Hãy trân trọng người từng đợi bạn

1 Thanh Niên
Tôi đã từng khó chịu khi mẹ cứ đợi cửa mỗi khi tôi về muộn, thậm chí mẹ không ngủ được dù đã biết rõ tôi đi đâu, với ai. Đến khi có con, hiểu được tâm trạng khắc khoải của người mẹ đợi con như thế nào, muốn được mẹ trách mắng, đợi cửa thì mẹ đã không còn ở cạnh bên.
 /// Ảnh: Shutterstock - Ảnh: Shutterstock
Ảnh: Shutterstock
Tôi từng để người yêu chờ đợi hàng giờ những khi hò hẹn và ngây ngô cho rằng đó là chuyện đương nhiên, đã yêu phải chiều chuộng, phải chấp nhận vượt qua như một “thử thách”. Đến khi người ấy rời xa vì tôi đã không biết trân trọng, thậm chí nhẫn tâm với sự kiên trì của người ấy, tôi hối tiếc cũng đã muộn rồi.
Tôi từng để một cô bạn thân chờ đợi trong nỗi hoài nghi sau một sự hiểu nhầm. Kiêu hãnh cho rằng mình luôn đúng nên tôi không cần phải giải thích cặn kẽ. Để rồi, chúng tôi mất liên lạc với nhau, cô ấy mang theo nỗi ấm ức chưa được giải tỏa, trong khi tôi giờ có vô số bạn bè khắp nơi, nhưng tìm được một người bạn luôn bao dung với mình quả thật chẳng dễ.
Bạn có từng để mẹ đợi cửa, để nghe mẹ càu nhàu, vừa giận dỗi vừa yêu thương? Bạn có từng để ai đó ngóng mong mình trong âu lo, thấp thỏm? Hoặc gieo vào lòng ai đó những hồ nghi chờ đợi một lời giải đáp hay lơ đễnh đến độ không nhận ra ai đó luôn kiên nhẫn đợi bạn trở về? Bạn có nghĩ, những rủi ro trong cuộc sống, sức khỏe cũng như sự an nguy của người thân… luôn khiến những hoài nghi lớn dần theo những khoảnh khắc chờ đợi của những người thương yêu và luôn quan tâm đến bạn?
Nếu hiểu “thời giờ là vàng bạc”, hãy trân trọng khi ai đó không tiếc thời gian dành cho mình, bởi chỉ khi yêu thương bạn thật nhiều họ mới có thể hào phóng với bạn thứ tài sản vô hình nhưng vô cùng quý giá ấy.

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Vũ A Na

Vũ A Na

Bài viết của bạn làm tôi chợt thấy nỗi đau.Không biết có phải do tôi không biết trân trọng tình cảm của người ấy không?Khi anh nói "đã nghe giọng nói đã thích em rồi"thì tôi nói lời "tạm biệt anh_em tập sống những ngày không có anh "dù trong lòng cũng "chết mê"giọng nói dịu dàng của anh.Tôi nói cái gì cũng thật cả.Tôi và anh ở xa hàng trăm cây số nhưng tôi không nói dối anh điều gì cả.Ban đầu mỗi khi nghe tôi nói gì anh đều từ Sài Gòn gọi ra Quy Nhơn (hồi đó anh có bạn ở đó)để kiểm tra xem những gì tôi nói có đúng sự thật không?Thấy tôi nói thiệt quá nên anh luôn tin những lời tôi "phán".Tôi từ chối tình cảm của anh để rồi hơn mười năm qua tôi ray rứt.Nhưng tôi thầm trách anh.Sao anh không hiểu tôi là con gái:"em bảo anh đi đi sao anh không đứng lại?".Sao anh bỏ cuộc khi tôi từ chối anh?Tôi nói gì cũng thiệt khiến anh tin nhưng tôi cũng có những phút dối lòng của con gái.Chỉ vì vậy mà chúng tôi mãi mãi không thuộc về nhau.Lỗi của tôi chăng?

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bán cơm qua mạng cũng lắm bi hài /// Xuân Phương>

Gian nan nghề bán cơm qua mạng

Vào những hội, nhóm dành cho sinh viên để rao bán cơm kiếm thêm thu nhập mới thấy việc kiếm tiền không hề dễ dàng chút nào.
Đừng đặt cược cuộc đời vào những trò đỏ đen /// Tấn Hiệp>

Nghe 'con bạc' kể chuyện

Nghe những chia sẻ của những ai đã từng hoặc lỡ đang trót dính vào đỏ đen mới thấy được rằng câu mà dân gian hay nói 'cờ bạc là bác thằng bần' quả... chẳng sai tí nào.