Hà Nội 27oC Nhiều mây
  • An Giang
  • Bình Dương
  • Bình Phước
  • Bình Thuận
  • Bình Định
  • Bạc Liêu
  • Bắc Giang
  • Bắc Kạn
  • Bắc Ninh
  • Bến Tre
  • Cao Bằng
  • Cà Mau
  • Cần Thơ
  • Điện Biên
  • Đà Nẵng
  • Đà Lạt
  • Đắk Lắk
  • Đắk Nông
  • Đồng Nai
  • Đồng Tháp
  • Gia Lai
  • Hà Nội
  • Hồ Chí Minh
  • Hà Giang
  • Hà Nam
  • Hà Tĩnh
  • Hòa Bình
  • Hưng Yên
  • Hải Dương
  • Hải Phòng
  • Hậu Giang
  • Khánh Hòa
  • Kiên Giang
  • Kon Tum
  • Lai Châu
  • Long An
  • Lào Cai
  • Lâm Đồng
  • Lạng Sơn
  • Nam Định
  • Nghệ An
  • Ninh Bình
  • Ninh Thuận
  • Phú Thọ
  • Phú Yên
  • Quảng Bình
  • Quảng Nam
  • Quảng Ngãi
  • Quảng Ninh
  • Quảng Trị
  • Sóc Trăng
  • Sơn La
  • Thanh Hóa
  • Thái Bình
  • Thái Nguyên
  • Thừa Thiên Huế
  • Tiền Giang
  • Trà Vinh
  • Tuyên Quang
  • Tây Ninh
  • Vĩnh Long
  • Vĩnh Phúc
  • Vũng Tàu
  • Yên Bái

Khi tình nguyện tham gia chống dịch Covid-19, chúng tôi có sợ không?

22/08/2021 17:03 GMT+7

Khi tham gia phòng chống dịch , chúng tôi có sợ không, có lo lắng không, có suy nghĩ không? Nếu bảo không là nói không thật, bởi phía sau, ai cũng có gia đình, cuộc sống và tương lai.

Ai cũng sợ thì ai chống dịch?

Khi đọc được bức “tâm thư” đăng trên Facebook của bạn Nguyễn Duy Bắc, Bí thư Đoàn xã Vĩnh Quỳnh (H.Thanh Trì, Hà Nội) được viết vội trong khu cách ly (Bắc cùng một số thanh niên tình nguyện của xã nhiễm Covid-19 khi thực hiện nhiệm vụ chống dịch tại địa phương), có lẽ tôi và nhiều anh em cán bộ Đoàn - Hội cùng có chung tâm trạng: thương, lo lắng, nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Từ những ngày đầu chống dịch, chúng tôi - lực lượng đoàn viên thanh niên cả nước, dưới sự chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền và ngành dọc từ T.Ư đến địa phương cùng chung sức lập nên một phòng tuyến áo xanh với đầy đủ các nhiệm vụ: từ việc nhỏ như vác loa kéo, loa tay đi khắp các phố làng để tuyên truyền cho nhân dân; xây dựng các sản phẩm truyền thông trên mạng xã hội; tham gia vào các tổ Covid-19 cộng đồng để “đi từng ngõ gõ từng nhà”.

Thanh niên xã Vĩnh Quỳnh, H.Thanh Trì hỗ trợ người dân đến tiêm chủng

Ảnh NVCC

Chúng tôi cũng đi xin từng hộp khẩu trang, lọ nước khử khuẩn, chai nước lọc, hộp sữa hút…để phát cho người dân tại các điểm công cộng; vận chuyển đồ đạc, thức ăn trong các khu cách ly cho bệnh nhân; tham gia các chốt kiểm dịch, phong tỏa; đến những việc khó hơn như thành lập các siêu thị, gian hàng miễn phí, ATM nhu yếu phẩm, các chương trình vận chuyển hàng hóa, nhu yếu phẩm, giải cứu nông sản…
Rồi nấu hàng triệu bữa cơm hỗ trợ người có hoàn cảnh khó khăn; điều phối hướng dẫn người dân lấy mẫu xét nghiệm; thực hiện nhập liệu thông tin của người dân liên quan đến tầm soát dịch; tham gia nghiên cứu các sản phẩm, thiết bị hỗ trợ phòng chống dịch… Mặt trận nào, lĩnh vực nào cũng có bóng áo xanh.
 

