Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Thu Sương

Thu Sương

Bình Thủy, Cần Thơ

0 Thanh Niên Online
Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình - Ảnh: Độc Lập
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình
Ảnh: Độc Lập
Khi đó, tâm hồn trẻ thơ giàu tưởng tượng, trong đêm tối dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu, tôi mơ đến một thành phố vui tươi, sặc sỡ sắc màu. Trước ngưỡng cửa vào đại học, tôi muốn học làm cô giáo, tại ngôi trường lớn của Sài Gòn, để được sống ở thành phố của ước mơ xưa. Nhưng kỳ thi đó tôi không đủ điểm đậu, đành chuyển về học gần nhà.
Tuy vậy, ước mơ vẫn còn ấp ủ. Sau khi rời giảng đường, tôi lại tiếp tục đăng ký thi tuyển sau đại học vào chính ngôi trường mình đã trượt. Thần may mắn lần này mở cửa cho tôi. Chính quãng thời gian học tại Trường Đại học Sư phạm TP.HCM đã lưu giữ cho tôi tình yêu vô bờ bến đối với thành phố này, nhưng không phải chỉ bởi sự phồn hoa bậc nhất của thành phố phương Nam, mà chính từ tình người nồng ấm.
Yêu thành phố qua tình người nồng ấm - ảnh 1

Tôi yêu nơi đây không phải chỉ bởi sự phồn hoa bậc nhất của thành phố phương Nam, mà chính từ tình người nồng ấm

Ảnh: Ngọc Dương

Người đầu tiên mà tôi mang nặng ân nghĩa, vẫn đang sinh sống tại thành phố mang tên Bác, chính là thầy tôi, Thầy Trịnh Sâm – nguyên Trưởng khoa Ngữ văn, Trường Đại học Sư phạm TP.HCM. Khởi nguồn dẫn đến kỷ niệm đẹp của tình thầy trò chính là việc tôi mang thai trong quá trình học. Ngày thi môn cuối cùng của chương trình học trùng với ngày tôi dự sanh. Trong tâm trạng của người phụ nữ trước lúc sinh nở, cộng thêm lo lắng chuyện thi cử, tôi gọi điện thoại cho thầy để trình bày hoàn cảnh khó khăn, xin được xem xét dời thi với lớp sau. Mãi đến bây giờ, khi đứa con gái trong bụng tôi năm đó nay đã lên lớp 3, hơn 8 năm rồi, mỗi lần nhớ về thầy, tôi vẫn nhớ như in lời thầy nói: “Đứa con là tác phẩm cuộc đời, có ý nghĩa quan trọng hơn cả, em cứ an tâm sinh nở. Chuyện thi cử tính sau”.
Nhờ có những lời động viên của thầy mà tôi an tâm vượt cạn. Thầy Trịnh Sâm cũng chính là người hướng dẫn tôi thực hiện luận văn thạc sĩ ngôn ngữ học. Trong quá trình làm luận văn, biết tôi ở xa, lại phải tranh thủ nghỉ việc ở cơ quan, từ Cần Thơ lên xuống gặp thầy nên đều đặn mỗi tuần thầy dành trọn 1 buổi gặp tôi, hướng dẫn chỉnh sửa ý tứ, bố cục, từng câu, từng đoạn. Tôi cứ ái ngại sợ làm phiền thầy, vì nghĩ bụng, thầy với học hàm phó giáo sư, là Trưởng khoa, vừa làm công tác quản lý, vừa giảng dạy, thời gian là vàng bạc, vậy mà thầy dành thời gian, nhọc công vì đứa học trò miền quê như mình. Thế nên, mỗi lần đến nhà thầy, biết bà xã của thầy người miền Tây, ở Vĩnh Long, nên trên đường xe ghé trạm dừng chân, tôi hay mua quà quê lên biếu cô thầy ăn lấy thảo. Lần nào cũng vậy, cô và thầy đều rầy tôi bày đặt. Nhắc đến thầy, nhất là những học trò được thầy hướng dẫn luận văn, đều nhớ đến sự tận tình chỉ dạy của một tấm lòng thanh cao. Một chị bạn cùng khóa kể, bữa nọ, chị đến nhà thầy trình đề cương luận văn, có kẹp trong đó một phong bì tiền. Trước khi chị ra về, thầy phát hiện được, nổi giận ném đề cương cùng xấp tiền ra hành lang và nghiêm giọng mắng, nếu còn làm vậy nữa thì nghỉ luôn chứ đừng gặp lại thầy. Chị biết lỗi, xin lỗi thầy rối rít. Sau quá trình thầy hướng dẫn luận văn, cả chị và tôi, đều đạt kết quả cao.
Thời gian qua đi, tôi không còn nhớ rõ nhân diện nhưng vẫn nhớ rõ tình cảm thân tình của cô Trưởng trạm y tế phường 3 ở quận 5. Có lần tôi mang con lên thành phố, đến ngày phải tiêm ngừa các bệnh thường gặp cho trẻ, tôi ẵm con đến trạm y tế phường, kể hoàn cảnh của mình với cô. Cô trưởng trạm đã linh hoạt giúp đỡ mẹ con tôi tận tình, cho bé được tiêm ngừa tại trạm, còn gọi điện thoại hỏi thăm sau mỗi lần tiêm. Ở thành phố ấy, còn có chị bạn, chuyên gom nhặt các chú chó, mèo bị bỏ rơi đem về nhà nuôi. Hai mẹ con chị chăm các “cô cậu chó mèo” như đối với những đứa con bé bỏng. Và ở thành phố ấy, có những người bạn tôi bén duyên với đất, với người Sài thành, phải lòng thương nên không muốn rời xa.
Tôi thì đang sinh sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình, nhất là tình người nồng ấm.
Yêu thành phố qua tình người nồng ấm - ảnh 2
 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đến Sài Gòn ngót nghét đã hơn 9 năm... /// Ảnh: Ngọc Dương

Tôi cưới Sài Gòn!

- Mình không thuộc về nơi này phải không anh?
Tôi nhìn vào mắt anh và hỏi thế trong những lần hò hẹn. Buổi tối Sài Gòn huyên náo đến mức chúng tôi không thể nghe rõ lời nhau. Anh nhìn tôi như hiểu ý và gật đầu.
 
Sắp có cầu Cần Giờ thay thế phà Bình Khánh nối liền huyện Nhà Bè và Cần Giờ /// ẢNH: Thiên Anh

Con đường gian lao về đất anh hùng

Quê tôi phía nam Sài Gòn. Khởi thủy, toàn vùng vốn là rừng sình lầy ngập mặn. Trong Phủ biên tạp lục, Lê Quý Đôn viết: ”Từ cửa biển Cần Giờ, Soài Rạp, cửa Tiểu, cửa Đại trở lên toàn là rừng rậm …’.
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng