'Cơn lốc' ly hương lên Sài Gòn: Xóm miền Tây đìu hiu, 'không đi biết bám đâu?'

23 Thanh Niên Online
“Lúc nó xin đi, cả đêm vợ chồng tôi không ngủ được, ứa nước mắt vì thương con, vì nghèo khổ nên mới ngậm ngùi cho nó đi mần xa", người mẹ ở miền Tây để đứa con trai duy nhất ly hương kiếm tiền chua xót kể.
Vợ chồng bà Nguyễn Thị Hận, sống nương tựa vào nhau những lúc đau bệnh vì cả 3 người con đều rời quê để lên thành phố mưu sinh /// DUY TÂN Vợ chồng bà Nguyễn Thị Hận, sống nương tựa vào nhau những lúc đau bệnh vì cả 3 người con đều rời quê để lên thành phố mưu sinh - DUY TÂN
Vợ chồng bà Nguyễn Thị Hận, sống nương tựa vào nhau những lúc đau bệnh vì cả 3 người con đều rời quê để lên thành phố mưu sinh
DUY TÂN
'Nghèo khổ nên mới để nó đi mần xa'
“Cơn lốc” ly hương tìm kế mưu sinh “cuốn” đi nhiều thanh niên tại các xóm làng trong cả nước. Riêng tại ấp Tây Sơn (TT.Núi Sập, H.Thoại Sơn, An Giang) trong những năm qua số lượng người rời quê đi làm kiếm tiền tại Sài Gòn, Bình Dương rất nhiều, để lại những ngôi nhà vắng vẻ chỉ còn người già và trẻ nhỏ.
'Cơn lốc' ly hương lên Sài Gòn: Xóm miền Tây đìu hiu, 'không đi biết bám đâu?' - ảnh 1

Vợ chồng ông Nguyễn Ngọc Chơn, buồn tủi khi đứa con trai phải xa quê, làm công việc nặng nhọc để kiếm tiền gửi về lo cho cha mẹ

Tìm tới ấp Tây Sơn, PV nhận thấy tại đây trầm hẳn xuống bởi nam thanh niên rời quê vào thành phố làm việc trong các khu công nghiệp; nữ cũng đi các xưởng sản xuất, may mặc để lao động kiếm tiền nên cả xóm nhiều ngôi nhà cửa chốt, then cài.
Ngồi lặng lẽ trước hiên, ông Nguyễn Ngọc Chơn (64 tuổi, ngụ ấp Tây Sơn) kể ông có người con trai duy nhất tên Nguyễn Hồ Hiệp (23 tuổi) nhưng xa quê suốt 4 năm nay để kiếm tiền.
“Nhà không có ruộng đất, hai vợ chồng lúc trước còn khỏe thì đi làm thuê làm mướn ở khắp nơi để lo cho thằng con đi học. Rồi đến khi con trai tốt nghiệp lớp 12 thì vợ chồng tôi bệnh tật triền miên, sức khỏe suy giảm không thể lao động nặng nhọc được nữa, không còn lo nổi nữa, đành để nó dang dở con đường học vấn”, ông Chơn nói.
Xóm ly hương: Thanh niên rời quê kiếm sống

Những người có chung cảnh ngộ, dường như thấu hiểu lẫn nhau nên thường xuyên tìm đến nhà nhau để trò chuyện, an ủi nhau

Tiếp lời chồng, bà Hồ Thị Hóa (63 tuổi, vợ ông Sơn) cho biết, thấy cha mẹ khổ cực nên con bà cũng nhất quyết xin đi lên Sài Gòn để làm công nhân, kiếm tiền gửi về nuôi cha mẹ.
“Lúc nó xin đi, cả đêm vợ chồng tôi không ngủ được, ứa nước mắt vì thương con, vì nghèo khổ nên mới ngậm ngùi cho nó đi mần xa. Giờ chỉ mong chờ tới những ngày lễ, tết mới được gặp con. Chỉ mong ước con không phải tha hương kiếm sống nữa”, bà Hóa trải lòng.
Phía con đường sâu trong xóm, không khí vắng lặng do nhiều nhà đóng chặt cửa vì rời quê đi làm ăn xa. Thi thoảng, PV gặp những người già, trẻ em. Vì lớp thanh niên rời quê nhiều nên những mỗi khi ốm đau hay có việc, những người trong xóm lại đùm bọc, giúp đỡ đoàn kết, thương yêu nhau, coi nhau như một gia đình.
'Cơn lốc' ly hương lên Sài Gòn: Xóm miền Tây đìu hiu, 'không đi biết bám đâu?' - ảnh 3

Tại ấp Tây Sơn nhiều thanh niên đi làm công nhân tại Sài Gòn, Bình Dương rất nhiều, để lại những ngôi nhà vắng vẻ chỉ còn người già và trẻ nhỏ

'Ở quê thì biết bám vào đâu để kiếm sống?'

