Thành phố tôi yêu
Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

0
Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

0
Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

0
“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

0
Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Bến Bình Đông ngày tết 	 /// Ảnh: Ngọc Dương

Cây hoa giấy mùa xuân

1
Tôi luôn tự hào, đất Sài Gòn này tôi đã đi hết, quanh quéo không còn sót xó xỉnh nào, ấy thế mà tôi đã vô cùng ngạc nhiên có một nơi chàng ràng trước mắt mà tôi chưa từng biết. Chỉ hồi đầu năm 2019 tôi mới lần đầu đặt chân đến!
Nhà thờ Đức Bà (Q.1)	 /// Nguyễn Hữu Văn

Thành phố quê hương

0
Rời Hà Nội thân thương, nơi sinh ra và lớn lên, ngày ấy đoàn tàu Thống Nhất, xuyên suốt chiều dài đất nước, đã đưa tôi đến với miền đất phương Nam ngập nắng.
Đường Nguyễn Hữu Thọ trước đây và hiện nay /// Ảnh: Diệp Đức Minh - Ngọc Dương

Bên kia cầu Kênh Tẻ

0
Vùng đất phía nam TP.HCM khởi động và phát triển như một giấc mơ, thay đổi diện mạo Sài Gòn năm nào. Mỗi lúc đi về giữa con đường với những tòa cao ốc len nhau vút lên giữa trời xanh, không khỏi có chút bâng khuâng.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

5
Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.
Bến Nhà Rồng /// Gia Khiêm

Sài Gòn và những miền nhớ

0
Sáng thức giấc tại một nơi xa lạ, tôi bỗng thấy nhớ Sài Gòn da diết. Lạ nhỉ, có bao giờ tôi thấy nhớ, thấy thương thành phố mà tôi sinh ra và lớn lên như lúc này. Ừ thì, tôi thương Sài Gòn thật rồi, thương như chính người thân trong gia đình mình vậy…
Bao nhiêu chuyện buồn vui mà tôi chứng kiến trên thành phố lớn nhất cả nước cũng không làm tôi quên cách ứng xử tuyệt vời của bác xích lô cách đây ba mươi năm /// Ảnh minh họa: Trác Rin

Người đạp xích lô năm ấy

0
Sau những vất vả chật vật vì công việc, mãi đến đầu tháng tư năm 1990, ước mơ vào thăm miền nam của tôi mới được toại nguyện.
Ở cái đất Sài Gòn, từ người lạ cũng nhanh hóa người quen /// Ảnh: Khả Hòa

Một cuốc xe ôm

0
Tháng tư, nắng gắt phất vào mặt, mắt nheo nheo nhìn quang cảnh bến xe tấp nập người. Dòng xe cộ vẫn như mọi khi, vẫn hối hả không ngưng nghỉ.
Sài Gòn là nơi tình yêu tôi dành cho cô bạn ấy bắt đầu... /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Sài Gòn – Nơi tình yêu bắt đầu

0
Từ năm học đầu cấp 3 ở quê nhà, tôi đã thích cô bạn cùng lớp. Thích, quan tâm, động viên, lo lắng và Sài Gòn là nơi tình yêu tôi dành cho cô bạn ấy bắt đầu.
Xe buýt Sài Gòn - cho đến tận ngày hôm nay và có lẽ sau này vẫn là phương tiện giao thông mà tôi cảm thấy yêu thích nhất /// Ảnh: Độc Lập

Những tuyến buýt vấn vương

0
Có lẽ, đối với tôi những tuyến xe buýt ở Sài Gòn là một phần của những kỷ niệm cũ, là hiện tại và cũng là tương lai.
Xe đẩy bán bún bò /// Ảnh: T.T.Phát

Phố 'xe đẩy' trên đại lộ danh tiếng

0
Dài khoảng 2 km, đường Phạm Ngọc Thạch (P6, Q3) vinh dự mang tên nhà y khoa và chính khách nổi tiếng, là một trong những đại lộ đẹp nhất thành phố.
Hoàng hôn Sài Gòn /// Trung Dung

Sài Gòn, thành phố ngắm đến 'rớt cả mũ'

0
Trước năm 2006, Sài Gòn với tôi, một đứa 'quê một cục', có sức hấp dẫn lạ. 'Ở trong đó, tòa nhà nó cao đến nỗi thầy mãi ngắm mà không biết mũ mình rớt từ lúc nào', thầy chủ nhiệm của tôi hài hước nói về Sài Gòn.
Mưa Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bất chợt những cơn mưa

0
Sài Gòn là một cô gái hiện đại nhưng khó tính. Sở dĩ tôi gọi cô gái đó khó tính bởi thời tiết thất thường. Sáng thì nắng nóng oi bức nhưng đến chiều lại đổ mưa tầm tã. Nhiều người ghét những cơn mưa bất chợt ở Sài Gòn bởi đôi khi nó làm trễ nhịp sống của họ. Nó làm người ta dễ cảm lạnh vì ướt mưa. Nó làm người bán hàng rong vội vã dọn hàng. Nó làm chú xe ôm ế khách. Và đôi lúc nó làm người ta cảm thấy cô đơn, trống trải.
Ngã tư Bảy Hiền ngày nay thường xuyên đông đúc /// Ảnh: Khả Hòa

Ngã tư Bảy Hiền lao xao nắng...

0
Ngày nắng tháng 11 ở phương Nam. Tôi ngồi quán cà phê góc phố ở ngã tư Bảy Hiền. Một cái tên được đặt theo thứ bậc rặt chất Nam bộ, khác với nhiều giao lộ ở Sài Gòn như ngã ba chú Ía, ngã ba ông Tạ...
Thưởng thức cà phê vỉa hè, một "đặc sản" của thành phố mà ai xa cũng thấy nhớ... /// Ảnh: Khả Hòa

Đi xa nhớ quán vỉa hè

1
Tôi có 2 năm vào làm ở văn phòng thường trú phía Nam của cơ quan, nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, quận 1. Hai năm, có bao kỷ niệm vui buồn với mảnh đất Sài Gòn…