Ngày khai trường năm xưa đâu rồi?

13 Thanh Niên Online

Các em bây giờ có còn cảm giác háo hức chờ đợi ngày khai trường không nhỉ? Ngày xưa mình nôn nao được gặp bạn bè, được mặc bộ đồng phục mới may, hay đơn giản là được đi học trên chiếc xe đạp mới sơn lại…

Học sinh Trường tiểu học Phan Huy Ích (Q.Bình Thạnh) háo hức trong ngày khai giảng /// NGỌC DƯƠNG Học sinh Trường tiểu học Phan Huy Ích (Q.Bình Thạnh) háo hức trong ngày khai giảng - NGỌC DƯƠNG
Học sinh Trường tiểu học Phan Huy Ích (Q.Bình Thạnh) háo hức trong ngày khai giảng
NGỌC DƯƠNG

Cứ mỗi dịp tháng 9 về, Nguyễn Thị Ngọc Lan (cựu sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM) cũng như nhiều bạn trẻ khác, lại bồi hồi nhớ về những ngày khai trường xưa.

“Ngày nay có nhiều trường đi học trước rồi mới khai giảng, như thế học sinh có còn cảm giác háo hức chờ đợi ngày khai trường như mình trước đây không? Giờ các em cũng đầy đủ quá rồi, chắc cũng không còn cảm giác mừng rơn cả lên khi được mẹ may cho bộ đồ mới đi học, cũng không vui đến không ăn không ngủ được khi nhìn thấy chiếc xe đạp cũ được sơn mới lại như phần quà cho năm học mới… Tụi trẻ con những vùng quê nghèo ngày ấy, ngày khai trường ý nghĩa biết nhường nào”, Lan bồi hồi nhớ lại.

Kỷ niệm đẹp khó quên

Lan thuộc thế hệ đời đầu 9X, nhưng những ký ức của Lan về ngày khai trường vẫn còn nguyên vẹn. “30 tuổi, đi nửa đời người nhưng làm sao quên được những ngày tháng đó, đời học sinh chỉ có một ngày khai trường là ý nghĩa nhất, nhớ nhất. Dù lễ khai giảng ngày đó đơn sơ nhưng đứa nào cũng chờ đợi. Bạn hỏi tôi tại sao ư, tại vì chúng tôi được nghỉ nguyên 3 tháng hè, 3 tháng dài đằng đẵng và tụi học trò chúng tôi đâu có được gặp nhau trong 3 tháng ấy, đâu có học hè như bây giờ để được gặp bạn gặp bè. Hè ngày đó đúng nghĩa là nghỉ học đi làm phụ gia đình, dù ở độ tuổi nào, nhỏ thì làm việc nhỏ, lớn thì làm việc lớn hơn. Vậy đó, nên hết hè được gặp bạn bè, háo hức thôi khỏi bàn luôn”, Lan miên man kể.

Ngày khai trường năm xưa đâu rồi? - ảnh 1

Vẫn trong mạch cảm xúc, Lan diễn tả cho chúng tôi nghe về những mùa khai trường được ba mẹ may cho đồ mới đi học, được sơn sửa xe đạp…

“Nhưng không phải năm nào cũng có, 2 năm mới được một lần hoặc nếu tết mà ba mẹ đã may đồ hay sơn sửa xe rồi thì đầu năm học sẽ không được nữa. Vì thế mới vui đến mức chẳng còn muốn ăn muốn ngủ gì cả”, Lan kể.

Lê Thị Kiều Nhi (sinh viên Trường ĐH Y dược TP.HCM) thì cho rằng: “Khi cuộc sống vật chất được nâng cao hơn, ngày tựu trường mỗi năm càng hoành tráng, nhưng mình nghĩ trong lòng các bạn học sinh, cảm giác hân hoan, một chút mong chờ, một chút tiếc nuối ấy sẽ còn mãi và mỗi người sẽ luôn nhớ về mùa tựu trường như một kỷ niệm đẹp khó quên”.

Kiều Nhi cho biết tuy đã trưởng thành, nhưng cũng như bất cứ một ai từng trải qua thời áo trắng, đều không tránh khỏi xao động mỗi khi tới mùa tựu trường.

“Mình không nhớ nhiều về những mùa tựu trường đầu tiên trong đời đã trôi qua như thế nào, có bóng bay, có bàn tay mẹ ba dìu dắt hay sự bỡ ngỡ vương trên gương mặt ngơ ngác vì lạ lẫm không. Những gì đọng lại suốt 12 mùa tựu trường gói gọn trong cảm giác băn khoăn. Nửa muốn bước thật nhanh tới trường để gặp lại bè bạn sau hơn 2 tháng hè xa cách. Nửa lại muốn mùa hè dài ra tí nữa vì chưa kịp ngủ nướng, hay rong chơi đó đây”, Nhi bộc bạch.

Rồi Nhi kể cách cả tháng trước ngày khai trường, Nhi đã bắt đầu đếm ngược, rồi tất tả sắm sửa dụng cụ học tập, mua sách vở, may áo quần đồng phục. Mỗi thứ đều mong muốn thật chỉnh chu để kỳ vọng vào một năm học êm xuôi, tốt đẹp.

Nghe tiếng trống tựu trường là vỡ òa cảm xúc

Có lẽ nhắc đến ký ức tuổi học trò của mình, mỗi người sẽ có một niềm nhớ riêng, tuy nhiên đa phần đều nhắc về ngày tựu trường đầu tiên mỗi lần được hỏi về ký ức tuổi học trò.

Dưới đây, xin được trích dẫn những cảm xúc đong đầy của Rcom H’Tuyết (sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM) đã chia sẻ với người viết:

Thế là mùa tựu trường mới lại đến. Thế là tôi, cô sinh viên năm hai đã không còn được dự buổi khai giảng của tuổi học trò thêm lần nào nữa. Hôm nay khí trời bỗng trong xanh lạ thường. Phải chăng là để chào đón các em nhỏ bước vào năm học mới? Nói đến đây trong lòng tôi bỗng bồi hồi nhớ về những buổi tựu trường đã qua. Tôi nhớ như in những buổi sáng dậy thật sớm để chuẩn bị bộ đồ quần xanh áo trắng và chiếc khăn quàng đỏ thắm để đạp xe đến trường dự buổi khai giảng đầu năm học. Những cảm xúc đầy chân thật của một cô bé cấp một, cấp hai đến bây giờ vẫn còn đọng lại trong tôi rất nhiều, những cảm xúc ấy khó lòng mà nguôi ngoai được. Đó là sự háo hức xen lẫn hồi hộp. Háo hức đến mức quên cả việc ăn sáng chỉ để đến sớm hơn ba mươi phút trước khi buổi lễ bắt đầu.

Ngày khai trường năm xưa đâu rồi? - ảnh 2

Mỗi lần thầy hiệu trưởng đánh một hồi trống dài để báo hiệu năm học mới chính thức bắt đầu thì trong tôi lại dâng trào một niềm tin và lòng quyết tâm vào giai đoạn học tập mới. Từng hồi trống vang lên là từng nhịp thở như bị đè nén lại, không gian và thời gian toàn trường như lắng đọng lại. Có lẽ ai cũng đang nhủ mình phải thật cố gắng trong năm tới. Đến khi tiếng trống cuối cùng vang lên thì không khí toàn trường như vỡ òa trong niềm hạnh phúc, mọi người tươi cười rạng rỡ và tôi cũng đang rất hạnh phúc.

Ngày khai trường năm xưa đâu rồi? - ảnh 3

Hồi đó nhiều thiếu thốn, khổ cực. Cả năm học chỉ có một bộ đồ đi học nên mỗi lần khai giảng là chiều về phải giặt đồ sớm và vắt thật khô để sáng mai đi lên trường sớm. Con đường đến trường tuy xa nhưng dường như được rút ngắn lại vì những chiếc khăn quàng đỏ thắm và những cuộc nói chuyện rôm rả. Gương mặt ai cũng toát lên vẻ hào hứng pha chút niềm mong chờ vào năm học tới.

Năm nay khi đã là cô sinh viên năm 2 nhưng những cảm xúc “đắt giá” ấy vẫn còn hiện hữu trong tôi rất nhiều. Nhìn những cô bé, cậu bé hồ hởi khi được bố mẹ chở đi dự buổi khai giảng thì cảm xúc trong tôi lại ùa về và dường như tôi được sống lại vào những khoảnh khắc đáng nhớ ấy. Những mùa khai trường - mùa thắp sáng con chữ, mùa của những niềm tin và lòng quyết tâm mới, mùa khó quên của tuổi học trò và nay chỉ còn những mùa nhớ đối với cô sinh viên năm hai... như tôi.

