Khoảng 4 giờ 30, ông Chi lọ mọ đạp xe, chở theo tấm bạt, võng, chai nước, cờ và pháo hiệu, vượt gần 1 km từ nhà ra chòi gác.
“5 giờ sáng có chuyến tàu khách chạy qua. Vì thế, bất kể mưa gió, rét buốt tôi đều đạp xe ra cho kịp giờ tàu. Tấm bạt này tôi dùng để che gió rét khi mưa, chắn bụi khi nắng. Cái võng thì mắc lên chòi, nằm gác tàu”, ông Chi nói.
|
VIDEO: Người thương binh già lặng lẽ 12 năm gác đường tàu
|

tin liên quan
Nữ tài xế lái xe đường dài duy nhất được CSGT hỏi thăm khi vắng bóngCánh tài xế xe khách chạy tuyến miền Tây, không ai không biết 'bóng hồng' duy nhất ngồi sau vô lăng miệt mài chở khách mỗi ngày hai chiều từ Đồng Tháp lên TP.HCM. Chị Huỳnh cũng “nổi tiếng” vì có nhiều người nhớ đến, thậm chí là CSGT hỏi thăm, gọi điện khi chị vắng bóng.
10 giờ 30, đang ngồi trò chuyện với chúng tôi trong chòi gác hun hút gió, ông nhìn đồng hồ rồi đứng phắt dậy, nói “tàu đến”. Ông Chi nhanh tay cầm cờ hiệu màu đỏ và chiếc còi, lật đật chạy ra đường khi trời đang lất phất mưa, ra hiệu cho các phương tiện không băng qua đường rồi đứng cầm cờ trực hướng tàu đang đến báo hiệu an toàn như một nhân viên gác chắn chuyên nghiệp. Chuyến tàu khách SE8 từ phía núi kéo còi rồi bất chợt lao ra, vượt qua đường dân sinh rồi lại mất hút sau rặng cây. “Lại sắp có tàu khách từ ngoài vào. Chừng 15-20 phút nữa”, ông nói.
10 giờ 50, tiếng còi tàu kéo từ đằng xa vọng lại, ông Chi lại rời chòi gác ra đường. Đó là chuyến tàu khách cuối cùng của buổi sáng. Khi toa tàu cuối cùng rời khỏi điểm giao cắt và lẩn khuất sau sườn núi, ông vội vã quay lại chòi, thu dọn đồ để kết thúc buổi gác. “Phải nhanh về ăn cơm để còn kịp trở lại chốt gác. 12 giờ sẽ có thêm chuyến tàu khách chạy qua đây và buổi chiều còn nhiều chuyến nữa”, ông Chi nói.

tin liên quan
Ông Tây 'gàn dở' dám giữa đường chặn xe người Sài Gòn chạy sai luậtKhi nói về tình hình người Sài Gòn tham gia giao thông, Daniel tỏ ra khá bất mãn: “Tôi sống ở đây 11 năm rồi và chưa bao giờ đi ngược chiều, hay chưa bao giờ đi trên đường cho người đi bộ cả. Nhưng hầu hết mọi người ở đây đều làm vậy".
Niềm hạnh phúc xóa được “điểm đen”
|
Năm 2004, xã Quỳnh Tân giao các đoàn thể đảm trách việc cảnh giới người và phương tiện qua lại điểm giao cắt giữa đường sắt và đường ngang dân sinh nhưng được một thời gian, vì nhiều lý do, hoạt động này không còn được duy trì nữa.
Ông Chi nghĩ, không ai đứng chốt thì “điểm đen” này sẽ tiếp tục rình rập mạng sống của người dân nên quyết định ra gác, khi đó ông 65 tuổi. Chính quyền xã cho dựng chòi gác cạnh điểm giao cắt hai con đường để ông có chỗ trú mưa nắng.

tin liên quan
Cô gái điện lực nhặt được 1 tỉ đồng trả lại cho người đánh rơiTrước hành động đẹp của chị Anh, lãnh đạo ngành điện lực Đà Nẵng đã trao thưởng đột xuất kèm giấy khen.
Những ngày đầu ra gác chắn, ông kể, nhiều người nghĩ ông khùng. “Một xe tải cố vượt qua đường ngang, tui phải đứng trước xe yêu cầu lùi ngay. Tài xế hạ kính xuống nạt nộ tui nhưng thấy tui cương quyết, rồi cũng phải lùi trước khi tàu lao đến. Tàu qua rồi, anh ta liền xuống xin lỗi tui”, ông Chi nhớ lại. Bây giờ, người dân đã quen với công việc của ông, khi thấy ông ra hiệu đều dừng lại chờ tàu qua mới băng qua đường.
Niềm hạnh phúc nhất của ông Chi từ ngày ra chốt gác tàu chính là “điểm đen” đã bị xóa, ngăn chặn được các vụ tai nạn. Chiếc pháo hiệu ngành đường sắt trang bị để báo hiệu có sự cố tàu phải dừng khẩn cấp lúc nào ông cũng đem theo nhưng đã gần chục năm rồi, ông chưa phải dùng đến.
Bình luận (0)