Thanh niên trực chốt kiểm dịch Covid-19 vào ban đêm

Ảnh NVCC

Việc một số anh em thanh niên tình nguyện bị tai nạn khi tham gia vào “cuộc chiến” này không phải là mới, bởi lĩnh vực nào, mặt trận nào chẳng có rủi ro, nhất là đương đầu với kẻ thù vô hình. Ở nhiều địa phương trên cả nước, đặc biệt là những địa phương vùng dịch, đã có rất nhiều tấm gương thanh niên quên mình với mong muốn được làm việc có ích, đóng góp sức trẻ cho cộng đồng, xã hội.
Khi tham gia phòng chống dịch, chúng tôi có sợ không? Có lo lắng không? Có suy nghĩ không? Nếu câu trả lời là: Không, thì là lời nói không thật. Bởi phía sau, ai cũng có gia đình, cuộc sống và cả tương lai.
Nhưng nếu ai cũng sợ, cũng ngại, cũng e dè, thì lấy ai tiếp sức cùng hệ thống chính trị, tuyến đầu chống dịch?

Lấy sự an toàn của người dân là niềm vui

Trong đội quân mặc áo xanh của tổ chức Đoàn, là tập hợp những thanh niên tình nguyện từ khu dân cư, trường học; là màu áo trắng của các y bác sỹ trẻ, sinh viên khối các trường y dược; là màu áo lính của các chàng trai thanh niên quân đội, công an; cả áo cổ cồn đeo cà vạt của thanh niên công sở, doanh nghiệp, doanh nhân và tất cả những người trẻ có mong muốn và yêu thích tình nguyện…

Thanh niên tình nguyện trực chốt kiểm soát ra vào của người dân để đảm bảo an toàn về dịch bệnh

Ảnh NVCC

Tham gia vào cuộc chiến ấy, họ lấy nụ cười của người bệnh, sự an toàn của người dân là niềm vui của bản thân… Nhiều bạn sinh viên khối các trường y dược, thanh niên công an, quân đội đã đi hết từ vùng dịch này đến tâm dịch khác; có những bạn một ngày tham gia bốc hàng tấn hàng đến mức ngất xỉu tại chỗ; có những bạn thanh niên vượt hàng trăm km tình nguyện làm việc tại tâm dịch Bắc Giang, Bắc Ninh; có những bạn bố, mẹ mất cũng không thể trở về chịu tang…
Và có cả những tấm áo xanh đã mãi nằm xuống như tấm gương bạn Hoàng Văn Tuấn ở Chí Linh, Hải Dương, bị tai nạn trong đêm khi đang trên đường về nhà sau khi tham gia ca trực chốt.
Vất vả, nguy hiểm, rủi ro là thế, nhưng chưa lúc nào bệnh dịch, khó khăn làm giảm đi nhiệt huyết sức trẻ. Dịch càng lan rộng và nguy hiểm, chúng tôi lại càng quyết tâm hơn, sáng tạo hơn. Tham gia vào cuộc chiến ấy chúng tôi thấy mình lớn hơn, được sống như những đóa hoa thơm.

Các bạn trẻ bày tỏ quyết tâm tham gia phòng chống dịch

Ảnh NVCC

Tham gia vào cuộc chiến ấy, chúng tôi được lợi ích gì? Xin thưa, không hề có chút lợi ích vật chất hay thù lao gì. Đã là tình nguyện thì không màng chế độ hỗ trợ, lợi ích. Cái lợi lớn nhất chính là sức khỏe cộng đồng, là được dõng dạc hát câu: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay?".
Trong gian khó mới tỏ lòng nhau, trong nghịch cảnh, mới thấy tính ưu việt của chế độ ta; mới thấy người Việt Nam đã tuyệt vời lại càng tỏa sáng; mới thấy vai trò, uy tín, vị trí của màu áo xanh, của tổ chức Đoàn Thanh niên - Hội Liên hiệp Thanh niên - Hội Sinh viên - Hội đồng Đội ngày càng được đề cao và ghi nhận.
Cuộc chiến này sẽ còn dài, cả nước cùng chống dịch; khoác trên mình tấm áo xanh, lớp trẻ nói chung và thanh niên tình nguyện nói riêng sẽ tiếp tục như những con sóng biển Đông, lớp lớp xô bờ tạc hình đất mẹ..
Chúng tôi sẽ tiếp tục tình nguyện, cống hiến và không quản hy sinh. Để ca khúc Khát vọng tuổi trẻ của nhạc sĩ Nguyễn Hoàng kể trên không chỉ là lời ca, không chỉ là khẩu hiệu.
Top