Nơi tôi đã học được quá nhiều

2 Thanh Niên Online
Năm 1999, tôi “khăn gói” vào TP.HCM, ở nhà bác ruột và luyện thi đại học. Ngày ấy, thành phố đã náo nhiệt và có thật nhiều điều để một thanh niên đến từ Bình Định như tôi học hỏi.
Mỗi khi có dịp trở lại TP.HCM, tôi thấy mình như được trở về nhà.  /// Ảnh: Độc Lập Mỗi khi có dịp trở lại TP.HCM, tôi thấy mình như được trở về nhà. - Ảnh: Độc Lập
Mỗi khi có dịp trở lại TP.HCM, tôi thấy mình như được trở về nhà.
Ảnh: Độc Lập
Để rồi sau bao nhiêu năm, khi đã bôn ba khắp nơi và về lại quê nhà, thì TP.HCM trong tôi vẫn là những kỷ niệm đẹp, những trải nghiệm tuyệt vời mà tôi đã nhận được ở thành phố này.
Ngày ấy, người Sài Gòn đọc báo giấy nhiều lắm và đâu đâu cũng thấy sạp báo, khắp các quán cà phê không thiếu người đọc báo. Mới vào Sài Gòn như tôi, cũng đã được bà con khuyên nên mua báo nào để đọc. Để rồi, tôi “nghiện” báo giấy lúc nào không hay. “Nghiện” đến độ ngày nào cũng mua 1 tờ báo để đọc và còn “đọc ké” những tờ báo khác ở các sạp báo. Tôi mất chiếc xe đạp còn mới toanh sau 1 tháng ở TP.HCM cũng chỉ vì “ham” đọc báo. Thôi thì, đó là một bài học vì do mình bất cẩn, không khóa, chứ trách được ai. Tôi tự khuyên chính tôi vậy.
Những tháng ngày ở TP.HCM là những mong đợi thời gian trôi thật nhanh đến cuối tuần để tôi được nghe chương trình Làn sóng xanh. Hồi hộp theo dõi bảng xếp hạng các ca sĩ, các bài hát và từ đó thêm yêu nhiều ca khúc trữ tình, sâu lắng. Ở thành phố này, việc gì cũng đi trước và trong lĩnh vực giả trí thì có lẽ cũng là số 1 của cả nước. Nghe xong chương trình, tôi còn đạp xe từ Thanh Đa đến tận nhà sách Nguyễn Văn Cừ để mua băng đĩa của những ca sĩ đang đứng đầu bảng xếp hạng. Những con đường rợp bóng cây xanh như Nguyễn Đình Chiểu, Võ Văn Tần,…đã làm tôi thêm yêu thành phố này.
Đó còn là những tháng ngày đón xe buýt từ sáng sớm trước chợ Bà Chiểu hoặc trước Bến xe Miền Đông để kịp giờ thi tại cơ sở của Đại học Quốc gia TP.HCM (Linh Trung, Thủ Đức). Sinh viên sống xa nhà như tôi mới biết thế nào là “canh toàn quốc”, “nước nắm đại dương”, “viêm màng túi”.
Nơi tôi đã học được quá nhiều - ảnh 1

Trường ĐH Quốc gia TP.HCM

Ảnh: Khả Hòa

Khó khăn chồng chất khó khăn nhưng thật vui vì tôi đã học được quá nhiều điều trong thời sinh viên ấy. Được những thầy cô chỉ bảo tận tình, thêm cái sự cần cù, chịu khó của người miền Trung và thật sự, tôi cảm ơn vì đã có được môi trường sống, môi trường học tốt để vẫy vùng, để trải nghiệm.
Nhắc đến TP.HCM, không thể không kể đến nghĩa tình của người ở thành phố này. Cảm ơn, xin lỗi luôn “thường trực” với mỗi người và “lây” sang những người nhập cư, người mới đến. Cứ như thế, nó lan tỏa khắp nơi và những quán cơm 2.000 đồng, những chương trình cứu trợ cho đồng bào miền Trung là minh chứng rõ ràng nhất về tình người, về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, về tinh thần “lá lành đùm lá rách”. Người Sài Gòn cứ “cho” đi mà dường như không hề nghĩ đến việc “nhận” lại.
Nơi tôi đã học được quá nhiều - ảnh 2

Quán cơm xã hội Nụ Cười phục vụ cho hàng trăm người nghèo mỗi ngày

Ảnh: Ngọc Dương

TP.HCM là nơi để học hỏi và phát triển bản thân, sự nghiệp và hơn 10 năm trở thành giảng viên, dường như ngày nào tôi cũng động viên các bạn trẻ nếu có học tiếp thì nên chọn thành phố này. Bởi vì, tôi đã trải qua và tôi tin với sự năng động của tuổi trẻ, các em sinh viên của tôi sẽ có nhiều cơ hội để phát triển ở vùng đất mới. Rồi sau đó, các em lại quay về quê nhà cũng không có gì là muộn. Học để khởi nghiệp, học để đổi mới, sáng tạo,…nên đến TP.HCM vì chỉ cần vài bước chân cũng đã có thêm điều để học.
Sẽ là thiếu sót nếu viết về TP.HCM  mà không nhắc đến chuyện triều cường, kẹt xe. Có lẽ, ai từng đặt chân đến  nơi đây đều gặp phải nhưng theo tôi, đó là điều có thể xử lý được, khắc phục được. Bất tiện có, stress có nhưng tôi vẫn thấy mình lại học được nhiều điều trong những tình huống như vậy.
Viết về Sài Gòn - TP.HCM, với tôi, chẳng biết bao giờ là hết, là đủ. Tôi chỉ biết rằng, Sài Gòn luôn có trong suy nghĩ của tôi và mỗi khi có dịp trở lại thành phố này, tôi thấy mình như được trở về nhà. Thật lòng mong ước thành phố này ngày một phát triển và luôn là nơi để nhớ về của những người đã xem đây là quê hương như tôi.
Nơi tôi đã học được quá nhiều - ảnh 3
 

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Hang Phan

Hang Phan

Bạn viết hay quá. Chúc bạn thành công trong cuộc sống
Hội

Hội

Đọc mà vui với Triều cường kẹt xe, nước mắm đại dương, ...

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn  /// Ảnh: N.X.P

Ghét thì ghét mà yêu thì yêu

Với tôi, Sài Gòn yêu ghét đủ đường. Sài Gòn thật sự vừa… đáng ghét nhưng cũng vừa thấy đáng yêu vô cùng.
Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... /// Ảnh: Trung Dung

Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn

Tháng 8 năm 2017, con từ dưới quê lên Sài Gòn nhập học. Mẹ ơi, con “ghét” Sài Gòn. “Ghét” cái nắng gắt. “Ghét” trời mưa to. “Ghét” người dân nơi đây quá đỗi thân thiện. “Ghét” Sài Gòn thay đổi con quá nhiều.
Tòa nhà Bitexco, TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Nơi hiện thực hóa những ước mơ

Vì công việc nên tôi thường xuyên bay vô thành phố. Và tôi cũng có người bà con sinh sống lâu năm ở đây. Dân phía Nam thường gọi tắt TP.HCM hay Sài Gòn chỉ gói gọn hai chữ “Thành phố”.
Nghe tin được đi Đầm Sen chơi trước 1 tháng, tôi đi khoe khắp làng /// Ảnh: Khả Hòa

Đầm Sen và ký ức buồn vui

Mỗi lần có dịp đi ngang Đầm Sen, chợt nhớ lại lần ngủ quên lỡ chuyến du lịch dành cho học sinh tiên tiến, khóc ròng cả ngày trời. Bây giờ nhớ lại cứ thấy buồn cười…
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội /// Ảnh: Độc Lập

Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!

Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.