Sài Gòn không phải để nhớ...

1 Thanh Niên
“Dạo gần đây em hay nhớ Sài Gòn. Có lẽ vì khoảng thời gian này đối với em quá khó khăn, cũng như trước kia, lúc em vào Sài Gòn là quãng thời gian mà em đau đớn nhất.
 /// Ảnh: Ngọc Dương - Ảnh: Ngọc Dương
Ảnh: Ngọc Dương
Hôm nay em xem lại bộ phim Hai Phượng, có cảnh quay từ bên kia sông, bên kia hầm Thủ Thiêm nhìn sang thành phố, nhìn sang tòa nhà Bitexco. Lúc đấy tim em bỗng đau đáu về một miền thương từng thuộc về em, em nghĩ là em vẫn đang đứng ở đó như trước kia, nhưng em của trước kia, dù vui buồn thế nào cũng đều không sợ vì em nghĩ mọi chuyện còn có thể thay đổi được. Còn em của hiện tại, cho dù cả ngàn lần đứng từ bên kia bờ sông lặng nhìn bên này thành phố, thì cũng không thể thả trôi nỗi buồn cùa mình nhẹ nhàng như trước kia nữa... Rồi em lại tự an ủi mình, rằng có lẽ ở một không gian nào đó, có một người là em vẫn đang đứng đó, để chậm rãi sửa từng chút lỗi một quá khứ của mình...”.
Sài Gòn không phải để nhớ...1

Ảnh: Trung Dung

Em nhắn tin như vậy cho anh vào một ngày em mệt mỏi ở một nơi rất xa Sài Gòn. Có lẽ với ai đến thành phố này dù chỉ trong giây phút thôi cũng sẽ cảm nhận được sự nhiệt thành, năng động của nơi đây. Nếu Hà Nội cho em cảm xúc lãng mạn trong những áng văn thơ vào mùa thu, mùa đông thì Sài Gòn lại cho em cảm giác được gửi gắm, cho em cảm giác dù cả thế giới này có quay lưng lại với em, thì Sài Gòn sẽ luôn đón em quay về như một nơi cho trái tim em nương náu. Sài Gòn như một nơi bình yên để em trở về, vì ở đó, người ta đủ bận rộn để không kịp xen vào cuộc sống của nhau, nhưng lại đủ chân thành, đủ vị tha và đủ bao dung cho em mỗi lúc em mệt mỏi. Người Sài Gòn hào sảng, dễ thương ngay từ những điều bé nhất, đôi lúc đơn giản chỉ là một câu nói: “Đây là người thứ mấy con thương?” khi hỏi về mối tình của em để em có thể trả lời rằng con chỉ thương một người trong cuộc đời, như cách mà con đã thương Sài Gòn vậy.
Sài Gòn không phải để nhớ...2

Ảnh: Trung Dung

Em không quên được những chiều em tự cho mình sống chậm lại một nhịp, cho mình rong ruổi những con đường rợp bóng cây xà cừ như đường Nguyễn Tri Phương, đường Đồng Khởi, đường 3 Tháng 2... hay những con đường “có lá me bay” như đường Pasteur, đường Nguyễn Du... những con phố sách cũ: Trần Nhân Tông, Nguyễn Thị Minh Khai, Trần Huy Liệu để hoài niệm. Sài Gòn không cô độc bao giờ, bất cứ ai hay bất cứ người nào thuộc tầng lớp nào đều có thể tìm đến Sài Gòn như một nơi trú lại, để chữa lành mọi vết thương. Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, ai đó đã nói, ở Sài Gòn, dù là chờ đợi một người hay là một mùa cũng đều cô đơn.
Sài Gòn là tất cả tuổi trẻ, là tất cả kỷ niệm, là tất cả những dại khờ của thanh xuân mà cuộc đời này của em có một miền ký ức thuộc về.
Sài Gòn không phải là để nhớ, để hoài niệm, Sài Gòn là để quay trở về...
Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi! - ảnh 3

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
khongcamxuc60119

khongcamxuc60119

đồng cảm suy nghĩ cùng bạn, một người tâm cô giữa SG không cảm xúc

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.