Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

7 Thanh Niên Online
Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công - Ảnh: Hoàng Kim
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công
Ảnh: Hoàng Kim
Cải lương từng phát triển rất mạnh ở thành phố này. Ngày đó có rất nhiều rạp diễn cải lương, trên các tờ báo tràn ngập các hình ảnh của các đào kép tài danh, chương trình trên sóng ti vi cũng dành nhiều đất diễn cho cải lương vào những giờ vàng. Đặc biệt là tết không thể thiếu các vở cải lương, khi ấy nhà tôi nghèo lắm làm gì có tiền mà đến rạp xem hát cải lương, chỉ có xem trên ti vi hoặc nghe trên radio thôi. Tôi nhớ tết năm nào nhà tôi cũng cùng mấy cô, mấy bác trong xóm tụ tập lại nhà một bác có ti vi xem các tuồng cổ dài đến 2-3 tiếng vẫn cứ ngồi xem rồi bùi ngùi theo từng câu vọng cổ đến nỗi nhà người ta ăn cơm cũng kệ ngồi coi hết mới thôi, nghĩ lại mà thấy mắc cười ghê.
Thời ấy ra đường là hỏi nhau, mày xem tuồng “Xử án Phi Giao”, “ Lan và Điệp” “Đời cô Lựu”…chưa. Còn về tên các nghệ sĩ hỏi đến là ai cũng có thể kể vanh vách một loạt các danh sách nghệ sĩ cải lương nào là: Ngọc Huyền, Kim Tử Long, Vũ Linh, Tài Linh, Phương Hồng Thủy…, bọn nhỏ chúng tôi còn sưu tầm rất nhiều thẻ bài có hình các nghệ sĩ này. Đi chợ thi thoảng gặp anh bán hàng vui tính buông vài câu trêu đùa mấy cô mấy chị đi chợ “Hòòòo….ooơơơi! Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm, công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu. Chiếu này tôi chẳng bán đâu, tìm cô không gặp, hòòòo….ooơơơi! tôi gối đầu mỗi đêm…” nghe phê phải biết. Mà tôi thì đặc biệt có duyên với cải lương theo một cách chẳng giống ai- bởi cái tên của mình.
Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ - ảnh 1

Từ phải sang: Thoại Mỹ, Ngọc Giàu, Phượng Loan trong màn tái diễn trích đoạn vở Thái hậu Dương Vân Nga, tại chương trình 100 năm nghệ thuật sân khấu cải lương hình thành và phát triển

Ảnh: Ngọc Dương

Ba tôi đặt cho tôi cái tên Điệp mà tôi lại là con gái, vô tình nó lại trùng tên nhân vật trong một vở tuồng nổi tiếng “Lan và Điệp”. Thế là từ khi còn nhỏ cho đến tận bây giờ cái tên này vẫn làm đề tài cho bao bạn bè, đồng nghiệp trêu chọc. Hễ gặp tôi là ca cải lương liền“ Điệp ơi! Sao em nỡ cắt đứt dây chuông mà lạnh lùng khép cửa…”. Cứ thế từ một cô bé không biết gì về ca cổ tôi cứ dần tìm hiểu và yêu thích những bài đờn ca tài tử, những vở cải lương mùi mẫn lay động lòng người mặc dù tôi hát chẳng hay tí nào.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Sài Gòn đã thay đổi rất nhiều. Về âm nhạc Sài Gòn đã bắt đầu du nhập nhiều âm nhạc phương Tây, nhạc Trung Quốc, Hàn Quốc… tạo nên một nền âm nhạc đa dạng phong phú như ngày nay. Gu âm nhạc của giới trẻ bây giờ cũng đã thay đổi ngay cả con tôi cũng không nghe ca cổ nữa, mỗi lần tôi mở lên là bọn nhỏ lại bảo sao mẹ nghe nhạc gì mà sến thế.
Cải lương cũng không còn như xưa đã pha tạp nhiều, những nhạc cụ hiện đại đã làm mất đi cái chân chất, cái mộc mạc, cái hồn của cải lương xưa. Bây giờ muốn nghe cải lương tôi chỉ có thể lên mạng xem lại các tuồng xưa với chất lượng hình ảnh kém lắm. Hoặc đôi khi tôi cũng được nghe những trích đoạn cải lương trong một số chương trình nào đó nhưng nó cũng chỉ là một đoạn nhỏ mà thôi.
Tôi mong cải lương sẽ có ngày rực rỡ lại như xưa. Sài Gòn ơi, có ai còn nghe “Điệp ơi mai anh lên chốn thành đô nhà xe rực rỡ xin đừng quên bến đò ngang con sông nhỏ chốn quê xưa em vò võ mong ... chờ”.
Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ - ảnh 2
 

Bình luận 7

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Tho

Tho

ôi da diết làm sao! Thời chờ cuối tuần được xem cải lương! nhớ câu: Hùng Cường băng qua đường bị xe đụng, gặp Minh Phụng nằm nhà thương, gặp Minh Vương ăn cháo huyết, gặp Bạch Tuyết ăn loàng xoàng, gặp Phi Thoàn (cha cô Phi Phụng) hát xiệc, gặp Thanh Việt cạo râu, gặp Mỹ Châu gánh nước, gặp Hữu Phước (ba Cô Hương Lan) gọt xoài, gặp Tấn Tài (ba anh Tấn Beo) dòm miệng, gặp Phượng Liên nhảy đầm, gặp Thanh Tòng hát bội,..... nhớ quá đi thôi
Hangminh

Hangminh

Bạn ở GS 20 năm đã thèm nghe câu vọng cổ, Ông Bà tôi ở SG từ 300 năm trước , Tôi them nghe câu vọng cổ đúng nghĩa, khúc chiếc , rạch ròi. Như Minh Phụng, Minh Cảnh hay Thanh Sang , Thành Được. Còn gì bằng Út Trà Ôn , Hữu Phước . Hay ông hoàng Tấn Tài.
Soạn nhạc 100 năm sau không ai bằng bác Viễn Châu.
Hoa

Hoa

Bài viết làm sống lại bao nhiêu cảm xúc về một thời vàng son của cải lương. Ôi nhớ quá, giống quá
Ly

Ly

Về văn hóa nhắc đến Sài Gòn là nhớ cải lương ngay. Cải lương ngày xưa hay lắm nghe đã lắm mong các cháu sau này giữ gìn nó.
Nguyen Hoang

Nguyen Hoang

Thích nhất tuồng Lan và Điệp đó nha.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bưởi hồ lô in chữ Tài thư pháp /// Ảnh: Tiểu Thiên

Chợ bưởi

Đi bất cứ nơi đâu, tới bất kỳ chợ nào, mỗi năm tết đến, tôi vẫn cứ phải trung thành với chợ Bưởi ở gần nhà mình!
Sài Gòn chuyển mính về đêm như khoác lên bộ áo mới, lung linh /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn về đêm

5g30 chiều, một buổi chiều như mọi buổi chiều khác, mùi hanh khô từ trưa còn vương lại chưa kịp bốc hơi hết đi hòa với dòng người hối hả càng làm không khí thêm nóng bức, ngột ngạt đến khó chịu.