Đưa đôi mắt đượm buồn, nhìn xa xăm, bà Nguyễn Thị Hận (56 tuổi, ngụ ấp Tây Sơn) kể: “Nhà có 3 đứa con trai từ 26 tới 30 tuổi, nhưng đều rời quê đi làm ăn xa, 2 đứa đi làm ở Bình Dương, một đứa thì làm ở Sài Gòn. Do gia đình không có ruộng đất, lại nghèo khó, hai vợ chồng đều làm thuê làm mướn nên không thể lo cho các con ăn học tới nơi tới chốn. 3 đứa đều nghỉ học từ sớm, rồi tụi nó đi cắm câu ếch đem bán kiếm tiền. Hơn 10 năm trước, 3 đứa rời quê lên thành phố để làm công nhân cho đến nay”.
Ông Nguyễn Thanh Hải (52 tuổi, chồng bà Hận) đang nằm trên võng cũng tiếp lời: “Hai vợ chồng bệnh tật triền miên, có tháng đi bệnh viện cả chục lần. Bản thân tôi thì bị bệnh phổi, hen suyễn... Còn bả thì bị bướu, nhức khớp. Tiền trang trải cuộc sống, thuốc thang hàng ngày cũng được mấy đứa con gom góp lại gửi. Thường thì chỉ gặp mặt chúng được mấy ngày tết, chưa kịp mừng thì đã phải tiễn chúng đi xa. Vợ chồng tui buồn lắm. Lại phải chờ đến tết sắp tới mới gặp được con”.
Những đồng tiền họ làm ra không chỉ có mồ hôi mà còn có cả nước mắt. Được bà Hận nối máy để chúng tôi trò chuyện với anh Nguyễn Văn Đảo (26 tuổi, con bà Hận). Qua điện thoại anh trải lòng: “Biết rằng đi làm xa cực khổ, nhưng tụi tôi phải tha phương cầu thực là bởi cơm áo gạo tiền. Ở quê thì biết bám vào đâu để kiếm sống, nuôi cha mẹ?”.
Ngoài nỗi buồn vì thiếu thốn tình cảm từ các con, những người làm cha, làm mẹ luôn có nhiều âu lo khi con làm ăn xa. Nỗi sợ lớn nhất của họ là sợ con mình sa đà vào những tệ nạn xã hội rồi lo cho sức khỏe của con mình phải làm những việc nặng nhọc, tăng ca bất kể ngày đêm để kiếm tiền. 
Ông Nguyễn Thanh Tùng, Phó trưởng ấp Tây Sơn, cho biết: “Do tại địa phương diện tích đất canh tác ít, nhu cầu công việc không đáp ứng được nên nhiều thanh niên rời quê đi kiếm tiền. Có gia đình thì đi 2 - 3 người, có gia đình thì đi cả hộ không chừng. Chúng tôi cũng rất đau đầu bởi tình trạng bỏ quê đi làm thuê kiếm tiền nơi khác. Vì vậy, chính quyền địa phương cũng hỗ trợ những hộ gia đình đó. Nhằm giải quyết vấn đề nan giải này, địa phương cũng đang kêu gọi đầu tư để hình thành các khu công nghiệp tại địa phương để thu hút lao động địa phương trở về”.

Bình luận 23

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Quang

Quang

Các ông quy hoạch kém quá, "Chỗ ăn không hết, chỗ lần không ra" !Cách đây gần 30 năm, tôi là một thanh niên tràn đầy năng lượng, có học, khát khao một công việc để nuôi sống bản thân trước khi thực hiện hoài bão. Vậy mà, khi vác đơn đi đến đâu xin việc cũng bắt gặp những cặp mắt ái ngại như muốn nói :" không có chổ cho bạn đâu." và buồn nhất là khi đi chứng nhận đơn xin việc gặp ngay người thầy dạy môn Đạo đức thời cấp 2 yêu cầu gia đình tôi phải đóng thuế đất nông nghiệp mới chứng nhận đơn xin việc của tôi! Sau nhiều lần nộp đơn xin viêc không thành công, tôi rời gia đình lên Sài gòn đi kiếm sống, trải qua nhiều năm vất vả với nhiều việc khác nhau và cũng học xong đại học. Giờ làm chủ một doanh nghiệp, bận rộn nhưng cũng thường nghĩ về quê hương, nhớ bạn bè da diết. Nhưng, về quê thì ít lắm vì không muốn thấy lại nơi mà tôi cho là thật tệ.


Ngô Duy Tùng

Ngô Duy Tùng

Các cấp chính quyền đã thấu hiểu chưa - Các vị lo cho dân như thế nào ? Đâu phải ai cũng muốn ly hương . Đã vậy còn gây khó cho người dân và hạn chế đủ kiểu
Ngô Duy Tùng
2lua@gmail.com

2lua@gmail.com

Đang bận chỉ đạo xây dựng nông thôn mới.
Thu Thủy

Thu Thủy

Ai cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, thế mà nông dân bỏ ruộng lên tỉnh thành sinh sống. Không biết có ai cảm thấy xấu hổ không? Còn riêng tôi là dân Sài Gòn đang rất lo lắng liệu Sài Gòn một ngày nào đó đi bộ còn không có chỗ đi nói gì xe máy, ô tô. Hiện tại trong xóm thì cơm tấm, phở, bún, quán nhậu, cà phê, shop thời trang... đang chiếm dần hết các con đường trong hẻm làm kinh doanh. Còn đường chính thì khỏi nói, vỉa hè, lề đường có mà phải đi xuống lòng đường.
Lam pham

Lam pham

LỐi ở chinh quyền địa phương can bộ ko lo cho nguoi dan
anh

anh

đó là nổi đau không phải bây giờ mà sau này ,lớp trẻ "quăng con" cho người già chăm ,tụi nhóc không được dạy dỗ lại thêm 1 tầng lớp tệ nạn XH nữa
Sj

Sj

Con cái ko ở gần cha mẹ bạn sẽ dạy nó thế nào?ông bà hiểu đc cách dạy con theo từng giai đoạn ko ?người ta nói đúng cứ thích cải cùn
Diệp sơn đại

Diệp sơn đại

Sao Bạn nghĩ là ko đc dạy dỗ, sao lại gom thành 1 tầng lớp tệ nạn xã hội. Tầng lớp tệ nạn xã hội hiện nay là con, em họ sao ???
Đặng Quốc Lâm

Đặng Quốc Lâm

Thật thương cảm cho những người phải xa quê hương, xa cha mẹ gì cuộc sống mưu sinh. Rất trân trọng.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm