Sài Gòn qua các nhà thờ tôi yêu

Võ Thị Vi Vinh

Võ Thị Vi Vinh

Q.Gò Vấp, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Tôi sinh ra ở Phan Thiết, đi học ở Gò Công, nhưng ba tôi là người Sài Gòn và nhà nội tôi ở chợ Cây Quéo, Bình Thạnh, nên coi như tôi cũng có phần gốc Sài Gòn.
Nhà thờ Huyện Sỹ /// Ảnh: Khả Hòa Nhà thờ Huyện Sỹ - Ảnh: Khả Hòa
Nhà thờ Huyện Sỹ
Ảnh: Khả Hòa
Sài Gòn cho tôi nhiều thứ, và có rất nhiều thứ để tôi yêu và rất yêu. Và có một thứ thấm vào tâm hồn tôi làm cho tôi luôn cảm thấy bình an và yên vui sau bao vất vả và bận rộn chốn mưu sinh – đó là các ngôi nhà thờ.
Xưa – những năm đầu 1990 – học ở Ngân hàng, trường ở Ngô Đức Kế, ký túc xá thì ở Nguyễn Huệ, đương nhiên nhà thờ Đức Bà, Q.1, là nơi mỗi ngày, mỗi tuần tôi đi dự lễ, nghe các bài giảng rất hay, cầu nguyện, thưởng thức thánh ca, ngắm người đi lễ và người đi chơi Sài Gòn . Nhà thờ mang thiết kế châu Âu với rất nhiều tượng điêu khắc, và tranh kiếng rất đẹp. Đặc biệt là gạch đỏ xung quanh nhà thờ, một thiết kế đặc biệt khiến cho nhà thờ trở thành một biểu tượng không thể thiếu khi nói đến cảnh đẹp Sài Gòn.
Sài Gòn qua các nhà thờ tôi yêu - ảnh 1

Nhà thờ Đức Bà

Ảnh: Độc Lập

Nhưng ngôi nhà thờ Fatima ở Bình Triệu, Thủ Đức mới là nơi tôi cảm thấy được nâng đỡ, ủi an nhiều nhất khi mới lên học ở Sài Gòn. Nhà thờ thời ấy đơn giản, mái tôn. Khi rời công việc đầu tiên ở công ty quảng cáo, tôi đã ngồi khóc ở đây, và gặp soeur Bình. Bà cho tôi ăn một trái chuối, an ủi tôi, và tự dưng tôi buồn ngủ. Nằm ngay trên sofa phòng khách nhà dòng, ngủ một mạch, tỉnh dậy, thấy hết buồn. Về nhà, ngày hôm sau tôi được gọi phỏng vấn và bắt đầu đi làm luôn công việc trong ngành nghiên cứu thị trường cho đến nay. Nhà thờ này cũng là nơi ba mẹ con tôi gặp nhau cuối tuần, khi ba mẹ con, mỗi người một nơi dù trong một thành phố, suốt gần 3 năm dài. Giờ vẫn thế, khi tôi cần một nơi để thinh lặng và lắng đọng, và cần ủi an tôi sẽ ra đây.
Sài Gòn có nhiều nhà thờ khác. Nhà thờ Đồng Tiến ở Q.10 có không gian khá thơ mộng cho các đám cưới chụp ảnh, và cho các bạn sinh viên gần đó vào học bài với nhiều chỗ ngồi ghế đá dưới tán cây mát rượi bên hành lang nhà thờ. Hai chị em tôi sinh hoạt ca đoàn ở đây gần 3 năm, ca đoàn nhiều ca viên hát rất hay. Nhà thờ cha Tam, Q.5, mang dáng vẻ nhà thờ người Hoa, tết đến là hay có lộc quýt, trước đây mẹ hay thích lấy lộc quýt này. Nhà thờ Huyện Sỹ (chợ Đũi), Q.1, có di tích thánh tử đạo (Thánh Gẫm), với mộ phần của người đóng góp xây dựng sau bàn thánh. Họ hàng với nhà thờ này là nhà thờ Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, cách xây bên trong tương tự, và cũng có liên quan đến việc đóng góp cho việc xây dựng, (ông Lê Phát An là con ông Lê Phát Đạt xây nhà thờ Huyện Sỹ). Hai chị em tôi cũng đã sinh hoạt ca đoàn ở đây được 2 năm.
Sài Gòn qua các nhà thờ tôi yêu - ảnh 2

Nhà thờ Thủ Thiêm và Dòng mến Thánh giá Thủ Thiêm

Ảnh: Trung Dung

Từ một lời cầu nguyện đặc biệt cho một thành viên của gia đình và nhận được ơn lành, gia đình tôi gắn bó qua lời ca tiếng hát phục vụ - với nhà thờ Kỳ Đồng, đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Q.3 mặc dù nhà vẫn ở Gò Vấp, thuộc nhà thờ Vĩnh Hiệp. Nhà thờ luôn rộng mở cửa cho các thành phần dân cư đến viếng, cầu nguyện, và bạn sẽ luôn luôn tìm thấy một chỗ thật dễ chịu để ngồi thinh lặng, cầu nguyện, hay chỉ là nghỉ ngơi tại nơi đây. Một nơi nhỏ ở trung tâm, nhưng luôn rộn ràng, vui tươi, nhiều tình cảm cho người đến và đi. Nhiều người ngoài công giáo cũng thường đến đây mua sách, cầu nguyện nơi hang đá, gửi quần áo cũ, đóng góp, ăn cơm miễn phí trưa thứ tư, khám bệnh….nhiều không kể xiết, vì được nhà dòng Chúa Cứu Thế phụ trách với nhiều linh mục và thầy khác nhau, rất sống động, nhiều linh hoạt trong cách vận hành, khiến người đến đây lòng rất vui mặc dù nhà thờ có kiến trúc rất đơn giản so với nhiều nhà thờ xung quanh của Sài Gòn này.
Đã có dịp đi nhiều nhà thờ ở Sài Gòn, như Tân Định, Mai Khôi, Phanxico, Martino, Thủ Thiêm, Hoàng Mai..., chưa có dịp kể hết, nhưng nói chung, một trong những điều làm tôi yêu và rất yêu Sài Gòn này…đó là các nhà thờ luôn rộng mở.
 
Sài Gòn qua các nhà thờ tôi yêu - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.
Em của vài thế kỷ về trước đã hối hả chạy theo nhịp đô thị hoa lệ... Em của ngày nay vẫn thế, vẫn nhanh nhạy bắt nhịp từng đợt sóng du nhập của bạn bè năm châu, nhưng có vẻ chọn lọc hơn /// Ảnh: Độc Lập

Em – cô gái Sài Gòn

Lẫn vào hơn hàng triệu người con gái sắc nước hương trời, hay người con gái đậm nét một vùng miền, một dân tộc nào đó là dáng vẻ, là phong cách sống, là giọng nói rất đỗi “riêng” của “Em” - cô gái Sài Gòn.
Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Con đường có lá me bay

Con gái tôi năm nay đã 52 tuổi, và tôi cũng đã xa con đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) này đã gần nửa thế kỷ. Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng