Giấc mơ

1 Thanh Niên
Bạn gọi điện thoại, bảo rằng đang từ văn phòng về nhà, cuối ngày nên kẹt xe dữ dội. Vừa đói vừa mệt, bạn uể oải buông một câu than: Chẳng biết mình vì cái gì mà vất vả dữ thần vầy nè!
Tôi dễ dàng hình dung ra cuộc sống của bạn, một phụ nữ năng động, có vị trí xã hội, giỏi ngoại ngữ như tiếng mẹ đẻ, tháng nào cũng đi nước ngoài vài lượt. Bạn đến ngủ còn chẳng đủ, nên việc loay hoay chôn chân trên đường quả là khó chịu. Để giết thời gian đang trôi chậm chạp, bạn kể: Hôm trước về miền Tây tình cờ gặp lại cô bạn học cũ. H. giờ chồng con đề huề, đang là giáo viên tiểu học, sống yên ả trong căn nhà nhỏ xinh ở một thị xã yên bình. Y hệt như giấc mơ của mình hồi bé. Bạn chốt lại, tựa hồ ngưỡng mộ và thảng thốt.
Đám bạn gái thân thiết chúng tôi từng ươm giấc mơ bình dị như thế. Rằng sẽ lấy người đàn ông mình yêu, sinh ra một hai đứa trẻ, cả gia đình quây quần sống trong một ngôi nhà bé xíu có ao có vườn. Trước nhà nhất định phải có một giàn dây leo tỏa bóng. Thiên lý, hoa giấy hay sử quân tử gì cũng được. Vợ chồng hằng ngày cùng đón bình minh, ăn sáng rồi chở nhau đi làm, chiều về vui vẻ bếp núc. Hoặc đơn giản hơn nữa là cùng trồng rau nuôi gà, xay bột gói bánh, siêng thì phơi ít cá khô, muối hũ cải chua, tự cung tự cấp cũng tốt chứ sao!
Liệu có khó không để biến điều ấy thành thì hiện tại? Đất quê vẫn chưa phải quá đắt đỏ cho giấc mơ thời con gái. Nhưng ai sẽ chấp nhận buông bỏ hết những tiện nghi hào nhoáng để đồng hành cùng bạn? Bạn giờ sở hữu một ngôi nhà phố, thêm căn hộ cao cấp cho thuê, sáng chiều tự lái ô tô đến chỗ làm, là hội viên VIP của một hãng hàng không xịn... Bạn nhìn qua cuộc sống của H. rồi tiếc nuối, ao ước. Mà quên mất, có khi H. cũng đang chạnh lòng mà nghĩ, giá như mình được như cô ấy, ngày tháng thú vị trải dài quanh những chuyến đi, nhà hàng sang trọng, khách sạn nhiều sao, đồ đạc tinh tế… Bạn có thể đạt được hiện tại của H. trong tích tắc. Còn với H. đấy là một giấc mơ quá tầm tay với. Tới khi chạm ngõ giấc mơ “giống như H.”, bạn sẽ kiên nhẫn mà trải nghiệm được bao lâu? Một tuần, nửa tháng, hay một quý? Quên đi! Quán ăn tuần trước tụi mình ngồi, hôm nay bạn đã kêu chán, không muốn quay lại. Giờ bạn bảo sống nhẹ nhõm khép mình ở một tỉnh lỵ xa xăm, tối chừng bảy giờ đường phố đã vắng tanh, muốn uống một ly trà sữa thương hiệu ưa thích cũng chẳng có ư? Rồi bạn sẽ đi bơi ở đâu? Coi phim rạp nào? Chăm sóc da ra sao? Bạn còn nhớ cách điều khiển chiếc xe gắn máy qua một đoạn đường quê nhiều dằn xóc, dưới cái nắng gay gắt nhiều bụi không, mà đòi?!...
Người ta thích đứng núi này trông núi nọ là đây.
Đôi khi mỏi mệt, bạn cũng như tôi, buông một lời mơ ước. Rồi hôm sau lại tiếp tục quay cuồng...

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Mỹ Hạnh

Mỹ Hạnh

Hay quá

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Giai thoại - Truyện ngắn của Lê Anh Hoài

Giai thoại - Truyện ngắn của Lê Anh Hoài

1. Quán vắng, ngay cổng trường mỹ thuật. Một quán sáng cà phê, trưa cơm bụi, chiều thì vẫn cơm nhưng lại có cả phở và riêng món phở thì kéo đến tận nửa đêm.