Sài gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung...

0 Thanh Niên
Người ta đến Sài Gòn để học tập, lập nghiệp, nhưng hễ có dịp, người ta lại muốn chạy trốn khỏi thành phố này. Nhưng có hề gì, Sài Gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung và luôn biết cách biến người lạ thành người thương bằng những điều thật dung dị.

Một góc Sài Gòn  /// Ảnh: Nâu Một góc Sài Gòn - Ảnh: Nâu
Một góc Sài Gòn
Ảnh: Nâu
Mỗi năm, hàng trăm nghìn người di cư vào Sài Gòn. Nếu như đầu tháng 9 là mùa dịch chuyển của những cô cậu tân sinh viên thì qua Tết âm lịch là khoảng thời gian mà dân lao động ồ ạt vào Sài Gòn.
Sài gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung... - ảnh 1
Có người đến Sài Gòn với hành lý đủ đầy, có người chỉ mang độc nhất chiếc ba lô bụi bặm. Nhưng có lẽ, điểm chung của những người chọn Sài Gòn là họ đi cùng những giấc mơ. Giấc mơ được vẫy vùng với đam mê, giấc mơ xóa gánh nặng cơm áo gạo tiền, giấc mơ được khẳng định bản thân hay đơn giản là giấc mơ đi khỏi miền quê cằn cỗi, khám phá một vùng đất lạ.
Người ở xa đến nhìn Sài Gòn có thể vì ở đây có những tòa nhà cao sừng sững, những hàng quán sang trọng, những công trình lớn thật lớn, xây mãi từ ngày này sang ngày khác. Người ta chọn Sài Gòn cũng có thể vì nơi đây ăm ắp những cơ hội, nơi đây rộng lòng chào đón những người mới với vô số công việc khác nhau. Ở Sài Gòn, nói hai chữ “thất nghiệp” nghe cũng thật khó. Chỉ có mình kén việc ở Sài Gòn chứ nơi này nào có kén chọn ai.
Sài gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung... - ảnh 2
Người ta đến Sài Gòn vì những điều to tát là thế nhưng chọn ở lại thì có lẽ chỉ vì những điều nhỏ nhoi. Vì Sài Gòn không chê bai ai. Học sinh, sinh viên đến bao nhiêu cũng được. Dân lao động đến cũng được. Dân trí thức đến càng được. Dù bạn là ai, ở Sài Gòn, bạn cũng dễ dàng nhận được những nụ cười nồng hậu. Con trai để tóc dài, con gái tóc ngắn cũn cỡn, xăm trổ đầy mình, nếu như ở miền quê, họ có thể bị nói ra nói vào thì ở Sài Gòn chả sao cả. Ở thành phố này, người ta không đánh giá hay phân biệt ai qua ngoại hình hay thậm chí là qua tờ khai lý lịch. Nhiều người nói Sài Gòn dễ sống là vậy.
Sài Gòn dễ sống là thế, nhưng cứ hễ có dịp, người ta lại bàn tán với nhau: “Đông đúc, khói bụi, lúc nào cũng kẹt xe”, “Được nghỉ mấy ngày, tranh thủ đi trốn chứ thành phố này ngột ngạt quá”… Người ta than vãn là thế, rồi đi được ít ngày ít tháng, họ vẫn quay lại Sài Gòn vì “Xa thì nhớ, đi rồi mới biết mình lỡ yêu Sài Gòn rồi”.
Sài gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung... - ảnh 3
Người ta đến Sài Gòn vì dễ sống nhưng chọn ở lại Sài Gòn có lẽ vì những điều rất đỗi bình dị thôi. Đó có thể là vì những con hẻm thênh thang, đầy biệt thự cao sang và cả những con hẻm nhỏ xíu, chỉ vừa lọt chiếc xe máy. Dù muôn hình vạn trạng nhưng mỗi con hẻm đều có một đời sống riêng. Ở hẻm Sài Gòn, người ta tìm thấy cái thân tình làng quê, cái tình làng nghĩa xóm khi nhà này í ới một câu thì nhà kia liền đáp lại dăm câu. Hẻm Sài Gòn có đủ hàng quán, tiệm sửa xe, tiệm cơm tấm, gánh xôi... Cái xô bồ náo nhiệt của phố thị dường như được gói ghém hết trong những con hẻm.
Người ta còn yêu Sài Gòn vì những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao khuya, tiếng còi xe, tiếng ga tàu, tiếng chó nhà bên sủa vang, tiếng chuông cửa, tiếng hàng xóm cãi nhau, tiếng trẻ con khóc... Rồi cả tiếng ai hò mấy câu cải lương, tiếng nhạc Paris by night, tiếng nhạc sàn nhạc sóng... Sài Gòn có đủ cả.
Sài gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung... - ảnh 4
Ở Sài Gòn có các cụ ngồi khuấy tách cà phê kêu lách cách, rít điếu thuốc lào, đánh cờ tướng, có các em nhỏ sáng đến trường, chiều tụ tập vui chơi, có những cô gái lúc sành điệu, lúc bình dân, có những chàng thanh niên ôm hoài bão... Vì Sài Gòn có tất cả những điều giản đơn đó nên Sài Gòn thật dễ yêu!
 
Sài gòn vẫn cứ ở đó, yêu thương, bao dung... - ảnh 5

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.