Giữa cái nắng Sài Gòn…

Nguyễn Xuân Phương

Nguyễn Xuân Phương

Quận 2, TP.HCM

6 Thanh Niên Online
Nắng Sài Gòn một trưa đầu tháng 8 gắt gỏng, bỏng rát. Tôi chạy xe máy từ cầu Điện Biên Phủ (quận Bình Thạnh, TP.HCM) về nhà ở quận 2. Đang chạy ngon ơ tự nhiên tiếng nổ máy xe chẳng còn đều...
Tôi vẫn mong một ngày, thật gần, có cơ duyên được gặp lại chú trong dòng người đông đúc ở Sài Gòn, để nói thêm một lời cảm ơn /// Ảnh: N.X.P Tôi vẫn mong một ngày, thật gần, có cơ duyên được gặp lại chú trong dòng người đông đúc ở Sài Gòn, để nói thêm một lời cảm ơn - Ảnh: N.X.P
Tôi vẫn mong một ngày, thật gần, có cơ duyên được gặp lại chú trong dòng người đông đúc ở Sài Gòn, để nói thêm một lời cảm ơn
Ảnh: N.X.P
Nhìn đồng hồ báo xăng thấy chỉ vạch E. Vội kéo le gió cũng chạy được thêm chục mét.
Trong đầu tôi mường tượng đến “thảm cảnh” phải dắt bộ chiếc xe nặng trịch dưới cái nắng như đổ lửa cũng 3 km, qua khỏi Hàng Xanh mới có cây xăng.
Dắt bộ chưa đầy một phút, mồ hôi nhễ nhại, người thở dốc, mệt muốn đứt hơi. Tôi tự ta thán, trách cứ bản thân quá chủ quan và dắt tiếp.
Bỗng có tiếng vọng từ sau: “Xe sao vậy cháu? Hết xăng hả?”, người đàn ông tầm 60 tuổi, hỏi. “Dạ, xe hết xăng chú ơi”, tôi vừa quệt mồ hôi vừa rầu rĩ trả lời. “Lại đây chú cho ít xăng nè”, chú nói rồi lấy chai xăng treo phía sau yên xe đưa tôi.
Giữa cái nắng Sài Gòn… - ảnh 1

Nắng gắt có thể khiến người tham gia giao thông khó chịu...

Ảnh: Ngọc Dương

Giống như đang “buồn ngủ lại gặp chiếu manh”, tôi chẳng từ chối. Chai đựng khoảng một lít chỉ còn chừng 1/4. “Đổ hết đi rồi chạy đỡ đến cây xăng đổ thêm’, chú bảo.
Tôi móc vội hai chục ngàn đưa chú kèm lời cảm ơn rối rít. Chú xua tay từ chối: “Có gì đâu” rồi chạy đi. Phía sau xe chất đầy trái cây. Chú là người chở trái cây thuê, hình như thế...
Trong câu chuyện chớp nhoáng câu được câu mất khi tôi đổ xăng vào xe, tôi biết hóa ra tôi chỉ là một trong số rất nhiều người đã từng được chú tiếp nhiên liệu giữa đường. Hàng ngày chú mua sẵn xăng đổ đầy chai, treo trên xe, để dọc đường thấy ai lỡ hết xăng phải dắt bộ, là chú ghé lại “cho ít xăng nè”. Mỗi người đổ mỗi ít, hết bình thì chú lại đổ thêm bình mới.
Tới bây giờ, sau gần một tháng kể từ trưa hôm ấy, tôi vẫn cảm thấy bứt rứt, khó chịu, và luyến tiếc là bởi vì quên xin số điện thoại của chú, quên chụp một tấm ảnh cùng chú. Niềm vui khó tả khi được một người xa lạ giúp đỡ giữa đường khiến tôi chẳng kịp làm gì trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy cả. Tôi có lấy điện thoại ra để chụp vội bức ảnh với ý định khi về sẽ viết một bài lên các hội, nhóm về Sài Gòn để chia sẻ một câu chuyện đẹp, nhưng bức ảnh vội vàng cũng nhòe đi nên ý định chẳng thành hiện thực. Điều tôi nhớ duy nhất là chiếc xe chú chạy, chiếc xe Max biển số 60R2 – 8875.
Giữa cái nắng Sài Gòn… - ảnh 2

Nhưng cũng cái nắng chói chang ấy đôi khi lại là một nét vẽ tuyệt vời tô đậm thêm bức tranh Sài Gòn

