Mùng 3 tết thầy nghĩ về cái tâm của nghề dạy học

4 Thanh Niên Online
Giáo dục là sự tương tác giữa con người với con người, giữa thế hệ trước với thế hệ sau. Giáo dục là cầu nối giữa quá khứ đến hiện tại và tới tương lai. Chính vì thế, hơn mọi ngành nghề khác, nghề dạy học cần cái tâm hơn hết thảy.
Nhớ về thầy cô mình cũng là hành động thể hiện cái tâm trong giáo dục /// Đào Ngọc Thạch Nhớ về thầy cô mình cũng là hành động thể hiện cái tâm trong giáo dục - Đào Ngọc Thạch
Nhớ về thầy cô mình cũng là hành động thể hiện cái tâm trong giáo dục
Đào Ngọc Thạch
Đầu năm mới Canh Tý 2020,  tôi ghé một đàn anh trong nghề giáo để chúc tết vợ chồng anh chị. Anh chị là những người làm nghề dạy học có con gái theo nghề ba mẹ. Câu chuyện mà hai anh em nói ngày tết thông thường xoay quanh vấn đề giáo dục, là kỷ niệm về nghề dạy học, về cuộc sống thường ngày.
Năm nay chuyện bắt đầu xoay quanh cái bánh chưng ngày tết-chuyện gói bánh từ đó dẫn dắt đến chuyện giáo dục, nghề dạy học..

Sản phẩm của giáo dục là quá trình hoàn thiện con người

“Nhiều người gói bánh chưng ngày tết chỉ đơn giản là gói bánh. Đúng ra bánh chưng ngày tết phải được gói bằng sự kính cẩn trước tổ tiên. Cái bánh chưng ngày tết được gói bằng cả tâm trí con người. Là sự kính trọng tổ tiên, là yêu thương đùm bọc gia đình, là tình yêu của bố mẹ với con cái, là kính hiếu ông bà...”, anh nói như vậy để cái đích mà anh muốn nói đối với tôi là làm giáo dục.
Anh tiếp: “Nhiều người tưởng cứ làm xong cái chương trình, có vài bộ sách giáo khoa là giáo dục sẽ có kết quả. Còn khuya nhé! Giáo dục là sự tương tác giữa con người với con người, giữa thế hệ trước với thế hệ sau. Giáo dục là cầu nối giữa quá khứ đến hiện tại và tới tương lai. Chính vì thế, hơn mọi ngành nghề khác, nghề dạy học cần cái tâm hơn hết thảy mọi ngành nghề trong xã hội”.
Mùng 3 tết thầy nghĩ về cái tâm của nghề dạy học  - ảnh 1

Lễ hội ngày xuân của thầy trò Trường THPT Bùi Thị Xuân (TP.HCM)

Đào Ngọc Thạch

Tôi hỏi “Liệu anh có nói quá lên không đấy? Ngành nghề nào muốn thành công, muốn có sản phẩm tốt mà lại không đặt tâm vào cơ chứ. Lơ đãng một chút, sản phẩm có còn là sản phẩm hay là phế phẩm rồi.”
“Chú nói vậy chỉ đúng có một phần: sản phẩm của các ngành khác phần nhiều đã có sự can thiệp mạnh mẽ của khoa học công nghệ. Ví như cái quần cái áo chú đang mặc, nhà thiết kế sáng tạo ra chúng, nhưng may chúng thì có cả một dây chuyền với sự giúp đỡ của máy móc. Các sản phẩm khác quanh chú cũng vậy, có chút ít tâm trí ban đầu, sau thì cứ thế mà ra sản phẩm, hàng loạt sản phẩm. Nhưng sản phẩm của giáo dục lại khác, rất khác, đó là quá trình hoàn thiện con người...”, anh giải thích.
Anh nói đúng, không có một sản phẩm nào ngoài sản phẩm của giáo dục tham gia vào quá trình hoàn thiện mình. Lỗi sản phẩm trong các ngành sản xuất khác là có thể chấp nhận, nhưng sản phẩm của giáo dục thì không có quyền lỗi. Chính vì thế, cần phải có tâm, có trí trong giáo dục.
Mùng 3 tết thầy nghĩ về cái tâm của nghề dạy học  - ảnh 2

