Vượt qua Covid-19: ‘Nhất cự ly’ khi mẹ Việt tại Pháp làm việc ở nhà

2 Thanh Niên Online
Dạo này, hàng ngày, Pháp vẫn có nhiều ca mắc Covid-19 mới, mình làm việc ở nhà, lại vào dịp các con gần kỳ nghỉ nên cảm giác được gần các con nhiều hơn hẳn.
Gia đình tác giả bài viết ở Pháp /// N.H.L Gia đình tác giả bài viết ở Pháp - N.H.L
Gia đình tác giả bài viết ở Pháp
N.H.L
Đôi khi cứ nghĩ câu "Nhất cự ly, nhì tốc độ" chỉ dành cho tình yêu đôi lứa, nhưng gần các con hơn, mới thấy các cụ nhà ta nói đúng cả cho tình cảm gia đình, vì giữa bố mẹ và con cái cũng cần lắm cái cự ly này.
Điển hình là trước đây, mẹ đưa hay đón con cũng chỉ vội vội vàng vàng đi xe ô tô rồi quáng quàng về vì "nhà bao việc!". Trên đoạn đường 4 phút ô tô, mẹ chỉ kịp hỏi một câu, mà hôm nào cũng như hôm nào: "Ở trường tốt cả chứ con?". À, còn câu hỏi thứ hai: "Có mất điểm thái độ gì không con?"... Thế là đã về đến nhà khi trời sụp tối.
Nhiều khi muốn gần hơn chút nữa mà các con cũng chỉ có một chút thời gian trước khi đi ngủ, bố mẹ cũng còn bận nghỉ ngơi nên có đứa hay giận dỗi, trách mẹ chẳng kịp ôm ấp hay đọc truyện cho mình trước khi đi ngủ.
Có lúc, thằng cu em nước mắt ngắn dài cầm quyển sổ chỉ vì: "Con nói bố mẹ ký cho con, mà sáng nay con thấy nó còn nguyên đây này"! Bố mẹ lúc bận rộn là thế, nếu các con không đưa sổ tận tay thì đúng là quên ký thật.
Vượt qua Covid-19: ‘Nhất cự ly’ khi mẹ Việt tại Pháp làm việc ở nhà - ảnh 1
Thế rồi dạo này, vì có thời gian hơn với cậu em, con đỡ giận dỗi, vùng vằng hẳn. Sáng sáng cũng biết quắn lên chạy đi học. Còn chị hai thì khỏi nói, hầu như sáng nào cũng tự dậy và 8 giờ 10 phút là dứt khoát ra khỏi nhà rồi. Cậu em thủng thẳng đi cùng bố hoặc mẹ. Hôm nào được mẹ đưa đi thì tích cực đi sớm lắm! Đến nỗi tự con ngạc nhiên khi thấy "đèn đường hôm nay lạ quá, chưa tắt kìa mẹ"!
Sinh ra ở nước ngoài nhưng vì được đọc khá nhiều truyện Doraemon bằng tiếng Việt nên giờ đây, dường như các câu ví von trong truyện cũng được con tự tin đưa vào cuộc sống hằng ngày.
Có hôm, chị đang chơi ghép hình, mừng quá vì làm được viền của bức tranh 1.500 mảnh ghép, cậu em thủng thẳng: "Đấy, “có công mài sắt có ngày nên kim” đấy!!
Rồi hôm trước, mẹ ôm con bảo: "Thỉnh thoảng hai chị em cứ phải hét vào mặt nhau mới vui hả ?". Con cự lại ngay: "Không phải thỉnh thoảng đâu mẹ, ngày nào cũng “gào” đấy! (Vâng, mẹ đã nhầm rồi đấy, biết chưa )".
Mẹ tiếp: "Nhưng mà con có thấy ai thương con như chị không? Chị thương con chị mới nhắc con học này, con làm việc cho tử tế này... ". Con đáp: "Nhưng mẹ có thấy ai thương chị hơn con không nào ? (À ừ, mẹ mừng quá !)"
Chuyện đáng kể nhất là hôm nào mẹ đến đón hai chị em, chị đưa mẹ cái cặp nặng trịch, nhiều khi cả áo khoác để chị đi trottinnette (xe đặt một chân lên trên và một chân đẩy để đi - người viết) về với bạn cho nhẹ. Cậu em nhắc chị mấy lần, không thấy thay đổi gì, thì chỉ bảo với mẹ: "Mẹ, con thấy chị hôm nào cũng đưa mẹ cầm cặp, con không muốn tí nào !". "Ừ, thôi, nhưng chị đi thế cho nhẹ cũng được, mẹ xách cặp rồi đi bộ với con thì có sao đâu", mẹ đáp.
"Nhưng nặng mẹ. Chị đeo cặp vẫn đi được mà! Mẹ, đưa con đeo thử cặp của chị, mẹ xách cặp của con đi!", con bảo tiếp. Mẹ thử làm như lời con. Con đeo cặp của chị, mặt hớn hở lắm, bảo mẹ: "Chả nặng gì cả mẹ ạ !". Rồi con nhất định đeo cặp của chị về tận nhà, còn mẹ xách cái cặp không - có - gì - bên - trong của con. Mẹ biết, mẹ được con yêu thương !
Sáng ấy, một buổi sáng đèn đường vẫn thắp, cậu con nhanh nhảu bước, miệng líu lo: " Con vui quá, hôm nay đi học sớm quá! Thôi, mẹ về đi, chỗ này không phải sang đường nữa rồi, con tự vào trường được đấy !". Rồi con phăm phăm bước, một tên đàn - ông - nhỏ hai tay xách một cặp, một túi thể thao cứ thế vẫy tay chào mẹ, khiến mẹ lâng lâng.
Mẹ... chạy vội, nhà bao việc! Phải về mà làm việc luôn rồi, để chiều còn đón con về sớm sớm! Chứ ai lại có hôm ngẩng mặt lên là đúng 4 rưỡi, chạy hộc tốc đến đón, thấy có hai đứa mừng húm khi thấy mẹ, và một đứa thủ thỉ: "Con đang nghĩ trong đầu, giờ mà con quay vào trường, mẹ mà đến, không thấy con, mẹ sẽ đi báo cảnh sát tìm con mất ấy! (Ừ, chắc chắn là thế rồi!)".
Đôi khi, 8 tuổi vẫn thích ngồi lại đu quay cùng các em 3, 4 tuổi, đôi khi, con lại làm cho mẹ tưởng mình đang... 8 tuổi. Thời Covid-19 tự nhiên giúp mình nhận ra rằng thời gian bên gia đình thật quý, rằng mọi chuyện có thể xảy ra, nên hãy sống hết mình cho những phút giây mình được bên nhau này nhé!
* Tác giả là Chuyên viên phân tích tài chính doanh nghiệp, sống ở Villepreux, Pháp

