Thành phố muôn màu và nơi đó có anh

0 Thanh Niên Online
Chiều đông hôm ấy chúng tôi ở bến sông Sài Gòn nhìn ánh mặt trời tròn vo, đỏ rực đang lặn dần xuống ở phía bên kia sông.
Cảnh vật tĩnh lặng, xa xa có tiếng hát của người lái đò trên sông, tiếng rao đầy thổn thức của những gánh hàng rong... /// Ảnh: Phương Phương Cảnh vật tĩnh lặng, xa xa có tiếng hát của người lái đò trên sông, tiếng rao đầy thổn thức của những gánh hàng rong... - Ảnh: Phương Phương
Cảnh vật tĩnh lặng, xa xa có tiếng hát của người lái đò trên sông, tiếng rao đầy thổn thức của những gánh hàng rong...
Ảnh: Phương Phương
Cảnh vật tĩnh lặng, xa xa có tiếng hát của người lái đò trên sông, tiếng rao đầy thổn thức của những gánh hàng rong như muốn tô điểm thêm bức tranh muôn màu của thành phố phồn hoa lúc lên đèn trong tiết chuyển giao ngày và đêm. Không khí cuối năm trở lạnh hơn, từng đợt gió thổi thốc qua rì rào theo cơn sóng vỗ, gió thổi theo từng hàng cây đung đưa. Tất cả hòa lại thành một bài hát trữ tình đầy âm thanh và cảnh sắc, anh đứng cạnh kéo tôi lại gần như muốn ủ ấm.
Anh và tôi vừa trễ chuyến tàu buýt trên sông. Cuộc hẹn lênh đênh này chúng tôi đã xếp lịch từ mấy tháng trước, 16h45 buýt sông rời bến Linh Đông (Thủ Đức) đến bến Bạch Đằng (quận 1), 18h10 là chuyến về ngược lại, đó là dự định nhưng chúng tôi đến trễ hai phút, cũng đành đứng nhìn tàu rời bến. Cầm trên tay tấm vé mua từ sớm, chẳng còn giá trị gì lúc này, vì một chút sự cố mà anh làm hai đứa lỡ chuyến tàu, cảm thấy có lỗi anh hôn lên trán tôi rồi nói đầy hối hận: “Anh xin lỗi, thật sự xin lỗi em!”, ánh nhìn của anh đầy dò xét, hoặc anh nghĩ tôi sẽ tức giận la hét, hoặc đánh chửi cho hả cơn giận. Ồ không, tôi chỉ cười thôi, chính tôi lại là người an ủi anh vượt qua cảm giác hối lỗi, “Sai lầm chút thôi, em học Sài Gòn tính bao dung mà, chỉ cần chăm chỉ chút chúng ta sẽ kiếm lại được tiền để mua vé cho chuyến tàu khác, anh nhỉ!” – tôi nói rồi nháy mắt nhìn anh tinh nghịch.
Thành phố muôn màu và nơi đó có anh - ảnh 1

Xe buýt sông ở TP.HCM

Ảnh: Ngọc Dương

Vẫn kịp mua vé cho chuyến tàu sau nhưng ráng chiều bên bến sông đẹp quá, chúng tôi quyết định ở lại tận hưởng cảnh thành phố lúc nhạt nắng. Đang giờ lên đèn, hai bên bờ các ánh điện dần nhiều lên như những con đom đóm góp ánh sáng lung linh cho đêm vũ hội thường niên, từng cánh chim trời dường như cũng đang bay về tổ ấm của mình. Hối hả lắm các dòng xe nối đuôi nhau ngược xuôi trên con đường nhỏ đến bến phà Linh Đông - Thanh Đa (Bình Thạnh), có lẽ mọi người đang trở về nhà sau một ngày dài vất vả. Nhưng bên cạnh đó cũng bình yên lắm, bến sông uốn quanh nối dài, trời rộng thanh mát, có người đi bộ thể dục, có từng tốp bạn trẻ ngồi ca hát, du khách chờ tuyến buýt sông tiếp theo đang trò chuyện, chụp hình, còn hai chúng tôi vẫn nắm tay đi tiếp quãng đường.
Anh bảo: “Chúng ta của nhiều năm sau này vẫn bình yên nắm tay nhau qua các chặng đường, nếu trễ chuyến tàu này thì mình cùng rẽ sang con đường khác, chỉ cần con đường đó có em”. Đó là tôi nghĩ viển vông thế vì khung cảnh lãng mạn, nên thơ nếu anh nói được như vậy, tôi nguyện gục ngã trước từng hơi thở và nụ cười của anh. Sự thật là anh chẳng nói gì cả, anh vốn ít nói, chỉ vững chãi bên cạnh tôi trong mọi điều.
Thành phố muôn màu và nơi đó có anh - ảnh 2

