Sài Gòn ký ức không quên!

Nguyễn Trung Nguyên

Nguyễn Trung Nguyên

Ninh Kiều, Cần Thơ

4 Thanh Niên Online
Cả một quãng đời thơ ấu của tôi gắn liền với Sài Gòn, cho đến bây giờ đã hơn 40 năm rời xa thỉnh thoảng trở lại chốn cũ có những hình ảnh mà tôi không bao giờ quên.
Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Ai đã gây ra chiến tranh? Ai gây ra cảnh chia lìa giữa hai người yêu nhau một cách tàn nhẫn đến như vậy /// Ảnh: Ngọc Dương Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Ai đã gây ra chiến tranh? Ai gây ra cảnh chia lìa giữa hai người yêu nhau một cách tàn nhẫn đến như vậy - Ảnh: Ngọc Dương
Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Ai đã gây ra chiến tranh? Ai gây ra cảnh chia lìa giữa hai người yêu nhau một cách tàn nhẫn đến như vậy
Ảnh: Ngọc Dương
Tôi học từ lớp năm đến lớp nhứt (từ lớp một đến lớp năm bây giờ) tại trường Tiểu học Thánh An Na; đối diện xưởng đóng tàu Ba Son. Lên đệ thất (lớp 6) tôi thi đậu vào trường Trung học Nguyễn Trãi ở quận 4 và theo học đến ngày 30/4/1975.
Vào thời điểm trước ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng không khí Sài Gòn như một lò lửa, tin tức chiến sự dồn dập đưa về toàn là chuyện thất thủ chỗ này, chỗ nọ. Ba tôi là công chức thuộc Sở Hàng hải Hỏa xa Việt Nam, má tôi buôn bán lặt vặt loanh quanh trong xóm, ông anh thứ hai đang đi học chưa tới 18 tuổi nên sự khốc liệt của chiến tranh tôi vẫn chưa cảm nhận được một cách cụ thể. Ngay cả chuyện ông anh cô cậu của mình tự hủy hoại thân thể để khỏi phải đi lính tôi cũng không thể lý giải một cách ngọn nguồn.
Một lần tôi được dự đám tang người anh cùng xóm trên nghĩa trang Cộng hòa trở về, khi chứng kiến hình ảnh người con gái trong chiếc áo dài trắng muốt, chiếc khăn tang trên đầu cũng trắng một màu tang tóc. Chị lả người, mềm oặt trong vòng tay của cô em gái “Trời ơi! Chúng tôi yêu nhau mà…”. Câu nói ấy được lặp đi, lặp lại bằng cái giọng khản đặc nước mắt, đau xót đến buốt lòng. Những chiếc quan tài bọc kẽm từ chiến trường đưa về lần lượt hạ huyệt, một tấm “dal” xi măng khô cứng, lạnh ngắt lấp lại chia cắt.
Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Ai đã gây ra chiến tranh? Ai gây ra cảnh chia lìa giữa hai người yêu nhau một cách tàn nhẫn đến như vậy? Còn tôi, vài năm nữa nếu thi rớt tú tài sẽ phải đi lính, sẽ cầm súng bắn vào người khác ư? Tại sao…?”.
Câu hỏi vẫn chưa có lời đáp thì cái ngày cuối cùng ấy đã đến. Trưa ngày 30/4/1975, Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng vô điều kiện. Cái xóm nhỏ nằm ven sông Sài Gòn phía bên kia cầu Tân Thuận mà người ta hay gọi là phao 13, Thủ Thiêm nơi gia đình tôi đang sống gần như náo loạn. Tiếng người gọi người ơi ới, tiếng đò máy nổ đinh tai, họ xô đò chạy sang mấy kho hàng bên kia sông hôi của. Hai người lính chạy bán sống, bán chết trên chiếc Honda 67 từ hướng Cát Lái lên vứt xe chỏng trơ bên đường rồi lẫn mất. Người trầm tĩnh hơn thì rì rầm trò chuyện, dường như họ đang nói đến một điều gì đó rất đáng sợ.
Sài Gòn ký ức không quên! - ảnh 1

Cuộc chiến đấu giành lại độc lập tự do cho dân tộc là hết sức thiêng liêng và việc hy sinh đời mình cho tổ quốc cũng là con đường tất yếu của tất cả những người yêu nước

Ảnh: Ngọc Dương

Khoảng hơn ba giờ chiều, tôi và mấy đứa bạn cùng lứa đang ngồi vẩn vơ trước cửa nhà thì có tiếng ai đó kêu lên: “Việt cộng” kìa! Người lính “Việt cộng” mà tôi gặp lần đầu tiên ấy đi lên từ hướng sân banh cuối xóm. Ông ta chỉ có một mình, chắc khoảng ngoài 50 tuổi, bộ đồ màu rêu đã bạc; chiếc nón ông ấy đội và đôi dép có mấy chiếc quay thắt chéo màu đen rất lạ. Ông cầm trên tay mình một khẩu súng ngắn nhưng lại cầm ở phần nòng súng chứ không phải báng súng như người ta thường thấy. Tôi đã hết sức ngạc nhiên và không hiểu tại sao ông ta làm như vậy. Mãi cho đến nhiều năm sau này khi đã là một người lính “bộ đội cụ Hồ”, đã hiểu thế nào là chính nghĩa hay phi nghĩa của việc cầm súng tôi mới tự mình lý giải được. Còn lúc ấy tôi chỉ biết hồi hộp, nhịp tim tôi đập dồn dập theo từng bước chân của ông ta. Tôi sợ sẽ nghe một tiếng súng nổ và ông ấy sẽ ngã xuống. Xóm tôi có rất nhiều người đi lính mà toàn là các binh chủng thứ dữ như Biệt động, Nhảy dù, Biệt kích… Có lần tôi đã chạy trối chết vì một đám đánh nhau mà lựu đạn, súng ống đủ loại đều được mang ra thị uy.
Vậy mà, đã chẳng có chuyện gì xảy ra. Ông ấy điềm tĩnh và thong thả bước sâu vào trong xóm. Khi đi ngang qua chỗ chúng tôi ngồi, ông mỉm cười và lên tiếng: “Chào các cháu” bằng giọng nói của người miền Bắc. Trong mắt nhìn của tôi lúc bấy giờ ông ta như một người anh hùng trừ gian diệt bạo. Một mình một ngựa đơn thương độc mã đi vào chốn hiểm nguy cứu giúp dân lành.
Sau này, khi đã lớn hơn, đã hòa nhập vào cuộc sống mới tôi hiểu ra nhiều điều. Cuộc chiến đấu giành lại độc lập tự do cho dân tộc là hết sức thiêng liêng và việc hy sinh đời mình cho tổ quốc cũng là con đường tất yếu của tất cả những người yêu nước.
Đã hơn bốn mươi năm kể từ ngày ấy, tôi giờ tóc trên đầu đã bạc nhưng mỗi lần nhớ về Sài Gòn thì hình ảnh người con gái ấy và chú bộ đội đầu tiên tôi gặp vẫn là ấn tượng mạnh nhất trong vô vàn những ký ức khác về Sài Gòn.
 
Sài Gòn ký ức không quên! - ảnh 2

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Nguyễn Thị Tuyết Hằng

Nguyễn Thị Tuyết Hằng

Hình ảnh ấn tượng về Sài Gòn trong khoảnh khắc giao thời rất khó quên sau khi đọc tác phẩm. Cảm ơn tác giả!
Huyền Văn

Huyền Văn

Bài viết hay, nhiều cảm xúc cảm ơn tác giả
Việt Hà

Việt Hà

Những mảnh kí ức về Sài Gòn được thể hiện qua từng con chữ rưng rức yêu thương...
Trương minh Tuấn

Trương minh Tuấn

Hay. Song ngữ cảnh vẫn còn rời rạc, Tác giả chưa nói hết ý mình.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...