Sài Gòn năm ấy trong tôi

Mĩ Mĩ

Mĩ Mĩ

TP.HCM

24 Thanh Niên Online
Nói đến Sài Gòn thật ra tôi không biết nhiều lắm, đã từng vì mưu sinh mà đến thành phố này...
Trái tim tôi rộn ràng hơn bao giờ hết, đó là lần đầu tiên được đặt chân đến thành phố này /// Ảnh: Ngọc Dương Trái tim tôi rộn ràng hơn bao giờ hết, đó là lần đầu tiên được đặt chân đến thành phố này - Ảnh: Ngọc Dương
Trái tim tôi rộn ràng hơn bao giờ hết, đó là lần đầu tiên được đặt chân đến thành phố này
Ảnh: Ngọc Dương
Vào một ngày cuối tháng 7 năm 18 tuổi, một mình lặng lẽ trên chuyến tàu hỏa vào thành phố ấy nhập học. Bỏ lại phía sau những đồng lúa còn thơm mùi sữa, chú trâu già từ từ gặm cỏ, bóng cha mẹ thất thần nhìn với theo, thằng em trai còn mải chơi game không kịp về tiễn biệt chị.
Khi sương mù còn vương trên cổ chưa kịp tan đi, nắng ban mai len lỏi qua khung cửa vừa kịp chạm mắt cũng là lúc chị phát thanh viên của chuyến tàu S503 thông báo đến ga cuối cùng. Hành trình hơn 1.700km kết thúc, tôi chuẩn bị hành lý cùng đoàn người nối đuôi nhau rời ga Sài Gòn.
Sài Gòn năm ấy trong tôi - ảnh 1

Từng vì mưu sinh mà tôi đến thành phố này...

Ảnh: Ngọc Dương

Quán xá tấp nập, dòng người dường như bất tận trên mọi ngóc ngách của thành phố. Trái tim tôi rộn ràng hơn bao giờ hết, đó là lần đầu tiên được đặt chân đến nơi đông người như thế, phồn hoa đến vậy.
Cũng như tất cả những người phiêu bạt rời xa quê hương đi tìm hy vọng, sau những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ tôi dần quen với mọi thứ rồi lao vào guồng quay ấy.
Đôi khi vì áp lực cuộc sống tôi tự nhốt mình trong phòng không muốn trò chuyện cùng ai. Nhưng bên ngoài còi xe vẫn tấp nập, dòng người vẫn hối hả mưu sinh, những tiếng rao ngày càng nhiều hơn trước, chị hàng xóm một mình vất vả nuôi con nhỏ nhưng cũng chưa một lời than trách.
Rồi trong thời gian ấy tôi ngộ ra một đạo lý, với những khó khăn bất ngờ ập đến trốn tránh cũng chẳng được gì. Chúng sẽ theo bạn đến mọi nơi với những phiền muộn và sự sợ hãi.
Tôi mở cửa phòng ngắm nhìn cơn mưa đầu mùa nặng hạt, từ trên cao của ký túc xá tôi ôm trọn Sài Gòn trong tầm mắt. Những con người không ngừng cố gắng dù giông bão, vẫn oằn mình chống chọi lại với gió lốc rồi sau đó nở hoa. Mảnh đất này đã tôi luyện họ mạnh mẽ thế đấy.
Sài Gòn năm ấy trong tôi - ảnh 2

Những con người không ngừng cố gắng dù giông bão, vẫn oằn mình chống chọi lại với gió lốc rồi sau đó nở hoa. Mảnh đất này đã tôi luyện họ mạnh mẽ thế đấy...