Ai trong chúng ta không có những thầy cô dìu dắt trong đời

Đào Ngọc Thạch

Giáo dục cần lắm cái tâm

Làm xong chương trình, viết xong vài bộ sách giáo khoa mới chỉ là làm một phần của giáo dục, mới có công sức của một phần, phần trí - là quan trọng, rất quan trọng nhưng mới chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ đối với giáo dục là tâm, trước hết là người thầy, sau là học trò, là phụ huynh, là cả xã hội. Chỉ mình thầy có tâm thôi chưa đủ. Trò cũng phải có tâm, đặt tâm trong học tập. Rồi phụ huynh, rồi xã hội, cũng phải có tâm cùng nhau phát triển giáo dục, mới hy vọng sản phẩm giáo dục làm ra không lỗi, ít lỗi - nghĩa là dùng được.
Có ai trong chúng ta không có những thầy cô trong cuộc đời. Nhớ về thầy cô mình cũng là hành động thể hiện cái tâm trong giáo dục.
Mồng ba tết thầy. Tôi cũng như mọi người sẽ gọi điện, nhắn tin chúc tết thầy cô giáo của mình. Khi trân trọng nghề dạy học ây cũng là thể hiện phần tâm trong giáo dục.
 

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trang

Trang

Chắc thầy cũng ngại kg muốn nói tới cái thực tế là lương GV kg đủ sống. Ai từng học triết học Mác Lê nin chắc sẽ nhớ 1 câu hết sức đơn giản và dễ hiểu:"Cơ sở vật chất quyết định thượng tầng kiến trúc". Còn VN thì thực tế hơn, cụ thể hơn: Có thực mới vực đựợc đạo. Chọn nghề giáo thì ai cũng có tâm, kg có tâm thì đã chọn nghề nào nuôi sống được mình rồi. Nhưng xã hội lại đòi hỏi GV vừa có tâm vừa có tài xoay sở để sống được bằng nghề tay trái. GV có tâm, nhưng họ cũng có dạ dày nên phải ăn, họ kg ăn kg khí để đi dạy nhé. Nói tóm lại là tác giả bài viết nói lên điều ai cũng nói: GV phải có tâm, phải thế này thế nọ, chỉ trừ 1 điều kg thấy nói, luôn luôn né tránh là GV phải sống bằng nghề tay trái để giữ cho cái tâm ấy còn. Mỗi khi nói tới thì lại có những người vô ơn lên giọng day đời: "Lương kg đủ sống thì đổi nghề, bỏ nghề đi" mà quên mất ai đã dạy mình biết chữ và thành đạt (có BS, kỹ sư hay công nhân viên nào kg đi học?).
Trung Bảo

Trung Bảo

Chúc Thầy ngày Tết bình an
Chúc Cô năm mới an khang phát tài.
Học trò ngoan ngoãn mỗi ngày
Cùng nhau phấn đấu "kéo dài" thành công.
Hai Long

Hai Long

Quá hay ở câu " đâu phải tuyển vài bộ sách giáo khoa tốt là phát triển được giáo dục tốt ". Chỉ khi nào thi tuyển vào sư phạm lấy điểm cao nhất và lương giáo viên cũng cao thì mới thúc đẩy phát triển được giáo dục.
Thu

Thu

Thưa bạn, chỉ cần lương giáo viên đủ sống (kg dám đòi phải cao đâu) thì người ta sẽ ùn ùn vào SP, thì thi tuyển vào sư phạm sẽ lấy điểm cao hơn nhiều (làm sao cao nhất được, hơn cả Y, Dược, Bách Khoa sao?), bởi người ta kg cần ưu tiên cho mượn tiền trong những năm ĐH rồi ra bị đòi lại, kg có việc làm, và có chỗ dạy thì lương kg đủ sống. Nghĩa là chữa bệnh từ gốc chứ kg phải ngọn. Lúc đó sẽ kg ai dám nói câu:"Chuột chạy cùng sào mới vào SP" vì câu đó là do lương GV kg đủ sống mà ra. Điều đó dẫn đến các hệ lụy kg hay ho đẹp đẽ gì của ngành giáo. Kế tiếp là sĩ số HS quá cao, vượt tiêu chuẩn gấp 2,3 lần thì làm sao dạy có kết quả tốt. Thứ 3 là bệnh thành tích đè nặng trên đầu của GV và HS. Giải quyết được 3 nhiệm vụ bất khả thi đó thì giáo dục mới phát triển tốt hơn được. SGK hay tới mấy mà đem dạy trong hoàn cảnh lớp 50, 60 HS ở VN thì cũng thua thôi. Nhưng đã nói là bất khả thi thì xin chịu thua.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm