Để khắc họa tầm vóc một cây đại thụ có kịch bản giàu tính thể nghiệm và hơi thở thời đại, đạo diễn Lê Nguyên Đạt đã chọn lọc bốn trích đoạn tiêu biểu, dung hòa giữa kịch nói và cải lương.

Trích đoạn Dời đô (kịch bản của soạn giả Lê Duy Hạnh)
ẢNH: H.K
Trích đoạn cải lương Dời đô gửi gắm tư tưởng của tác giả Lê Duy Hạnh về bậc quân vương, rằng không quyền lợi nào đứng trên non sông. Lý Công Uẩn (NSƯT Võ Minh Lâm) muốn dời đô về thành Đại La trù phú (sau này là Thăng Long) đã phải đối diện với sự phản đối quyết liệt từ những thế lực cựu thần bám rễ ở Hoa Lư. Vượt qua nỗi cô đơn, nhà vua trẻ kiên định vì đại cuộc của muôn dân, cho thấy tầm nhìn sâu rộng của ông trong việc quản lý đất nước.
Với kịch bản độc thoại nổi tiếng Hoàng hậu hai vua, NSƯT Tuyết Thu lột tả trọn vẹn cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội của thái hậu Dương Vân Nga sau khi Đinh Tiên Hoàng băng hà. Giữa trọng trách bảo vệ ấu chúa, gìn giữ cơ nghiệp trước phán xét của sử sách và khát vọng được yêu, được sống thật với bản thân, bà đã chọn bước tiếp cùng vận mệnh đất nước bằng quyết định lịch sử: trao long bào cho Thập đạo tướng quân Lê Hoàn.
Thêm một kịch bản độc thoại khác là Hồn thơ ngọc, tác phẩm được Lê Hoàng Long (con trai cố soạn giả Lê Duy Hạnh) chuyển thể từ kịch nói sang cải lương. Hóa thân thành Ngọc Hân công chúa ôm con trốn chạy giữa cơn biến loạn Tây Sơn, nghệ sĩ Bình Tinh phát huy trọn vẹn bản lĩnh đào võ qua các lớp múa kiếm, phi ngựa. Giọng ca nội lực của cô hòa cùng âm hưởng hát bội và tiếng ru con da diết, tạo nên khúc bi ca nghẹn ngào.
Trích đoạn Diễn kịch một mình lại đào sâu dòng tâm thức của người nghệ sĩ trước hào quang và góc khuất đời mình bằng những lời thoại sắc sảo. Nhờ nền tảng tuồng cổ vững vàng, Trọng Nhân duy trì thể lực dẻo dai trong các lớp ca, diễn và vũ đạo liên tục. Sự nhập tâm cùng ngọn lửa nghề của gương mặt trẻ này đã đem lại cho tác phẩm một sinh khí mới mẻ, giàu sức thuyết phục.
Đêm huyền thoại khép lại như nén tâm hương trang trọng khẳng định sức sống bền bỉ của di sản sân khấu Lê Duy Hạnh, nơi tư tưởng và giá trị nhân văn vẫn vẹn nguyên cùng năm tháng.
Bình luận (0)