Tôi đã thương thành phố này bởi sự phồn hoa đa sắc mà vẫn bao dung giản dị hay tại vì nơi này có anh

Ảnh: Trung Dung

Tôi không phải là người sinh ra và lớn lên ở thành phố, tôi đến từ vùng quê xa xôi, Sài Gòn chỉ là nơi tôi học tập và làm việc. Luôn nghĩ rằng, tuổi trẻ sôi động mình sẽ sống ý nghĩa với Sài Thành này và một lúc nào đó tôi trở về quê nhà, ở cạnh ba mẹ mình, mở một quán cà phê sách, có một mảnh đất nhỏ hằng ngày trồng rau, chăm sóc hoa. Nhưng không biết từ khi nào Sài Gòn đã thành một phần trong tôi, có những lúc đi xa, đứng trước ánh chiều tà nơi đất khách, nhìn những áng mây lững thững trôi, khói bếp bay lên lả lơi trêu đùa đàn chim nhỏ, tôi nhớ nhà, nhớ cha mẹ đến nao lòng và còn nhớ thêm cả Sài Gòn nữa, nhớ cái ồn ào, náo nhiệt, nhớ hàng cây bên bến sông nơi chúng tôi hò hẹn.
Tôi đã thương thành phố này bởi sự phồn hoa đa sắc mà vẫn bao dung giản dị hay tại vì nơi này có anh!
 
Thành phố muôn màu và nơi đó có anh - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tháo kiếng đen u sầu nhìn ra, Sài Gòn cũng màu sắc phồn hoa như trước giờ nghe nói /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn ơi, tui nợ lời xin lỗi

Hồi xưa Sài Gòn của thằng con nít có chút xíu. Dừng dưới cầu vượt Quang Trung, lội bộ tới điện lực Hóc Môn chờ cậu đón về nhà ngoại. Quanh quẩn trong nhà, hàng xóm ai cũng khóa rào, nhìn nửa quê nửa như ngoài tỉnh.
Thi rớt ngành Báo chí – Truyền thông tại trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, tôi chuyển nguyện vọng qua ngành Văn học /// Ảnh: Khả Hòa

Sài Gòn – nơi “ký gửi” giấc mơ!

Sài Gòn, nơi ươm mầm giấc mơ thanh xuân trong tôi, giúp tôi từ một “con nai vàng ngơ ngác” cô đơn và bất định trên con đường tương lai mờ mịt, dần xác định đước hướng đi cho đích đến sau này.
Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Ai đã gây ra chiến tranh? Ai gây ra cảnh chia lìa giữa hai người yêu nhau một cách tàn nhẫn đến như vậy /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn ký ức không quên!

Cả một quãng đời thơ ấu của tôi gắn liền với Sài Gòn, cho đến bây giờ đã hơn 40 năm rời xa thỉnh thoảng trở lại chốn cũ có những hình ảnh mà tôi không bao giờ quên.
Nếu ai đó hỏi bao lâu rồi em ăn Tết xa quê thì em sẽ nói mình không nhớ hết nữa /// ẢNH: Thiên Anh

Tết xa quê ở Sài Gòn

Tết về rồi, chữ đoàn viên sao người ta viết dễ vậy mà với em là nhiệm vụ bất khả thi, em không biết đến bao giờ mới được về đón cái lành lạnh của quê hương.
Giờ đây hàng cây sao đã bị chặt bỏ, đường Tôn Đức Thắng được mở rộng nhưng bóng mát đâu còn nữa /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, ký ức và kỷ niệm…

Tôi sinh ra, lớn lên, già theo và có lẽ cũng sẽ mất đi ở nơi này. Nơi mà tôi đã trải qua thời niên thiếu, tuổi thanh niên… tôi đã đi mòn những lối đi trên khắp các con đường lộ của Sài Gòn…