Người thành phố tốt quá!

5 Thanh Niên
Trong mắt tôi ngày nhỏ, Sài Gòn - TP.HCM là nơi phồn hoa, xa lạ. Dần dà, nơi đây trở nên 'thân quen tự thuở nào'.
Một góc Sài Gòn buổi sáng /// Ảnh: Đào Đức Tuấn Một góc Sài Gòn buổi sáng - Ảnh: Đào Đức Tuấn
Một góc Sài Gòn buổi sáng
Ảnh: Đào Đức Tuấn
Năm 1993 không thể phai mờ trong tôi với những trận thiên tai “thế kỷ” tại Phú Yên. Cuối năm đó, trận bão khủng khiếp vừa qua vài ngày, người Phú Yên lại tối tăm mặt mũi với trận lũ lụt ngút trời. Cùng lúc, nhiều tỉnh miền Trung cũng chung số phận. Tang thương, mất mát khắp nơi bởi bão chồng lũ chất, nhiều gia đình lâm cảnh quỵ ngã…
Người thành phố tốt quá! - ảnh 1
Lúc ấy, tôi nghe đó đây những lời kêu gọi tương trợ người dân vùng thiên tai. Dọc quốc lộ 1, nhiều người xúc động dâng trào khi thấy những đoàn xe tải vận chuyển hàng cứu trợ cho Phú Yên, cho miền Trung. Tôi để ý, phần lớn những chuyến xe nghĩa tình này đều xuất phát từ TP.HCM. Đường sá bị sạt lở tứ tung, nhiều chuyến xe phải dồn chờ thông tuyến. Nhiều tài xế và những người trong các đoàn cứu trợ phải gặm mì gói để qua cơn đói, bởi không tìm ra quán xá trong cảnh tiêu điều vùng thiên tai vừa quét qua.
Rồi tôi đọc báo, xem ti vi, lại càng thấm lịm cái nghĩa của người Sài Gòn. Vẫn còn mồn một trong tâm trí tôi, đó là những băng rôn kêu gọi cứu trợ khẩn cấp miền Trung. Đó là cảnh những nhóm bạn trẻ ôm thùng đi quyên góp ở chợ Bến Thành, An Đông, Bà Chiểu... Những tiểu thương (người có quầy hàng, người buôn thúng bán mẹt) đều nhiệt tâm dốc túi ủng hộ. Có chị tiểu thương nói “tội quá, tội quá” rồi rút tiền quyên góp, chứ chẳng thấy có sổ ghi chép “tên người, số tiền”. Tất cả đều tin nhau, tất cả vì miền Trung, nghĩa đồng bào…
Người thành phố tốt quá !
Liền đó, tôi được một số người quen biết nhờ dẫn đường cho đoàn cứu trợ. Đa phần đây là những nhóm thiện nguyện của những người đồng nghiệp, nhóm bạn bè làm ăn tại TP.HCM. Họ kêu gọi nhau góp tiền mua gạo, mì gói, quần áo, mền mùng... rồi thuê xe hướng về miền Trung. Đoàn nào cũng muốn đến tận nơi, từng gia đình bà con bị thiệt hại do bão lũ. Có người đã lớn tuổi nhưng quyết lội nước, ôm quà trao tận tay từng người dân vùng thiên tai cách trở. Có người rơm rớm nước mắt, lấy thêm tiền cho một cụ già bị thương do cây ngã đè, một em bé bị mất mẹ trong cơn lũ...
Dọc đường, tôi loáng thoáng nghe bà con quê mình nói: “Ui, giọng Sài Gòn nghe dễ thương quá”, “Dân thành phố mà lội bùn giỏi thiệt”, “Người đâu mà thiệt phúc đức”, “Người thành phố tốt quá!”... (với nhiều người miền Trung khi đó, nói “thành phố” có nghĩa là Sài Gòn - TP.HCM). Theo bà con địa phương, đây là những đoàn cứu trợ đầu tiên đến Phú Yên.
Tôi có những người bạn “vượt khó” tuyệt vời để khẳng định sự nghiệp ở đất Sài Gòn đông đúc, nồng hậu. Họ ngày ngày lao lụng làm ăn nhưng vẫn dành một sẻ chia hướng đến những vùng đất nhiều thiên tai khốn khó, những hoàn cảnh kiệt cùng bất trắc.
Mở lòng giúp ai đó là phóng khoáng hết mình. Đó là chất vô tư của người Sài Gòn - TP.HCM.
Người thành phố tốt quá! - ảnh 3

Bình luận 5

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
dung ngã

dung ngã

Bạn Đào Đức Tuấn, tôi đồng ý với bạn về những điều bạn viết và cảm nhận. Người SG là như vậy đó. Xin nói bạn rõ tôi cũng là người miền Trung. Trong những năm khó khăn tôi công tác tại Phan Thiết. Rồi tôi có dịp vào SG học bổ sung thêm và trong những thời gian đó tôi chứng kiến những hành động đẹp như bạn viết. Có những buổi tối ngồi trong phòng học ngoại ngữ, đang giữa giờ thì thầy giáo ngừng dạy và cho 3 em học sinh ôm thùng vào quyên góp để cứu trợ đồng bào miền Trung. Mình cũng là dân miền Trung ngồi trong lớp đó cảm thấy dâng trào 1 niềm xúc đông khôn tả. Mình cũng bỏ vào thùng cứu trợ 1 ít tiền như bao người khác ngồi trong lớp học . Khi các em cám ơn và rời đi cả lớp lại tiếp tục. Cảm giác việc này cứ như " chuyện thường ngày ở Huyên" vậy! Mọi người tự giác, không thắc mắc, không chau mày... Cái cảm giác đó vẫn y nguyên trong tôi đến ngày hôm nay khi đọc những điều bạn viết!
Cám ơn SG! Cám ơn bạn Tuấn!
a Tuấn

a Tuấn

người Sài Gòn la vậy, yêu cái đẹp ghét cái xấu
Canh

Canh

Chuẩn
Canh

Canh

Chuẩn quá chuẩn. Tôi yêu SG.
Đào Đức Tuấn

Đào Đức Tuấn

Rất cảm động với những chia sẻ.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn  /// Ảnh: N.X.P

Ghét thì ghét mà yêu thì yêu

Với tôi, Sài Gòn yêu ghét đủ đường. Sài Gòn thật sự vừa… đáng ghét nhưng cũng vừa thấy đáng yêu vô cùng.
Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... /// Ảnh: Trung Dung

Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn

Tháng 8 năm 2017, con từ dưới quê lên Sài Gòn nhập học. Mẹ ơi, con “ghét” Sài Gòn. “Ghét” cái nắng gắt. “Ghét” trời mưa to. “Ghét” người dân nơi đây quá đỗi thân thiện. “Ghét” Sài Gòn thay đổi con quá nhiều.
Tòa nhà Bitexco, TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Nơi hiện thực hóa những ước mơ

Vì công việc nên tôi thường xuyên bay vô thành phố. Và tôi cũng có người bà con sinh sống lâu năm ở đây. Dân phía Nam thường gọi tắt TP.HCM hay Sài Gòn chỉ gói gọn hai chữ “Thành phố”.
Nghe tin được đi Đầm Sen chơi trước 1 tháng, tôi đi khoe khắp làng /// Ảnh: Khả Hòa

Đầm Sen và ký ức buồn vui

Mỗi lần có dịp đi ngang Đầm Sen, chợt nhớ lại lần ngủ quên lỡ chuyến du lịch dành cho học sinh tiên tiến, khóc ròng cả ngày trời. Bây giờ nhớ lại cứ thấy buồn cười…
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội /// Ảnh: Độc Lập

Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!

Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.