Người đạp xích lô năm ấy

Trần Minh Tâm

Trần Minh Tâm

Cẩm Phả, Quảng Ninh

1 Thanh Niên Online
Sau những vất vả chật vật vì công việc, mãi đến đầu tháng tư năm 1990, ước mơ vào thăm miền nam của tôi mới được toại nguyện.
Bao nhiêu chuyện buồn vui mà tôi chứng kiến trên thành phố lớn nhất cả nước cũng không làm tôi quên cách ứng xử tuyệt vời của bác xích lô cách đây ba mươi năm /// Ảnh minh họa: Trác Rin Bao nhiêu chuyện buồn vui mà tôi chứng kiến trên thành phố lớn nhất cả nước cũng không làm tôi quên cách ứng xử tuyệt vời của bác xích lô cách đây ba mươi năm - Ảnh minh họa: Trác Rin
Bao nhiêu chuyện buồn vui mà tôi chứng kiến trên thành phố lớn nhất cả nước cũng không làm tôi quên cách ứng xử tuyệt vời của bác xích lô cách đây ba mươi năm
Ảnh minh họa: Trác Rin
Lần đầu được đi xa đi dài ngày nên tôi im lặng quan sát chứ không chủ động bắt chuyện với người ngồi bên. Dọc con đường từ Ninh Bình trở vào, phố xá leo teo, dân cư thưa thớt. Mười lăm năm đất nước hòa bình rồi mà dấu vết những hố bom chưa được xóa sạch. Lúa xanh còn mọc, đơm bông ngay trên hè quốc lộ. Những mảng rau xanh nổi từng vầng trên mặt hố bom.
Vào TP.HCM, tôi dự tính ở một tuần. Một tuần ăn ở tại nhà nghỉ công đoàn gần chợ Bến Thành, tôi thường đi bộ dọc qua các phố Cách Mạng Tháng Tám, Xô Viết Nghệ Tĩnh, Lê Thị Riêng, Lý Tự Trọng, Nguyễn Du… hay đi xích lô về các quận, các chợ khác tìm hiểu tâm tư đời sống người dân. TP.HCM mà người người ước ao ngắm nhìn và làm việc. Cảm giác đầu tiên đây là một nơi đông đúc nhưng không đẹp như tôi thường nghĩ. Nó đang xô bồ nhôm nhoam như những băng tầng mới mở ở vùng than quê tôi.
Người đạp xích lô năm ấy - ảnh 1

Dù có ở đâu, tôi cũng thầm chúc bác luôn ung dung, thảnh thơi, không vướng bận

Ảnh minh họa: Trác Rin

Ngay cạnh cửa nhà nghỉ phía đối diện, một bà bán nước trà. Bà ngồi trước một cái bàn con. Bên trên che chiếc ô gá vào một gốc cây. Bà bán trà nóng, trứng vịt lộn, rượu, kẹo lạc… Khi rỗi rãi, tôi thường ra uống vài ly. Mấy người chạy xích lô chờ khách cũng túm tụm. Họ cầm ly rượu đưa lên môi, ồn ào hoặc lặng lẽ tham gia chuyện phố phường. Những lúc khách gọi, họ nhanh nhẹn đặt lại ly rượu uống dở tại bàn, đưa khách đi. Bà chủ quán lại cầm mảnh giấy đậy lên, thu vào một góc. Tôi hỏi cho có chuyện:
- Bác ấy uống thế! Ngày cũng phải hết mấy chục, bà nhỉ?
- Chả bao nhiêu! Từ sáng đến giờ, từ giờ đến tối, may ra cũng chỉ hết ba đồng!
- Thế thì bác bán được bao nhiêu? Họ ngồi, lại mất chỗ của khách?
- Ờ! Buôn bán thì phải vậy! Nhiều khi họ ngồi không. Khách không có lấy đâu ra mà trả! Giúp đỡ nhau là chính. Ai mà không khó khăn!
Từ đấy, tôi bắt đầu để ý đến mấy bác xích lô. Một bác đứng tuổi ở Cần Giờ lên Sài Gòn chạy vạy kiếm tiền. Vợ đau yếu và năm đứa con đang ăn học ở quê. Định đi đâu, tôi chỉ gọi bác. Sau vài lần quen mặt chả cần thỏa thuận giá trước, tôi lên xe, nói địa chỉ rồi trả sau. Nếu công việc chỉ cần nửa tiếng là bác ngồi đợi.
Hôm ấy trời đã muộn, tôi về Nguyễn Hữu Cảnh. Bác đưa tôi đi ngang đường quận 3 và quận 5 thì một đứa bé quãng mười tuổi phóng xe đạp từ ngách nhỏ lao ra. Bác đã tránh nhưng đường đông. Đứa bé xô vào ngay trước mặt tôi, ngã lăn ra. Tôi chưa kịp xử trí, bác đã quặt xe vào góc đường, đỗ lại, chạy đến bên cháu bé, đỡ nó dậy. Đứa bé mặt xanh xám. Cánh tay thõng thượt. Bác vội gọi một bạn nghề dặn dò một vài câu. Người mới đến đưa tôi về. Bác kéo xe lại, đưa cả xe cả cháu vào bệnh viện. Toàn bộ sự việc xảy ra trong vài phút. Đứa bé sai hoàn toàn. Không một lời kêu ca, than trách. Bác làm việc ấy như một sự đương nhiên khiến tôi bất ngờ, không giấu được niềm kính trọng.
Sau khi đi miền Tây hơn một tháng, tôi lại trở về thành phố và ở chính nhà nghỉ trước. Tối hôm ấy, tôi xuống chỗ bà bán nước đã thấy bác xích lô đang chờ khách. Mãi mới mời được bác chén trà. Nhớ lại chuyện trước, bác ung dung:
Năm ấy, bác đã hơn sáu mươi ! Tôi  tròn bốn mươi. Tôi đi miền Đông, về miền Tây, qua lại TP.HCM nhiều lần, nhiều dịp nữa nhưng không có điều kiện trở lại nơi cũ. Sự đổi thay ở đây được tính từng ngày. Bao nhiêu chuyện buồn vui mà tôi chứng kiến trên thành phố lớn nhất cả nước cũng không làm tôi quên cách ứng xử tuyệt vời của bác xích lô cách đây ba mươi năm. Khi tôi viết dòng này, nếu còn sống, người đạp xích lô năm ấy chắc cũng ngơi nghỉ vui vẻ với cháu chắt chắt. Dù có ở đâu, tôi cũng thầm chúc bác luôn ung dung, thảnh thơi, không vướng bận.
Người đạp xích lô năm ấy - ảnh 2
 

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trần Minh Tâm

Trần Minh Tâm

Kính gửi Ban biên tập Báo Thanh niên!
Chân thành cảm ơn Báo Thanh Niên đã sử dụng bài viết của tôi và đã chuyển tiền nhuận bút. Bài viết còn một đoạn. Đó là lời nói của bác xích lô sau câu: Tối hôm ấy, tôi xuống chỗ bà bán nước đã thấy bác xích lô đang chờ khách. Mãi mới mời được bác chén trà. Nhớ lại chuyện trước, bác ung dung:
-Cháu còn bé chạy ra phố mua hàng cho mẹ. Vội vàng quá, tai nạn mới xảy ra. May mắn không bị gẫy tay. Nằm viện có ba ngày là về. Trái tại cháu nhưng cháu còn bé. Trước mặt mình, cháu là người bị nạn. Việc đầu tiên phải xem xét, cấp cứu hay giúp đỡ cháu đã! Phải quấy để tính sau. Người ta đang đau đớn, không cần biết lý lẽ! Hơn nữa, cháu bé như con mình. Chắc rồi thế nào nó cũng sẽ biết sai đúng. Việc đơn giản thì để cho qua. Nghiêm trọng thì mọi người chung tay giải quyết. Có thế, cuộc sống mới đáng sống!
Xin cảm ơn Ban biên tập Báo Thanh niên và có lời thưa lại như thế!
Kính chúc Ban biên tập dồi dào sức khỏe, gia đình yên vui, hạnh phúc! Chúc cuộc thi thành công!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.
Em của vài thế kỷ về trước đã hối hả chạy theo nhịp đô thị hoa lệ... Em của ngày nay vẫn thế, vẫn nhanh nhạy bắt nhịp từng đợt sóng du nhập của bạn bè năm châu, nhưng có vẻ chọn lọc hơn /// Ảnh: Độc Lập

Em – cô gái Sài Gòn

Lẫn vào hơn hàng triệu người con gái sắc nước hương trời, hay người con gái đậm nét một vùng miền, một dân tộc nào đó là dáng vẻ, là phong cách sống, là giọng nói rất đỗi “riêng” của “Em” - cô gái Sài Gòn.
Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Con đường có lá me bay

Con gái tôi năm nay đã 52 tuổi, và tôi cũng đã xa con đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) này đã gần nửa thế kỷ. Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn.
Tôi thường bay vô công tác tại thành phố, nên dần dần cũng ngấm tính cách này từ lúc nào không hay /// Ảnh: Độc Lập

Kỷ niệm nhớ đời

Tính cách người dân phương Nam nói chung, người Sài Gòn nói riêng là “Làm hết mình, chơi hết mình” (chơi với nghĩa tích cực đó nha).
“Văn hóa” vỉa hè tồn tại từ nhiều năm, không chỉ quán cóc mà còn có đủ các hoạt động khác như hàng rong, họp chợ, xe ôm, đậu xe, nơi tập thể dục…  /// Ảnh: Ngọc Dương

Quán cóc vỉa hè

Sài Gòn có cuộc sống đô thị ngày càng phát triển, vỉa hè còn là hiện thân “văn hóa xưa” cho du khách tìm đến với những quán cóc, sinh hoạt đời thường hòa vào dòng chảy đô thị bản sắc nhân văn, hiện đại, nghĩa tình.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng