TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói

19/04/2026 04:40 GMT+7

Lênh đênh trên sông Sài Gòn, ông Nguyễn Văn Mạnh (56 tuổi) miệt mài vớt ve chai nuôi người con mắc bệnh não bẩm sinh. Với ông, hạnh phúc chỉ gói gọn trong nụ cười hồn nhiên của đứa con chưa một lần biết nói.

Biết con bị não bẩm sinh từ trong bụng mẹ, nhiều người khuyên bỏ con nhưng ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn quyết định giữ lại. Hơn một thập kỷ lênh đênh trên sông Sài Gòn, người cha ấy chắt chiu từng vỏ lon 200 đồng để đổi lấy tiền thuốc cho đứa con gái 26 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 1.

Chiếc ghe nhỏ của ông Mạnh và con gái đã lênh đênh trên sông Sài Gòn hơn một thập kỷ

ẢNH: HÀ THƯƠNG

"Nhà" chưa đầy 5 mét vuông trên sông Sài Gòn

Buổi sáng đầu tháng 4.2026, chúng tôi tìm đến "nhà" của ông Nguyễn Văn Mạnh. Đó là chiếc ghe cũ rộng chưa đầy 5 m2 neo dưới chân cầu Bình Lợi. Trưa nắng gắt, ông Nguyễn Văn Mạnh lui cụi bên chiếc bếp ga mini đã hoen rỉ. Ngồi trong ghe là chị Nguyễn Thị Kiều Loan (26 tuổi) - con gái của ông Mạnh.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 2.

Lúc chị Loan còn trong bụng mẹ, bác sĩ đã chẩn đoán rằng chị mắc bệnh não nhưng ông Mạnh nhất quyết không bỏ

ẢNH: NI NA

Chị Loan mắc bệnh não bẩm sinh, chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg. Chị không thể giao tiếp hay đi lại như người bình thường. Mọi sinh hoạt từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống của chị đều gói gọn trong đôi tay gầy guộc của người cha. Đôi mắt ngây dại nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười vô hồn khi thấy cha bưng bát cơm đến gần.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 3.

Mọi sinh hoạt của chị Loan đều phụ thuộc hoàn toàn vào người cha của mình

ẢNH: NI NA

Trước khi trở thành "cư dân" trên sông Sài Gòn, ông Mạnh từng có những ngày tháng bám trụ bằng nghề bán vé số. Song, một tháng tiền thuê trọ và điện nước ngốn vài triệu đồng, trong khi mỗi ngày đi mòn gót, ông cũng chỉ lời được 100.000 - 200.000 đồng.

"Tiền đâu mà đóng nổi. Bán vé số mà mang con theo thì người ta nói mình ác. Nhưng để nó ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, không ai lo", ông Mạnh nhớ lại lý do chọn lênh đênh trên sông Sài Gòn cách đây 15 năm.

Chúng tôi được sự đồng ý của anh ông Mạnh (cha của chị Loan) trong việc sử dụng hình ảnh trong bài viết.
Khi thực hiện bài viết này, chúng tôi mong bạn đọc có lòng chia sẻ với nhân vật trong cơn ngặt nghèo.
Mọi sự giúp đỡ, xin bạn đọc gửi về Báo Thanh Niên theo thông tin sau: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Ngân hàng Eximbank - chi nhánh Sài Gòn hoặc số tài khoản 6868866868 tại Ngân hàng Vietcombank - chi nhánh Tân Định.
Nội dung ghi: Giúp đỡ cha con ông Nguyễn Văn Mạnh hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến ông Mạnh trong thời gian sớm nhất.
TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 4.

Những ngày tháng lênh đênh cứ thế trôi qua, hai cha con nương tựa vào nhau để sống

ẢNH: HÀ THƯƠNG

Chiếc ghe cũ trở thành mái nhà và cũng là phương tiện mưu sinh duy nhất của hai cha con. Mọi đồ dùng trong "nhà" đều có tuổi đời bằng đúng thời gian họ lênh đênh. Tài sản quý giá nhất trên ghe là chiếc điện thoại cũ, là vật dụng duy nhất để ông Mạnh liên lạc với người vợ đang đi làm thuê ở nơi xa, mỗi tháng mới về thăm một lần.

Cuộc sống của hai cha con thuận theo con nước, lục bình trôi tới đâu, ghe trôi tới đó. Công việc chính của ông là vớt ve chai dọc mạn sông. Mỗi chiếc vỏ lon vớt lên bán được 200 đồng. Một ngày làm việc miệt mài giúp ông Mạnh kiếm được khoảng 70.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó phải co kéo cho đủ tiền ăn của hai người.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 5.

Hằng ngày, ông Mạnh kiếm sống bằng cách đi nhặt ve chai trên sông Sài Gòn rồi chất đầy lên ghe

ẢNH: NI NA

Gánh nặng lớn nhất không nằm ở bữa cơm mỗi ngày, mà là khoản 2 triệu đồng tiền thuốc hằng tháng của chị Loan. Căn bệnh não bẩm sinh khiến chị bị chảy máu cam liên tục nếu không được uống thuốc đều đặn. Có những đợt trong túi hết tiền, ông Mạnh đành mang chiếc điện thoại đi cầm cố để có tiền mua thuốc cho con.

Khi chúng tôi hỏi về khó khăn của ông khi sống trên sông Sài Gòn, ông Mạnh kể rằng nỗi sợ lớn nhất đời ông là việc con gái bị sóng đánh rớt xuống sông. "Có lần một chiếc ca nô chạy qua tạo sóng quá mạnh, hất văng con tôi xuống sông". May mắn ông cứu kịp, nhưng từ đó, dù là lúc ăn hay nằm ngủ trong lòng ghe, chị Loan luôn phải mặc chiếc áo phao màu xanh sờn cũ.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 6.

Lo lắng cho sự an toàn của con gái khi lênh đênh trên sông, ông Mạnh luôn mặc áo phao cho con của mình

ẢNH: HÀ THƯƠNG

"Nó toàn cười không à…"

Niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời ông Mạnh chính là tiếng cười của con gái. Suốt 26 năm qua, kể từ khi chị Loan chào đời với chẩn đoán não bẩm sinh, ông Mạnh hiếm khi thấy con khóc. 

"Từ ngày nó đẻ ra tới giờ, kiếm tiếng khóc của nó cũng khó. Nó cười không à...", ông Mạnh nói, mắt không rời khỏi con.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 7.

Tiếng cười của con gái là động lực lớn nhất để ông Mạnh tiếp tục sống

ẢNH: HÀ THƯƠNG

Giây phút biết con không thể vẹn tròn như bao đứa trẻ khác, nỗi đau xót ấy cứ âm ỉ, cắt cứa vào gan ruột của người cha suốt mấy mươi năm. Ngày ngày nhìn con gái cười thơ dại, ông vừa thương con đến thắt lòng, vừa tự trách bản thân vì chẳng thể cho con một cơ thể lành lặn.

Tiếng cười thơ dại ấy vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi đau thắt lòng của người cha. Những lúc mệt mỏi, ông Mạnh lại ngồi tâm sự với con. Người con gái ấy không hiểu lời cha nói, nhưng chị đáp lại bằng nụ cười. 

"Nhìn nó cười mình cũng đỡ buồn", ông nói. Có lẽ đây là thứ ngôn ngữ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa hai cha con.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 8.

Dù không nói được nhưng dường như chị Loan vẫn hiểu được những gì cha của mình nói

ẢNH: HÀ THƯƠNG

Bản thân ông Mạnh cũng đang bị bệnh thận. Nhưng ông chọn chữa cho con trước, chữa cho mình sau. Đã 8 năm ông chưa về quê vì tiền ăn còn không đủ, lấy đâu ra tiền tàu xe.

Mỗi tối, khi TP.HCM lên đèn rực rỡ, chiếc ghe nhỏ lại lặng lẽ neo đậu dưới chân cầu Bình Lợi. chị Loan nằm ngủ trong lòng thuyền, còn ông Mạnh trải chiếc võng ra mạn, nhìn sóng nước dập dềnh.

TP.HCM nhìn từ sông Sài Gòn: Tiếng cười của đứa con không bao giờ nói- Ảnh 9.

Ông Mạnh mong có ngày gia đình sẽ được đoàn tụ ở trên bờ

ẢNH: HÀ THƯƠNG

Ước mong duy nhất của người cha nghèo lúc này không phải là sự giàu sang, mà chỉ mong trời Phật cho sức khỏe để sống tiếp, vì "mình chết đi rồi thì ai lo cho con". Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng của dòng sông Sài Gòn, đau đáu dưới những nhịp cầu.

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.