Sài Gòn trong anh, Sài Gòn trong em

3 Thanh Niên Online
Sài Gòn trong em bắt đầu từ những lần lang thang cùng anh qua những con đường hoa sao chao liệng, quán bột chiên vỉa hè có cây hoàng lan cổ thụ nhìn phố xá đông vui nên thả nhẹ những hoa vàng xuống đường hòa nhập…
Buổi sáng hôm đó, anh gọi điện thoại cho em trước khi đến nơi làm việc hẹn cuối tuần sẽ đón em tại Sài Gòn, sẽ đưa em đi đến những nơi em chưa qua /// Ảnh: Ngọc Dương Buổi sáng hôm đó, anh gọi điện thoại cho em trước khi đến nơi làm việc hẹn cuối tuần sẽ đón em tại Sài Gòn, sẽ đưa em đi đến những nơi em chưa qua - Ảnh: Ngọc Dương
Buổi sáng hôm đó, anh gọi điện thoại cho em trước khi đến nơi làm việc hẹn cuối tuần sẽ đón em tại Sài Gòn, sẽ đưa em đi đến những nơi em chưa qua
Ảnh: Ngọc Dương
Anh nói sẽ đưa em dạo quanh Sài Gòn ghé qua trường đại học nơi anh nuôi dưỡng ước mơ thật đẹp. Anh kể về những ngày chạy từ quận 1 ra Phú Lâm dạy kèm, áo ướt đẫm mồ hôi nhưng anh vui vì có thu nhập trang trải học hành và lâu lâu em từ quê xuống thăm, anh chở em vòng vòng những quán xá sinh viên.
Sài Gòn trong em bắt đầu từ những lần lang thang cùng anh qua những con đường hoa sao chao liệng, quán bột chiên vỉa hè có cây hoàng lan cổ thụ nhìn phố xá đông vui nên thả nhẹ những hoa vàng xuống đường hòa nhập…
Rồi những năm tháng nơi giảng đường cũng qua, ngày anh tốt nghiệp em vui mừng niềm vui cùng anh khi anh xúng xính trong chiếc áo thụng cử nhân. Anh nói lời tạm biệt Sài Gòn, bỏ lại khoảng trời mơ mộng để về lại quê hương tìm một công việc để được sống gần người mình yêu thương. Nhưng mong ước nhỏ nhoi đó không thành hiện thực. Nhìn anh ngày qua ngày hăm hở cầm hồ sơ đi gõ cửa này, cửa khác để tìm việc để rồi thất vọng não nề em muốn anh quay lại Sài Gòn … Anh rất giỏi che đi cảm xúc của mình, bảo em cứ yên tâm mọi việc rồi sẽ ổn. Cho đến một ngày quá bức bối không thể chịu đựng nổi, anh trở lại Sài Gòn tìm cơ hội để được làm việc. Một tuần sau, anh gọi điện thoại về nhà báo tin anh đã tìm được công việc. Cả nhà mừng rỡ, em cũng vui…
Sài Gòn trong anh, Sài Gòn trong em - ảnh 1

Năm đó, nỗi buồn không chỉ của riêng em...

Ảnh: Thiên Anh

Anh có hay không, em vừa có dịp về lại Sài Gòn, ngang qua trường đại học anh từng học, ngang qua những con đường anh chở em qua trên chiếc xe đạp cọc cạch đã theo anh suốt từ những năm lớp sáu đến hết bậc đại học. Quá nhiều đổi thay trong ngần ấy năm, cả em cũng đổi thay đâu còn là cô gái nhí nhảnh ngúng nguẩy hai bím tóc khi dỗi hờn anh. Chỉ có cây hoàng lan cổ thụ mải vui đánh rơi hoa vẫn còn đó. Rồi duyên cớ nào đưa em ngang qua con đường một chiều Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Em chết lặng đứng nhìn tòa nhà đó. Ngôi nhà đã khoác lên màu áo mới, một thế hệ trôi qua chắc cũng ít người còn nhớ. Riêng em, em đã đứng trước tòa nhà này, nước mắt lặng lẽ chảy và không tin là anh ra đi qua sớm, bỏ lại nhiều ước mơ còn dang dở, những lời anh hẹn cùng em…
Buổi sáng hôm đó, anh gọi điện thoại cho em trước khi đến nơi làm việc hẹn cuối tuần sẽ đón em tại Sài Gòn, sẽ đưa em đi đến những nơi em chưa qua. Sài Gòn vậy mà rộng lắm! Anh còn nói anh có điều quan trọng muốn nói với em từ lâu nhưng chưa đúng thời điểm. Nay đã là lúc phù hợp rồi. Em nhớ mình giục giã anh nói. Anh hẹn cuối tuần gặp nhau …
Sài Gòn trong anh, Sài Gòn trong em - ảnh 2

Đừng bao giờ đắm mình trong nỗi buồn. Anh từng bảo vậy và em đã làm được…

Ảnh: Thiên Anh

Cho đến bây giờ trong giấc mơ em thảng thốt bàng hoàng nhìn anh chạy thoát thân trong đám cháy, môi anh mấp máy muốn nói điều gì. Em choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm. Năm đó, nỗi buồn không chỉ của riêng em, mà có nhiều người cùng chung nỗi đau mất mát những người thân quý nhất. Khi đứng cùng nhau chờ tin tức trước tòa nhà cháy xém, những con người xa lạ cùng cảnh ngộ đã xúm xít lại an ủi, chia sẻ, vỗ về nhau. Những con người Sài Gòn mà người quê mình hay cho rằng ít quan tâm chuyện người khác lại là những người đứng ra kêu gọi vận động mọi người giúp đỡ, sẻ chia để đưa anh về lại quê hương an nghỉ. Những tấm lòng, những nghĩa cử cao đẹp đó em luôn nhớ mãi về sau.
Từ dạo đó, em ít khi trở lại Sài Gòn và nếu trở lại em cũng hết sức tránh đi ngang con đường có tòa nhà ITC. Em sợ những ký ức buồn sẽ bừng dậy như cỏ rợp vườn sau cơn mưa. Rồi hôm nay, khi đi ngang qua con đường cũ, em chỉ thoáng buồn…, tòa nhà ấy hơn 17 năm nay chắc bao lần thay áo mới, em cũng bước sang một trang đời khác vui hơn. Đừng bao giờ đắm mình trong nỗi buồn. Anh từng bảo vậy và em đã làm được…
 
Sài Gòn trong anh, Sài Gòn trong em - ảnh 3

Bình luận 3

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Đức Tín

Đức Tín

Xúc động!
Bich Thuy Luong

Bich Thuy Luong

Một ký ức Sài Gòn thật đẹp và cảm động
Quynh

Quynh

Cảm động quá!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...