trang bị” cho mình bằng bao “thành lũy” bảo vệ kiên cố, khiến nhiều khi người với người dẫu đã quen mặt, ra đường vội vàng còn chẳng nhận ra nhau. Thậm chí còn càm ràm bằng mấy câu cửa miệng chỉ trích không mấy tốt đẹp nếu chẳng may đụng độ hay làm điều gì đó khiến họ không mấy vừa lòng.
Những góc ban công… - ảnh 1

Một góc của tòa nhà Nguyễn Văn Hảo - một trong những thương gia giàu có nhất ở Sài Gòn trước năm 1975 - nhìn từ ban công quân 1

Ảnh: Thiên Anh

Thời gian đầu khi sống ở Sài Gòn, mới thấy những chiếc ban công bỗng trở nên như những điều xa xỉ mà không phải bất kỳ ngôi nhà nào xây dựng trên mảnh đất này muốn có là có được đâu. Không phải như những ngôi nhà ở miền quê, xây nhà là luôn chừa ra một khoảng ban công nho nhỏ, để phơi đồ hoặc để thong thả ngồi uống chén trà, ngắm bình minh hay đọc quyển sách.
Sài Gòn thì ngược lại, người Sài Gòn sợ sệt những bụi bặm loang lổ và những cơn mưa nắng ẩm ương thất thường. Những chiếc ban công phải chăng vì lý do như vậy mà bỗng nhạt nhòa, rồi biến mất trong những bản thiết kế của người dân.
Có chăng, chỉ có những quán sá Sài Gòn là nhiều lắm những chiếc ban công mà chủ quán muộn tận dụng không gian để kinh doanh thị hiếu của khách hàng. Mỗi buổi tối ra đường, nếu có thời gian ung dung ngó nghiêng quan sát, mới thấy người Sài Gòn chuộng những không gian tuy nhỏ bé, chật hẹp, nhưng đủ riêng tư để có thể ngồi thật lâu hơn bình thường một chút. Bởi dẫu gì sau những bận bịu cuộc đời, người Sài Gòn cũng thích được lắng mình lại bằng những trầm tư, ngắm nhìn những dòng người tất tả nối đuôi nhau, để nhận ra đâu đó trong dòng người đông đúc vồn vã ngoài kia, có hình bóng của mình trong đó, như lập trình rô-bốt cứ thế bật cót và làm theo những gì sẵn có mà chẳng thể nào tự mình dứt ra hay ngừng lại.
Những góc ban công… - ảnh 2

Sông Sài Gòn nhìn từ trên cao

Ảnh: Ngọc Dương

Những góc ban công ở Sài Gòn tuy nhỏ hẹp, nhưng tự khi nào được lựa chọn để trở thành nơi người ta có thể an nhiên thưởng thức ly café sau khoảng thời gian giam mình trong những gò bó công sở. Ngồi nghe trọn vẹn một bài hát để chiêm nghiệm từng câu từng chữ trong lời bài hát của ai đó viết về Sài Gòn, viết về những trầm luân, dung dị cát bụi cuộc đời. Để giúp ta nhận ra việc yêu một con phố hay yêu một vùng đất cũng giống như cách ta thương một người. Không phải cứ ngày ngày hẹn hò, ngày ngày gặp mặt là có thể hiểu để có thể dành trọn tình cảm cho nhau. Mà còn có một cách khác để có thể cảm nhận và quan sát từ những điều nhỏ nhặt nhất nhưng tinh tế nhất, bằng cách chọn ngồi và giấu mình ở một góc nơi những chiếc ban công.
Như cách người Sài Gòn tận dụng mọi không gian để làm nên nhịp đời thành thị, làm nên những đặc trưng của hai mùa nắng mưa, mà cho dù sau này dẫu có phải rời xa, lòng ta vẫn hoài thổn thức khi nghĩ về mảnh đất ấy…
 
Những góc ban công… - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.