Bình luận

User
Gửi bình luận
Lai Nguyen Van

Lai Nguyen Van

Thật là vất vả cho những người con đang sống xa Tổ Quốc thời dịch COVID-19 đang hoành hành khắp toàn cầu. Ở Châu Âu các con cháu hơn hai năm nay không về VN thăm nhà được, người thân cũng không thể sang thăm con cháu mà còn bao nỗi lo lắng, Các con Cháu có thoát khỏi dịch không? Ngần ấy ngày đêm sống trong không gian, tình cảm, kỷ luật với cuộc sống rất nặng nề và căng thẳng, du lịch không được đi, thăm thân hạn chế, cái khẩu trang luôn mang theo bên người đã là bạn với người vì lúc nào cũng cần sử dụng. Mỗi người, mỗi gia đình cần bình tĩnh đoàn kết yêu thương nhau để tìm ra cách sống thời Kỳ dịch bệnh phù hợp nhất, hiệu quả nhất và yêu thương nhất cho hôm nay và cho 1 thời gian nữa cho đến khi cả thế giới hết dịch. Mong cho các con cháu bình an, gia đình khỏe vui hạnh phúc vượt qua được dịch bệnh để về thăm quê hương.
Lan Anh Nguyen

Lan Anh Nguyen

👍

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Công an P.Thảo Điền thường xuyên tuyên truyền, vận động người nước ngoài chấp hành 
quy định phòng chống Covid-19	 /// ẢNH: NGUYỄN CẢNH

“Việt Nam tốt lắm !”

Khi gặp lại người cảnh sát khu vực thuộc Công an P.Thảo Điền, TP.Thủ Đức (TP.HCM), một người đàn ông nước ngoài giơ tay lên vui vẻ chào và nói: 'Vietnam’s very good!'.
Các cô chăm chút cho từng suất ăn bằng cả tấm lòng và sự nhiệt tâm	 /// ẢNH: HUYỀN MINH

Những bữa ăn đượm tình 'cô nuôi'

Hơn một tháng nay, kể từ khi Trường mầm non thị trấn Cao Thượng (H.Tân Yên, Bắc Giang) được trưng dụng làm khu cách ly tập trung, các cô giáo của trường cũng tình nguyện chuyển từ “cô nuôi dạy trẻ” thành “cô nuôi cách ly”.
Tranh phòng chống Covid-19 do học sinh của tôi vẽ	 /// ẢNH: T.H

Vắc xin mang tên ý thức

Những đốm lửa hỏa thiêu lấp lóa sáng trong thảm kịch Covid-19 ở Ấn Độ khiến cả thế giới bàng hoàng về sức tàn phá khủng khiếp của đợt bùng phát dịch tại quốc gia tỉ dân này.
Ca nô là phương tiện tuần tra và cũng là “ngôi nhà” đặc biệt của các chiến sĩ	 /// ẢNH: PHÙ SA

Bước chân không mỏi

Mỗi phút giây trôi qua trong bình yên đều có đóng góp công sức to lớn và là một thành công lớn của lực lượng bám trụ tuyến đầu, tích cực tham gia phòng chống dịch Covid -19.