Sài Gòn trong trái tim tôi

4 Thanh Niên
Bạn đã có bao lần yêu trong đời...?
Với tôi thì mỗi ngày đều đáng được yêu và tôi đã có hơn 3.600 ngày để yêu Sài Gòn.
 Những đứa trẻ vui đùa cùng bầy chim 	 /// Ảnh: Mĩ Mĩ Những đứa trẻ vui đùa cùng bầy chim - Ảnh: Mĩ Mĩ
Những đứa trẻ vui đùa cùng bầy chim
Ảnh: Mĩ Mĩ
 10 năm trôi qua kể từ ngày đặt bước chân đầu tiên lên mảnh đất ấy. Từ những ngày đầu đầy bỡ ngỡ đến nay mọi ngõ ngách đều trở nên thân thuộc.
Tôi yêu ánh mặt trời mùa thu Sài Gòn, mùi bếp than phủ đầy trên những con hẻm. Yêu giọt sương còn đọng lại trên tán lá ban mai, khối bê tông nặng trĩu dựng lên những tòa nhà cao chót vót. Yêu chiếc ghe thuyền trôi lững thững, những cây cầu sừng sững bắc qua sông. Yêu những công viên rợp bóng mát đến trạm xe buýt có mái che. Yêu nhà thờ Đức Bà những chiều tà đoàn người nối đuôi nhau dạo mát, có chim câu làm bạn nên các em thơ thoải mái vui đùa.
Sài Gòn trong trái tim tôi - ảnh 1
Yêu chị bán vé số, yêu chú đạp xích lô, yêu cậu bé đánh giày ngày qua ngày dù nắng mưa vẫn miệt mài trên mọi nẻo đường mưu sinh.
Bác xe ôm gặm vội ổ bánh mì dưới trời nắng gắt, dáng cô lao công cặm cụi làm sạch những con đường. Những hình ảnh ấy, những con người ấy làm nên một vẻ đẹp rất riêng của Sài Gòn.
Ở đó, dẫu hôm nay bạn chẳng còn đồng xu trong túi phải làm ấm lòng bằng một gói mì tôm thì bạn vẫn có quyền hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn bởi tình người, bởi guồng quay công việc, mọi thứ đều là cơ hội chỉ cần bạn cố gắng, chỉ cần bạn nỗ lực.
Bạn sẽ chẳng thể rời xa được Sài Gòn quá lâu. Bởi bạn sẽ nhớ những dòng người tấp nập, những tiếng còi xe trên đường phố, nhớ cơm tấm vỉa hè, nhớ phá lấu quận 4, nhớ sâm bổ lượng quận 1, nhớ hột vịt lộn cầu Thị Nghè, nhớ sinh tố D2 Bình Thạnh, hay phố ăn Hồ Thị Kỷ quận 10, thậm chí bạn nhớ cả những nụ cười rạng ngời từ người xa lạ chưa từng quen.
Sài Gòn trong trái tim tôi

Bạn sẽ chẳng thể quên được Sài Gòn, bởi chất giọng đặc biệt trầm ấm nhẹ nhàng của người Nam bộ. Bởi sự hào sảng, phóng khoáng của người bản địa. Bởi những cần cù, cố gắng của người nhập cư. Bởi cái chân chất, thật thà của người lao động. Bởi nét hồn nhiên trên mặt từng đứa trẻ hay chính cái bình dị của Sài Gòn làm bạn quyến luyến.
Sài Gòn sôi động bao nhiêu ngoài phố xá, bởi ai cũng phải bận lòng với những lo toan cơm áo gạo tiền, thì bấy nhiêu bình yên nơi hẻm nhỏ, các cụ già quây quần bên nhau kể chuyện con cái, hội mẹ bỉm sữa nói chuyện gia đình, đám trẻ con đùa vui nô nức, em bé sơ sinh nhoẻn miệng cười.
Sài Gòn của tôi hai mùa mưa nắng, có chút đỏng đảnh như cô gái 20. Buổi sáng còn nhẹ nhàng, trưa đã vội vàng gắt gỏng, xong chiều liền mít ướt, nhưng khi trời tối đến nàng bỗng dịu dàng biết bao.
Sài Gòn với những kỷ niệm chứa đầy trong ngăn ký ức. Con người và vùng đất ấy, sự ồn ào sống động hay hẻm nhỏ bình yên không thể diễn tả hết bằng lời.
Hơn 10 năm hãnh diện làm người Sài Gòn, chứng kiến đổi thay. Những tòa nhà chọc trời, những công trình phúc lợi nối đuôi nhau hiện hữu. Dẫu biết vẫn còn nhiều bất cập, còn bao thiếu sót nhưng Sài Gòn, Hòn ngọc Viễn Đông, trái tim của miền Nam vẫn chưa bao giờ thay đổi và tình yêu với thành phố ấy vẫn vẹn nguyên như ngày đầu gặp gỡ.
Tôi bỗng nghe văng vẳng đâu đây lời bài hát: Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!
 
Sài Gòn trong trái tim tôi

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Hòa

Hòa

Thổ địa có khác chỗ nào cũng biết
Phương anh

Phương anh

Bài_viết dễ thương quá !
Trường Giang

Trường Giang

Mục này toàn bài viết hay
Như Quỳnh

Như Quỳnh

Những bài viết như thế này luôn mang đến cho người đọc những cảm xúc tích cực

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đến Sài Gòn ngót nghét đã hơn 9 năm... /// Ảnh: Ngọc Dương

Tôi cưới Sài Gòn!

- Mình không thuộc về nơi này phải không anh?
Tôi nhìn vào mắt anh và hỏi thế trong những lần hò hẹn. Buổi tối Sài Gòn huyên náo đến mức chúng tôi không thể nghe rõ lời nhau. Anh nhìn tôi như hiểu ý và gật đầu.
 
Sắp có cầu Cần Giờ thay thế phà Bình Khánh nối liền huyện Nhà Bè và Cần Giờ /// ẢNH: Thiên Anh

Con đường gian lao về đất anh hùng

Quê tôi phía nam Sài Gòn. Khởi thủy, toàn vùng vốn là rừng sình lầy ngập mặn. Trong Phủ biên tạp lục, Lê Quý Đôn viết: ”Từ cửa biển Cần Giờ, Soài Rạp, cửa Tiểu, cửa Đại trở lên toàn là rừng rậm …’.
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng