Ông già ở ngã tư hoa - Truyện ngắn của Trần Huyền Trang

12/04/2026 09:00 GMT+7

Bữa chủ mới của căn nhà cho xe cẩu đào gốc cây táo gai, ông già thấy cái bóng lưng quen thuộc của người thanh niên đó trở về. À, bây giờ gọi anh là trung niên mới phải.

Mấy chục năm trôi qua, cái bóng lưng đã hơi đổ về phía trước, gồ lên như cái mai nhăn nhúm của mấy con chù ụ quê mùa. Con người hay con chù ụ đều thiệt lạ, cuối đời còn phải cõng những nỗi buồn trên lưng.

Ông có nên nói cho cô ấy biết? Nói bằng cách nào? Liệu cô ấy có tin? Cô sẽ tin rằng sau bốn mươi bốn năm yên lặng, cây táo bất ngờ trổ hoa ngay trước ngày người ta đào gốc, quyết liệt bứng nó ra khỏi đời sống này? Cô sẽ tin rằng người rời bỏ cô, sau chừng đó năm cũng đã quay trở lại?

Ông già tặc lưỡi, buông một tiếng thở dài.

***

1. Căn nhà của chị em Thụy ngay đầu hẻm, là một góc của ngã tư hoa. Giữa Sài Gòn, ngã tư nào cũng gần giống nhau, cũng đèn xanh đèn đỏ, cũng nườm nượp xe cộ qua lại từng giờ. Nhưng cái ngã tư này lúc nào cũng rực lên sắc hoa. Hoa giấy đủ màu trắng đỏ tím hồng... buông cành rủ trên ban công mấy căn nhà mặt tiền, náo nức khoe hết mớ màu tinh túy chắt chiu từ thân nhánh. Loại hoa háo nắng. Cứ nắng giòn là cây vắt kiệt xác thân cho hoa thêm bội phần rực rỡ. Độ này, không chỉ riêng cái ngã tư mà cả thành phố rực lên những màu hoa, xốn xang hơn cả mùa hoa tết.

Ông già ở ngã tư hoa - Truyện ngắn của Trần Huyền Trang- Ảnh 1.

minh họa: Tuấn Anh

Nhưng mùa hoa mà Thụy mong chờ nhất, sau bốn mươi bốn năm vẫn chỉ nở trong tưởng tượng. Thân cây táo đã leo lên tới ban công, chồm ra che chắn hiên nhà.

- Chú ơi, có khi nào người ta gạt con?

Thụy hỏi ông già. Mỗi năm, Thụy hỏi một lần, có thể là trước hoặc sau mùa hoa trong thành phố.

Thành phố này không ai trồng cây táo gai. Nó là một giống cây kỳ dị và lạc loài. Bà già người dân tộc Thụy gặp trên chợ đã buông lời mời mọc cô mua cây táo ấy. Có lẽ bà đã thấy ánh mắt Thụy không nỡ rời cái cây nhỏ bé và lạc lõng giữa chợ chiều. Bao nhiêu người đã lướt qua chỗ bà già bán cây táo gai. Bạn hàng nói đã nhìn thấy bà già ở đó nhiều ngày. Có lẽ bà đã tiện tay nhổ cây táo đâu đó ven đường đồi. Bà cất công thêu dệt về sự huyền diệu của một cây táo đẹp đẽ trong tưởng tượng chỉ để đổi lấy mấy đồng bạc nhăn nhúm từ cái ống heo nhỏ xíu của cô gái trong thành phố.

Cây táo sẽ nở hoa trắng như tuyết vào tháng 5 và những chùm trái chín đỏ như rượu vang vào tháng 9. Con hãy nhớ cầu nguyện! Hoa táo nở mang đến điều may mắn. Chúc con may mắn, con gái!

Thụy không gặp lại bà già bán cây thêm một lần nào nữa. Bà không cho cô cơ hội để hỏi rằng: chính xác thì chừng nào cây táo mới trổ hoa, kết trái?

Ông già dỗ dành cô gái nhỏ bằng mấy cái bánh tò he được nặn thành trái sơ ri chín đỏ. Mấy cái bánh bằng bột của ông lúc nào cũng ngọt ngào, thơm mùi vani, rực rỡ những sắc màu vui mắt.

- Con cứ tưởng tượng đây là trái táo đỏ. Con ăn đi, may mắn sẽ tới!

Thụy không ăn. Thụy muốn giữ lại điều may mắn. Những trái sơ ri bằng bột sau nhiều ngày nằm yên trong chiếc hộp bí mật cất trong hộc tủ đã khô quắt lại. Lớp bột nứt ra, màu đỏ cũng dần phai lợt như màu hoa giấy khô rụng đầy trước thềm những ngôi nhà ở ngã tư này. Thỉnh thoảng những trái may mắn đó biến mất không dấu vết. Thụy rón rén hỏi ông già:

- Có khi nào, điều ước của con đã bị đánh cắp?

Ông già lặng thinh. Ông đếm những cái bánh tò he còn sót lại trên mâm. Đây là chú mèo máy Đôrêmon chứa một bụng bảo bối, kia là con vịt ồn ào, kia nữa là hoa, là trái... Mâm bánh tò he của ông đã nuôi lớn tâm hồn Thụy, xoa dịu những vết thương không hình thù trong lòng cô gái nhỏ. Nếu điều ước của loài người đều được hồi đáp thì ông cũng đâu lay lắt như ngọn đèn sắp tắt trước gió giông. Nếu điều ước được hồi đáp, Thụy đâu phải làm một mầm cây tự lớn, tự ôm lấy chính mình, tự băng bó vết thương. Đến cây táo gai thô mộc mà còn phải nương nhờ sự chăm sóc của Thụy mới có thể lớn lên. Những cái gai đã mọc tua tủa trên cành nhánh. Chỉ có hoa là tuyệt nhiên không nở. Chừng như nó muốn cự tuyệt nơi chốn này. Như ông, như Thụy.

***

2. Thụy hỏi:

- Sao chú không nặn cho mình một cái chân?

Rồi cô gái nhỏ lật đật bụm miệng khi biết mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn nhất trên đời. Ông già chưng hửng. Mắt ông nhòe đi. Cục bột trong tay chảy ra, trôi qua kẽ ngón, không thể nhào nặn thành hình dạng nào được nữa. Khóe miệng ông trễ xuống. Ừ, phải chi mà ông có thể nặn được cái chân, rồi gắn vô mình, dễ như gắn bột tò he. Lúc đó, ông không chỉ nặn được cái chân trái đã mất, mà còn nặn lại được vợ và con gái của mình. Họ đã rời bỏ ông trong một tai nạn. Thụy được đếm tuổi mình mỗi năm, cùng với cây táo gai. Còn con gái ông vẫn mãi tuổi lên 10.

- Con mua quà tặng sinh nhật bạn. Chú giữ cho bạn nghen!

Thụy rón rén đưa hộp quà cho ông già. Ở đây, bà con hàng xóm chỉ nhớ ngày giỗ của hai mẹ con. Sinh nhật của con bé, chắc mình ông và Thụy còn nhớ. Đó là cô bạn thân nhất của Thụy, sau ông già. Ông mở hộp quà. Một con hồng hạc được gấp bằng giấy lụa mềm mại. Tài gấp giấy của Thụy khéo hơn cả tài nặn tò he của ông.

- Chú biết không, con đã mơ thấy bạn về thăm con trong hình hài con hồng hạc. Nơi bạn ở, có lẽ đẹp hơn chỗ mình bây giờ. Chú tin không?

- Ừ, chú tin!

- Chú... chú có tin là má con cũng đang ở một nơi thiệt đẹp, đẹp hơn chỗ mình bây giờ?

Ông già khẽ gật đầu. Ông không nhớ lần cuối cùng mình nhìn thấy người đàn bà khổ hạnh đó là khi nào. Trong cái xóm tèm lem bao xung quanh cảng than lúc nào cũng tù mù bụi than này, khuôn mặt người đàn bà đó sáng bừng như ánh trăng. Phải chăng, vì bà như ánh trăng, nên bà không thể ở lại nơi này lâu hơn, dù Thụy cần bà như cần hơi thở.

Khi ông đưa vợ đang bụng mang dạ chửa theo ghe của người bạn thương hồ từ miền Tây lên đây, cặp bến Bình Đông rồi bắt xe đi tứ tung trong thành phố, rồi cuối cùng dung thân chốn này, thì người đàn bà đẹp nhất xóm đó cũng đang mang bầu Thụy. Bà hạ sanh Thụy trong một đêm trăng, cùng lúc với vợ ông. Lọt lòng mẹ, Thụy không khóc, bà mụ lay đánh cỡ nào cũng im thinh. Bên đây phòng sanh, con gái ông khóc yếu ớt giữa đêm. Nhà bảo sanh nhỏ xíu, tiếng khóc con nít cũng nhỏ xíu, lọt thỏm giữa đêm thâu. Sau này, tiếng mèo kêu ban tối thường làm ông mất ngủ. Có khi ông thấy con về trong hình hài một con mèo nhỏ, nhìn ông một chút rồi biến mất trên chóp nhà. Có khi con về trong đôi mắt Thụy, lúc con bé ngồi nhìn ông nặn tò he, không nói không rằng. Một khoảng trời mênh mang. Những nỗi buồn lẽ ra không nên có trong đôi mắt trẻ thơ đẹp đẽ.

Vụ lật xe chở than năm đó, giá như ông cũng mất đi cùng vợ con, mọi thứ có lẽ đã khác. Bữa đó, xe chở than từ cảng than lớn nhất thành phố bị lật, bánh xe nghiến qua chân trái của ông. Hai vợ chồng vừa tan ca làm, trên đường đón con trở về nhà. Ông may mắn hơn vợ con. Họ không kịp từ giã ông một lời nào. Trong ánh sáng lờ mờ sót lại, ông chỉ thấy khuôn mặt người đàn bà đẹp đầy lo lắng cúi xuống bên mình. Bà là người ơn cứu ông trong cơn thập tử nhất sinh khi khúc chân đã dập nát, sự sống tuột dần theo dòng máu loang dưới mặt đường. Người đàn bà đẹp nhất xóm, cũng là người đàn bà bị chồng đánh nhiều nhất xóm. Ông không rõ người đàn bà đó đã đi qua những cơn ghen của chồng bằng cách nào. Những trận đòn giáng xuống như mưa sa. Sau cái lần cứu ông, bà biến mất khỏi nơi này, như một lọn khói tan mất dạng.

Sau này, Thụy càng lớn càng giống má, giống từ đôi mắt buồn mênh mang đến cái dáng đi yếu mềm, mong manh như sương khói. Người ta nói chỉ những đứa con gái có phước mới được thừa hưởng toàn bộ nét đẹp của người mẹ. Nhưng ông ngờ rằng, đó chưa hẳn là phước phần của con bé. Khi có rượu, cha Thụy lại trút những căm hờn lên đứa con gái yếu ớt này, chỉ vì Thụy quá giống mẹ. "Cái ngữ đàn bà bỏ chồng bỏ con, không đáng để mày nhớ nhung, tìm kiếm, nghe chưa!".

Tin người đàn bà đẹp biến mất không khiến hàng xóm xôn xao. Chỉ có những trận đập phá điên cuồng của ông chồng mới làm người ta bàn tán. Người ta bắt đầu dòm ngó qua nhà ông già cụt chân. Ông không nhớ mình đã đi qua miệng lưỡi thiên hạ như thế nào để sống. Chỉ biết mỗi lần nhìn vào đôi mắt Thụy, ông biết mình phải sống.

- Chú sẽ ở đây, chờ cây táo trổ hoa, kết trái với con nha chú!

***

3. Hoàng hỏi, chị có bí mật gì giấu em không? Như em đã từng giấu đi những trái sơ ri may mắn của chị. Làm gì có con chuột nào biết mở hộc tủ lấy bánh.

Thụy khẽ mỉm cười. Những vết nứt trên môi tựa hồ vết nứt trên vỏ cây táo gai, khô quắc, tróc ra tửng mảnh.

- Chị biết mà!

- Sao chị không rầy em?

- Để làm gì? Chỉ có con nít mới tin vào điều đó!

- Không phải chị cũng đã tin?

- Đứa trẻ nào cũng từng như vậy, Hoàng à!

Trái tim Hoàng nhói lên một nhịp. Chị nói đúng. Hoàng cũng từng tin những trái sơ ri của ông già bán tò he mang đến may mắn. Như chị đã từng tin những chùm trái táo gai sẽ chín đỏ trên cây, vào một năm nào đó. Hoàng tin nếu mẹ mình ăn những trái may mắn đó, mẹ sẽ hết bệnh, tóc mẹ sẽ thôi rụng đầy gối, những cơn đau như gai mọc tua tủa trong người mẹ sẽ tiêu biến nhanh tựa làn khói mỏng. Niềm tin của một đứa trẻ khi tuyệt vọng thường gửi gắm vào những thứ cao siêu nhưng mơ hồ. Bây giờ, anh đã biết Thụy tuyệt vọng đến mức nào, khi chị cố tin cây táo sẽ mang đến may mắn, hay tin điều ước của chị sẽ trở thành hiện thực, dù muộn màng.

Cuối cùng thì mẹ cũng rời bỏ Hoàng. Cuối cùng thì Hoàng cũng hiểu cảm giác chênh vênh của chị là như thế nào suốt những năm tháng ấu thơ. Đứa trẻ ương bướng trong Hoàng đã rời đi, ngay khi xong tang lễ mẹ. Hoàng như một cánh diều đang lửng lơ giữa trời đầy gió. Chị là dây diều cuối cùng, không thể thay thế.

- Chị đừng bỏ em nha, chị Hai!

- Sao em nói vậy?

- Không phải chị sắp đi lấy chồng sao? Mấy chị trong xóm đã đi lấy chồng hết rồi.

Hoàng thút thít khóc. Nếu chị đi lấy chồng, ai sẽ đỡ đòn cho mình, ai sẽ chở mình đi học, ai sẽ dành dụm tiền mua kem cho mình ăn?...

- Chị chỉ lấy chồng khi cây táo trổ hoa!

- Là người đó phải không, chị Hai?

Thụy gật đầu. Hoàng biết người đó. Hoàng nhớ đôi mắt rười rượi buồn và cái quay lưng đầy lưu luyến của anh ta. Đó là lần cuối Hoàng gặp chàng trai ấy. Những viên kẹo ngọt ngào của anh tặng đã tan trong miệng Hoàng từ lâu. Nhưng những lời của cha Hoàng sẽ mãi là vị đắng trong đời anh ấy. "Đừng mong chờ bất cứ điều gì ở cái nhà này. Anh không xứng!".

Linh cảm không lành của một đứa trẻ khiến Hoàng buột miệng hỏi:

- Chừng nào anh trở về với chị em?

- Chừng nào cây táo trổ hoa, Hoàng à!

Đứa con nít không biết tại sao người lớn không thử một lần níu tay nhau để ở lại, hoặc cùng nhau rời đi xây hạnh phúc, mặc kệ thế gian. Hoàng chỉ thấy mắt chị đỏ như trời chiều. Sau này, chị giữ thói quen ngồi dưới gốc cây táo gai trước nhà, đan những cuộn len đầy màu sắc trong ánh chiều tà. Đôi tay chầm chậm móc những sợi len bện vào nhau, không rời.

***

Người chủ mới của căn nhà khẳng định đã nhìn thấy cây táo gai mọc trở lại. Thụy cũng đã ở đó, ngay gốc cây táo gai. Cô ngồi móc chiếc áo len em bé màu hồng nhạt. Thụy thỉnh thoảng nhìn về bóng mặt trời buổi chiều tà trượt qua những chóp nhà. Không phải chỉ có mình chủ nhà thấy Thụy và cây táo gai. Những nhân viên mới được bàn giao văn phòng đẹp đẽ này cũng ít nhất đã gặp Thụy.

***

- Con đã không giữ được ngôi nhà. Con thất bại rồi. Làm sao để chị hiểu, ngôi nhà đã không còn thuộc về chị ấy?

Nước mắt Hoàng rỉ ra trên khuôn mặt đầy nỗi buồn. Ông già tò he rít một hơi thuốc cuối cùng.

Ông và cô gái nhỏ có một bí mật. Hai chú cháu đã từng nhảy xe lửa đi tìm má Thụy. Nhưng làm sao họ có thể bắt kịp cuộc đi của một bóng trăng xa mờ nơi chân trời. Cha Thụy cũng điên cuồng đi tìm bà. Sau, ông cũng dẫn một người đàn bà lạ trở về. Khi bà hạ sanh Hoàng, Thụy không thể kiếm cớ đi tìm má nữa.

- Ngày nào đó, chắc má sẽ về!

Ông già đã giữ lời hứa ở đây cùng Thụy chờ cây táo trổ hoa, kết trái. Bây giờ thì đã có thêm người giữ lời hứa trở về. Nhưng vẫn không có một đám cưới nào diễn ra ở ngã tư hoa. Những chùm hoa táo trắng muốt mà ông già đã thấy có lẽ cũng chỉ là thứ ảo giác của tuổi già. Người đàn ông trung niên cũng đã đi rồi, không thấy quay lại thêm lần nào. Người ấy đã đến muộn. Hoặc họ chỉ đến để tiễn biệt một mối tình đã cũ. Cây táo đã bị bứng gốc khỏi đời sống này.

Ông già đặt lên bàn đĩa tò he những đóa hoa 5 cánh trắng. Tàn nhang rụng khiến mặt hoa như phủ bụi thời gian. Ông không biết hoa táo gai có ngọt ngào như những đóa hoa tò he ông nặn cho Thụy. Nhưng cô gái trong hình đang mỉm cười với ông. Giấc trưa hôm đó, ông già thấy Thụy và con gái mình. Cả hai đang múa điệu hồng hạc ở một nơi nào đó đẹp hơn nơi chốn này.

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.