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi chạy đến trạm đổ xăng, rồi chạy về hướng mà chủ đã chạy. Nhưng tôi chẳng thể bắt kịp. Dù đã cố tìm trong dòng người đông đúc nhưng vô vọng. Nhưng dẫu thế nào, thì với tôi, buổi trưa ấy nắng Sài Gòn rất đẹp. Dù nắng đang chói chang, rát bỏng thế nào thì cảm giác trong tôi lúc ấy vẫn dịu êm, dễ chịu vô cùng.
Tự nhiên tôi thấy cái câu mà người ta vẫn hay nói với nhau, rằng “Sài Gòn dễ thương, người Sài Gòn nghĩa tình, hào sảng” đúng hơn bao giờ hết.
Sài Gòn vốn dĩ là một bức tranh đẹp với vô vàn nét vẽ đẹp. Đó là những chiếc bình đựng trà đá được mời gọi thơm ngon, miễn phí; là những điểm hớt tóc miễn phí cho người nghèo; là những điểm bơm vá sửa xe miễn phí cho người khuyết tật; là những tình nguyện viên đến với người nghèo hàng đêm; là những câu lạc bộ, đội, nhóm tình nguyện cứu nạn đêm khuya miễn phí; là bao điều tử tế khác mà mọi người trao cho nhau…
Và giờ đây, câu chuyện của “người chú tiếp xăng” giữa cái nắng chói chang ấy lại là một nét vẽ tuyệt vời tô đậm thêm bức tranh Sài Gòn tuyệt đẹp ấy.
Thấy yêu Sài Gòn nhiều hơn!
Giữa cái nắng Sài Gòn… - ảnh 3
 

Bình luận 6

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trần thắng

Trần thắng

Mình biết chú này. Dáng đậm người, khoảng 60 tuổi. Từng cho mình xăng ở khúc Võ Thị Sáu Quận 3. Cảm ơn chú
Lê thành nhân

Lê thành nhân

Câu chuyện dễ thương quá chừng. Người sài gòn hào sảng thật sự
Trần văn hoàng

Trần văn hoàng

Chúc tác giả gặp lại được người ân nhân
Đức Toản

Đức Toản

Câu chuyện nhẹ nhàng dễ thương
Tôi mong sao một ngày cũng được gặp ông tiếp nhiên liệu này vì tôi hay phải dắt bộ xe vì hết xăng lắm
Thư trần

Thư trần

Ai biết số điẹn thoại chú ấy thì cho mình mình xin góp ít tiền cho chú để chú tiếp xăng cho thật nhiều người
Chứ nghe chú chạy chở trái cây thuê thì cũng ko có nhiều tiền
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sắc màu trên đường phố ngày xuân /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn trong tim tôi

Sài Gòn trong tim tôi chiếm một vị trí rất đặc biệt. Tôi sống ở Sài Gòn 4 năm học đại học và nửa năm làm việc tại đó.
TP.HCM được xem là vùng đất bao dung, là quê hương thứ hai của những người nhập cư /// Ảnh: Độc Lập

Có một Sài Gòn đong đầy trong ký ức

Thấm thoát mà tôi lên Sài Gòn đã 10 năm. 10 năm và những kỷ niệm về thành phố này cứ thế đong đầy trong ký ức của tôi. Những kỷ niệm ấm áp và yêu thương.
Hình ảnh quen thuộc của Hồ Con Rùa, TP.HCM /// ẢNH: Thiên Anh

Sắc màu Hồ Con Rùa

Giống với hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội, tại TP.HCM, khu vực hồ Con Rùa (P. 6, Q. 3, TP.HCM) tập trung phố cà phê bởi đây có khung cảnh nên thơ hòa lẫn nhịp sống hiện đại.
Chợ Bến Thành, một trong những hình ảnh "đại diện" của TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Xin chọn nơi này làm quê hương

Tôi không phải người Sài Gòn. Gia đình tôi từ miền Bắc vào Tây Nguyên định cư hồi thập niên 1980. Lớn lên, tôi vào TP.HCM học đại học. Tốt nghiệp, tôi khăn gói về lại Tây Nguyên kiếm việc làm
Những xe kem dạo trên đường phố, hình ảnh thân  thuộc của TP.HCM /// Ảnh: Khả Hòa

Vô Sài Gòn để ăn kem

Một thằng Hà Nội mê ăn kem Sài Gòn có lạ không? Chẳng biết có ai như tôi không, vô Sài Gòn lại ghiền càm giác “đầu trần mút kem”.