Nhớ những lần kẹt xe trong hẻm

0 Thanh Niên
Vốn là dân phố núi Buôn Ma Thuột - nơi có đường sá rộng rãi, chưa bao giờ chứng kiến cảnh tắc đường, kẹt xe nên mỗi khi xuống TP.HCM tôi luôn choáng váng vì dòng xe cộ đông đúc, chen chúc, chỉ đi bộ sang đường thôi cũng đủ “đau tim”.
Kẹt xe trên đường Cộng Hòa, Q.Tân Bình /// Ngọc Dương Kẹt xe trên đường Cộng Hòa, Q.Tân Bình - Ngọc Dương
Kẹt xe trên đường Cộng Hòa, Q.Tân Bình
Ngọc Dương
Nhiều lần ngồi sau lưng bác xe ôm, tôi phải nhắm mắt, nắm chặt tay vào yên xe để khỏi la làng mỗi khi bác lách xe qua những khe hẹp giữa biển ô tô, xe máy bất tận. Vậy mà rồi dòng đời xô đẩy thế nào, tôi lại có tới 4 tháng chạy xe máy ở TP.HCM để rồi bây giờ thỉnh thoảng ngồi nhớ lại, tôi thấy mình tự phục mình quá!
Năm 2009, tôi được cơ quan cho xuống TP.HCM học tiếng Anh. Tôi ở chung phòng trọ với đứa bạn thân ở Phan Văn Trị, Gò Vấp nhưng lại đi học tận bên Võ Văn Tần, Q.3 nên chỉ còn cách tự chạy xe máy mỗi ngày. Nhỏ bạn phải đi cùng tôi 2 lần để hướng dẫn đường đi và giúp tôi có tinh thần thép khi lần đầu tiên tự chạy xe ở TP.HCM.
Sau 2 lần có người dẫn đường, tôi phải tự thân vận động. Mới đầu, tôi chạy xe với tốc độ rùa bò vì sợ nhưng rồi quen dần và chạy “lụa” như bạn từ lúc nào chẳng biết. Nhiều bữa đang chạy xe ầm ầm thì có cô chạy ngang kêu: “Chân chống kìa con!” mới giật mình nhìn xuống. May mà được cô người lạ không quen biết cảnh báo chứ không chắc té dập mặt vì cái tội lơ đãng, quên gạt chống chân. Giữa phố xá tấp nập lâu lâu lại nghe tiếng ai đó nhắc nhau: “Gạt chân chống lên” hay “chân chống kìa” tự nhiên thấy vui vui. Và rồi đôi lúc tôi tự nhiên la lên mỗi khi thấy ai đó lơ đãng giống mình: Chị ơi, chân chống! Hóa ra những hành động đẹp có tính lây lan dễ thương thiệt.
Nhớ những lần kẹt xe trong hẻm1

Hẻm trên đường Bắc Hải, Q.10

Ảnh: Ngọc Dương

Kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi khi chạy xe máy ở TP.HCM là bị kẹt xe trong hẻm. Tôi tan học lúc 17 giờ 30 đúng lúc đường phố vào giờ đông đúc. Thỉnh thoảng kẹt xe ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, tôi đứng im giữa dòng xe cộ, đợi cảnh sát giao thông đến giải tỏa. Nhưng có vài lần cao hứng tôi chạy theo dòng người lạ đi vào những con hẻm để nhanh thoát khỏi tắc đường. Tôi không phải thổ địa ở đây nhưng nghĩ đơn giản là người ta chạy vào hẻm được thì mình cũng đi được, chẳng mất gì lại còn biết thêm nhiều đường. Nhưng hậu quả là bị tắc đường trong hẻm. Tắc ngoài đường lớn còn có cảnh sát giao thông tới chứ tắc trong hẻm thì chỉ còn nước kiên nhẫn mà đợi. Đợi từng người lùi lại một chút để người khác nhích lên, từng chút từng chút một mới gỡ được để tất cả thoát ra. Những lúc đó sao thấy mọi người nhẹ nhàng, nhường nhịn nhau dễ thương ghê!
Có bữa may mắn hơn tôi cứ đi theo dòng xe cộ chui từ hẻm này qua hẻm khác để tránh tắc đường rồi cuối cùng lạc đường, không xác định được hướng về. Hồi đó chưa xài smartphone, Google Map nên chỉ có cách hỏi người đi đường. May mà ai cũng nhiệt tình, có người tiện đường còn dẫn đi cùng cả cây số. Cứ vừa đi vừa hỏi, hết quẹo trái, quẹo phải rồi tôi cũng bò về được đến phòng trọ. Mấy đứa bạn nhìn thân xác rã rời của tôi cười, chọc quê: Đã không rành đường còn dám chạy lung tung! Vậy mà tôi vẫn không chừa, phải thêm mấy lần lạc đường kiểu như vậy nữa mới chịu yên phận: cứ tắc đường là đứng yên ngay đường lớn, không lao vô hẻm nữa.
Xa Sài Gòn rồi, nhớ quá những lần kẹt xe trong hẻm!
Nhớ những lần kẹt xe trong hẻm - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đến Sài Gòn ngót nghét đã hơn 9 năm... /// Ảnh: Ngọc Dương

Tôi cưới Sài Gòn!

- Mình không thuộc về nơi này phải không anh?
Tôi nhìn vào mắt anh và hỏi thế trong những lần hò hẹn. Buổi tối Sài Gòn huyên náo đến mức chúng tôi không thể nghe rõ lời nhau. Anh nhìn tôi như hiểu ý và gật đầu.
 
Sắp có cầu Cần Giờ thay thế phà Bình Khánh nối liền huyện Nhà Bè và Cần Giờ /// ẢNH: Thiên Anh

Con đường gian lao về đất anh hùng

Quê tôi phía nam Sài Gòn. Khởi thủy, toàn vùng vốn là rừng sình lầy ngập mặn. Trong Phủ biên tạp lục, Lê Quý Đôn viết: ”Từ cửa biển Cần Giờ, Soài Rạp, cửa Tiểu, cửa Đại trở lên toàn là rừng rậm …’.
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng