Xóm trọ nghĩa tình

4 Thanh Niên Online
Chẳng biết từ bao giờ tôi đã xem Sài Gòn như quê hương thứ hai của mình và thật sự yêu mến thành phố này dù rằng đây không phải là nơi tôi sinh ra.
Dù không phải là nơi sinh ra nhưng tôi xem thành phố này như quê hương thứ hai của mình /// Ảnh: Ngọc Dương Dù không phải là nơi sinh ra nhưng tôi xem thành phố này như quê hương thứ hai của mình - Ảnh: Ngọc Dương
Dù không phải là nơi sinh ra nhưng tôi xem thành phố này như quê hương thứ hai của mình
Ảnh: Ngọc Dương
Tôi quê gốc ở Tây Ninh nơi nổi tiếng với đặc sản bánh tráng phơi sương, sinh trưởng trong gia đình thuần nông bản thân lại sống theo kiểu hướng nội nên chẳng bao giờ tôi nghĩ sẽ có một ngày mình rời xa mảnh đất này để lập nghiệp ở một nơi khác. Nhưng cuộc đời luôn có những điều bất ngờ mà không thể đoán trước được. Năm 2012 cha mẹ ly hôn, tôi theo mẹ về ở bên ngoại một thời gian, thương ngoại gia cảnh nghèo khó hai mẹ con quyết định dắt dìu nhau lên Sài Gòn lập nghiệp và từ đây cuộc đời tôi bước sang một trang mới.
Những ngày đầu bước lên thành phố với tôi vô cùng khó khăn. Tôi phải từ bỏ tất cả mọi thứ dường như đã rất quen thuộc với mình từ nhà cửa, bạn bè, nương rẫy để tập quen với cuộc sống mới nơi phồn hoa đô hội. Xung quanh tôi mọi thứ đều mới mẻ và lạ lẫm từ cảnh xe cộ chạy tấp nập, dòng người chen nhau vội vã đến những tòa nhà chọc trời cao rộng lấp lánh ánh đèn màu…
Bỏ qua những bỡ ngỡ ban đầu, để ổn định cuộc sống hai mẹ con tìm một căn phòng trọ trên đường Phan Bội Châu để ở tạm với giá tầm 1 triệu. Phòng hơi nhỏ nhưng sạch sẽ, thoáng mát, lại gần trường học và chợ sẽ tiện cho mẹ buôn bán sau này.
Xóm trọ nghĩa tình - ảnh 1

Cửa đông chợ Bến Thành, TP.HCM

Ảnh: Ngọc Dương

Biết hoàn cảnh mẹ con tôi khó khăn cô chủ nhà và những người dân xung quanh thường xuyên giúp đỡ nhiều thứ từ nồi cơm, cái chén đến chiếc xe đạp để mẹ có phương tiện đi lại. Tôi từng nghĩ Sài Gòn rất khó sống và tồn tại nhưng chính nơi đây trong khu trọ nhỏ này tất cả mọi người điều xem nhau như một gia đình luôn vui vẻ, hòa đồng, quan tâm, giúp đỡ nhau, tình cảm ấy thật đáng trân trọng.
Với số vốn ít ỏi, mẹ quyết định mở một quán cóc ven đường để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Mẹ nấu ăn rất ngon đặc biệt là món bánh xèo. Ngoài bánh xèo mẹ còn làm thêm gỏi cuốn, bánh tráng cuốn thịt luộc và nhiều món ăn vặt khác để bán. Tôi thường hay ra phụ mẹ từ bưng bê phục vụ, giao hàng đến quét dọn rửa bát...
Thời gian đầu quán còn hơi vắng khách vì chưa nhiều người biết đến nhưng lâu dần ngày càng đông, chủ yếu là các bạn sinh viên và dân văn phòng nhiệt tình ủng hộ mẹ con tôi. Đối diện quán là cửa đông chợ Bến Thành nên một số tiểu thương trong chợ cũng là khách ruột của quán, họ thường đặt bánh khi chợ vắng khách. Ai cũng tấm tắc khen ngợi bánh xèo của mẹ ngon, giòn và đúng vị miền Tây. Nhiều khách dù ở xa vẫn tìm đến ủng hộ hoặc đặt hàng giao tận nhà.
Xóm trọ nghĩa tình - ảnh 2

"Tôi nghĩ mình như đang được sống trong một gia đình thật sự, một tổ ấm nơi xứ lạ quê người..."

Ảnh: Ngọc Dương

Trời về khuya hai mẹ con lại ngồi ngắm phố phường con đường dài xe cộ đông đúc, dòng người hối hả người mua kẻ bán những tiếng rao gọi mời chào hủ tíu đê... xôi đậu xanh đê... của những cô bán hàng rong vang lên ồn ã mỗi đêm. Hôm nào các cô nghỉ bán không nghe nữa lại buồn, lại nhớ.
Thấm thoát đã 1 năm mẹ con tôi lên Sài Gòn và thuê trọ ở đây. Trong khu trọ nhỏ này cũng có nhiều chuyện vui buồn khó quên như hồi chị Ngọc trở dạ sinh nở, vợ chồng nghèo không có tiền thuê xe vào bệnh viện vậy là tất cả mọi người không ai bảo ai tự nguyện góp tiền giúp vợ chồng chị, tất thảy được hơn 2 triệu đồng.
Nhớ những mùa Sea Games hay World Cup, xóm trọ nghèo lại được dịp xôn xao khi cô chủ nhà trọ mang hẳn chiếc tivi 65 inch ra ngoài sân nhà để phục vụ mọi người thưởng thức những trận cầu nảy lửa. Không chỉ người lớn mà trẻ con cũng cổ vũ rất nồng nhiệt.
Vì chỗ trọ gần chợ Bến Thành nên những lúc rảnh rỗi là cả xóm trọ gần 50 người lại rủ nhau đi chợ ăn chè. Mọi người quyết định chơi trội bao cả chiếc xe lôi chở trái cây của chú Tâm cho cả xóm đi chung. Những người dân lam lũ trong xóm trọ nghèo hôm ấy đặc biệt được tài xế chở bằng xe lôi trên đường phố Sài Gòn tấp nập. Mọi người vừa ăn vừa cười đùa thoải mái, khiến tôi nghĩ mình đang được sống trong một gia đình thật sự, một tổ ấm nơi xứ lạ quê người.
Xóm trọ nghĩa tình - ảnh 3
 

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
NVH

NVH

Không hiểu đường Phan Bội Châu này ở quận nào? Nếu ở quận 1 thì ngay chợ Bến Thành rồi sao tiền phòng trọ nào 1 triệu/tháng? Ở ngay chợ Bến Thành mà thuê xe lôi đi chợ ăn chè và xe lôi chở nhiều người giữa đường phố quận 1 là chuyện không mơ thấy nổi.
Lý Minh Phụng

Lý Minh Phụng

Người ta nói tầm 1 triệu ở đây có thể là 1 triệu đến 1 triệu rưỡi không nhất Thiết phải đúng giá như vậy
Lý Minh Phụng

Lý Minh Phụng

Ở Sài Gòn bất cứ quận nào đều có nhà trọ giá rẻ huống gì là năm 2012 chứ không phải 2019 ở thành phố này xe lam Chở người đi học là bình thường thuê xe lôi chở người làm gì không
NKKN

NKKN

Gần chợ Saigon làm gì có xe lôi ? Tôi không biết bạn nầy ở chổ nào vì tất cả các quận nội thành đều không có xe lôi

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn  /// Ảnh: N.X.P

Ghét thì ghét mà yêu thì yêu

Với tôi, Sài Gòn yêu ghét đủ đường. Sài Gòn thật sự vừa… đáng ghét nhưng cũng vừa thấy đáng yêu vô cùng.
Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... /// Ảnh: Trung Dung

Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn

Tháng 8 năm 2017, con từ dưới quê lên Sài Gòn nhập học. Mẹ ơi, con “ghét” Sài Gòn. “Ghét” cái nắng gắt. “Ghét” trời mưa to. “Ghét” người dân nơi đây quá đỗi thân thiện. “Ghét” Sài Gòn thay đổi con quá nhiều.
Tòa nhà Bitexco, TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Nơi hiện thực hóa những ước mơ

Vì công việc nên tôi thường xuyên bay vô thành phố. Và tôi cũng có người bà con sinh sống lâu năm ở đây. Dân phía Nam thường gọi tắt TP.HCM hay Sài Gòn chỉ gói gọn hai chữ “Thành phố”.
Nghe tin được đi Đầm Sen chơi trước 1 tháng, tôi đi khoe khắp làng /// Ảnh: Khả Hòa

Đầm Sen và ký ức buồn vui

Mỗi lần có dịp đi ngang Đầm Sen, chợt nhớ lại lần ngủ quên lỡ chuyến du lịch dành cho học sinh tiên tiến, khóc ròng cả ngày trời. Bây giờ nhớ lại cứ thấy buồn cười…
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội /// Ảnh: Độc Lập

Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!

Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.