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi vẫn còn trẻ, vẫn còn có thể cố gắng, vẫn còn háo thắng phô trương, vẫn còn sức nghiến răng nghiến lợi mà kiên trì, cũng tin tưởng bản thân có quyết tâm làm nên khác biệt.
Tôi thích dậy thật sớm để ngắm bình minh trên cầu Phú Mỹ, khi mặt trời còn khuất sau khe núi để nhìn ánh ban mai. Vì chỉ khi yên tĩnh như thế mới thấy Sài Gòn cũng thuộc về mình. Dù cho ở đó chẳng mua nổi căn nhà vài ba gian phòng, không mua nổi chiếc xe mình yêu thích, dù cho hàng ngày vẫn làm sai việc khiến cấp trên tức giận, đồng nghiệp cười chê. Nhưng bạn vẫn có thể trong lúc trời chưa sáng nhìn thấy mình vẫn sống sờ sờ ra đó, dù nhỏ bé, dù yếu kém cũng không ai có thể phủ nhận sự tồn tại của bạn.
Ở thành phố ấy, dù phải sống trong căn nhà thuê chật chội, thiếu thốn, eo hẹp, nhưng mỗi ngày chúng ta đều đặt đồng hồ báo thức để dậy. Dù cho mỗi sáng đều không kịp uống ngụm nước ấm, ăn miếng bánh mì, thậm chí ngày qua ngày bon chen trên chiếc xe buýt bị chiếc giày cao gót bên cạnh giẫm phải… và còn có rất nhiều thứ khác không hề dễ dàng nhưng chúng ta cũng như thành phố ấy, không ngừng cố gắng, không chịu bỏ cuộc.
Sài Gòn năm ấy trong tôi - ảnh 3
 

Bình luận 24

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Ngọc lan

Ngọc lan

Bài viết rất hay và ý nghĩa, cảm thấy có thêm động lực để cố gắng dù cho bao khó khăn phía trước
Minh tuấn

Minh tuấn

Tác giả có vẻ là người giàu tình cảm và sống nội tâm. Viết rất là hay
Quốc thiên

Quốc thiên

Bài này viết là để cho mình thì phải, cảm ơn tác giả
Huy

Huy

Tên nghe giống người nước ngoài thế nhỉ nhưng dù sao thì vẫn rất thích lối viết của tác giả này
Thanh trà

Thanh trà

Dù cho có rất nhiều thứ không dễ dàng nhưng chúng ta vẫn không ngừng cố gắng, không chịu bỏ cuộc.
Hay quá! Cảm ơn tác giả
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sài Gòn, mỗi nơi tôi đến, mỗi con đường tôi qua, từ lâu, tôi đã không còn nữa cái cảm giác đang sống nơi đất khách quê người /// Ảnh: Khả Hòa

Sài Gòn thân thương

Tôi sinh ra, lớn lên ở vùng quê Bình Thuận, từ nhỏ đã mang nhiều ước mơ, hoài bão, cũng không ít lần được đến TP.HCM, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ chọn đó làm nơi viết tiếp những tháng ngày tuổi trẻ của mình... 
Thành phố sôi động này vẫn luôn song hành những khoảnh khắc dịu dàng, bình yên quá đỗi... /// Ảnh: Linh Linh

Có một Sài Gòn như thế

Nhâm nhi ly cà phê nơi quán cóc giờ tan tầm, bất chợt bắt gặp từng dãy hoa bọ cạp vàng nơi góc phố đong đưa dưới nắng chiều mà chợt nghĩ Sài Gòn có quá nhiều nỗi nhớ.
Bưu điện TP.HCM /// Ảnh: Khả Hòa

Hẹn ngày trở lại Sài Gòn

Một buổi chiều hoàng hôn khi nắng chợt tắt, ngồi bên hiên nhà cũ nhìn từng đám lục bình trôi miên man theo con nước, tôi chợt nhớ cái tiết trời lành lạnh giữa Sài Gòn khi về đêm.
Có lẽ dáng hình một con người tận tâm với nghề giáo ấy đã in sâu tận tâm khảm, trong trái tim mình /// Ảnh minh họa: Đào Ngọc Thạch

Cô giáo ngày xưa

Thật ra, không phải bây giờ khi tuổi đã bước vào trung niên tôi mới viết lại những dòng tâm sự này về một người…