Bình luận 13

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Vietroad

Vietroad

Thời thế đổi thay mà cứ mãi ôm kỷ niệm hoài thì làm sao được. Ngày xưa nôn nao ngày khai giảng, "nghe tiếng trống là vỡ òa cảm xúc" vì thời thế lúc đó khác. Lúc đó hè về là nghỉ học suốt 3 tháng, còn bây giờ thử hỏi các anh chị có ai cho con mình nghỉ suốt 3 tháng hè không, hay cũng phải học thêm suốt. Các cháu có được nghỉ hè đâu mà đòi vỡ òa cảm xúc khi khai trường. Bản thân các anh chị cũng góp phần làm mất cảm xúc ngày khai trường của trẻ, đừng lúc nào cũng đổ hết cho nhà trường.
Trần Thạnh

Trần Thạnh

Các Lãnh đạo nên làm gương đừng đi tham dự khai giảng tại các trường . khi đó sẽ có ngày khai giảng thực sư vì có Lãngh đạo tham dự nên các trường phải tập trung học sinh học sớm để có thời gian tập dượt chuẩn bị đón các Lãnh đạo cho ngày khai giảng
VÕ VĂN C

VÕ VĂN C

BÀI VIẾT RẤT HAY VIẾT ĐÚNG TÂM TƯ CỦA THẾ HỆ 8X 9X NGÀY XƯA.CHỈ TỘI CHO CÁC CHÁU BÂY GIỜ NGÀY KHAI GIẢNG KO KHÁC GÌ NGÀY ĐI CASTIN DIỄN VIÊN QUẦN CHÚNG
Thanh Tien

Thanh Tien

16 tháng tư năm 1972 Mỹ đánh bom thành phố cảng Hải phòng quê tôi, và khai giảng năm ấy cũng là năm tôi vào lớp một, tôi vẫn nhớ sách vở mới tinh, quần áo mới tinh và chiếc mũ rơm đi kèm. Tôi không hiểu ngành giáo dục cải cách cho dạy trước khai giảng sau với mục đích tôn chỉ gì khi các cháu tiểu học lại có nghỉ giữa kỳ 1-2, nghỉ hết kỳ1 mỗi lần 1 tuần, có phải học sớm để các cháu được nghỉ như thế và để các thày cô cũng được xả street. Ngày khai giảng bây giờ còn đâu ý nghĩa ngày đầu năm học mới nữa. Hết
Trần Tuân

Trần Tuân

Bay giờ tụi nhỏ đi khai giảng ngáp ngắn ngáo dài, chứ làm gì còn háo hức. Đúng là đi học trước rồi ngày khai giảng chẳng còn mấy ý nghĩa, rồi cũng đầy đủ quá nên làm gì vui mừng hí hửng khi được mặc đồng phục mới. Nhiều khi nghĩ trong cái khổ mà lại có cái hay. Đời học sinh có ngày khai giảng mà tụi nó cứ ngáp ngắn ngáp dài thì sau này ra đời chắc chẳng có kỷ niệm gì để nhớ. Ngày xưa tôi còn đi học mấy năm mới được bộ đồ mới, xe đạp còn không có để đi
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bạn trẻ đến quán rất thích thú khi được học ngôn ngữ ký hiệu  /// Nữ Vương

Lưu giữ thanh xuân ở quán cà phê độc lạ

Không bảng hiệu, không tiếng nói, không có giá thức uống mà tùy khách trả dựa trên sự hạnh phúc và hài lòng của chính mình… là những điều đặc biệt ở quán cà phê “độc nhất vô nhị” giữa thành phố bộn bề, để người trẻ ghé đến, tìm chút tĩnh lặng và lưu giữ thanh xuân.
 

 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Gia đình dấu yêu: Cả nhà cùng 'cơm'

Tôi lủi thủi ngồi ăn bữa cơm một mình. Hai đứa con thì mỗi đứa một tô ngồi hai góc nhà, và tất nhiên mỗi đứa đều có cái điện thoại bên cạnh.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng