Sài Gòn thân thương

Phạm Ngọc Ánh Tuyết

Phạm Ngọc Ánh Tuyết

Quận 3, TP.HCM

18 Thanh Niên Online
Tôi sinh ra, lớn lên ở vùng quê Bình Thuận, từ nhỏ đã mang nhiều ước mơ, hoài bão, cũng không ít lần được đến TP.HCM, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ chọn đó làm nơi viết tiếp những tháng ngày tuổi trẻ của mình... 
Sài Gòn, mỗi nơi tôi đến, mỗi con đường tôi qua, từ lâu, tôi đã không còn nữa cái cảm giác đang sống nơi đất khách quê người /// Ảnh: Khả Hòa Sài Gòn, mỗi nơi tôi đến, mỗi con đường tôi qua, từ lâu, tôi đã không còn nữa cái cảm giác đang sống nơi đất khách quê người - Ảnh: Khả Hòa
Sài Gòn, mỗi nơi tôi đến, mỗi con đường tôi qua, từ lâu, tôi đã không còn nữa cái cảm giác đang sống nơi đất khách quê người
Ảnh: Khả Hòa
Tôi chỉ nghĩ đến Đà Lạt. Bởi trong tâm hồn nhiều mộng mơ của cô gái mới lớn, lại là học sinh lớp chuyên văn, cộng thêm lối sống nội tâm, tôi nghĩ, Đà Lạt sẽ có cái trầm lắng, yên bình mà tôi muốn tìm đến. Chắc chắn, nó sẽ không xô bồ, không bon chen, không ồn ào và nhiều cám dỗ như chốn Sài Gòn phố thị.
Nhưng ba mẹ lại không đồng tình với quyết định của tôi. Họ muốn tôi vào Sài Gòn, vì ở đó tôi có chị hai và nhiều người họ hàng khác, chứ ở Đà Lạt, tôi chẳng có lấy một người quen hay người thân.
Thế là tôi đến với Sài Gòn và mang theo những cảm xúc không chút mặn mà. Trong suy nghĩ của cô sinh viên sư phạm ngày đó, tôi chỉ mong sao nhanh chóng hoàn thành chương trình đại học rồi trở về quê sống yên bình với nghề gõ đầu trẻ.
 
Sài Gòn thân thương - ảnh 1

Ngôi trường nơi tôi gắn bó với bao thế hệ học sinh

Ảnh: Ánh Tuyết

4 năm đại học, là chừng ấy thời gian tôi gắn bó với thư viện tổng hợp thành phố. Ở quê tôi làm gì có cái thư viện hoành tráng, hiện đại và chuyên nghiệp như thế. Vốn yêu sách, tôi thường xuyên lang thang khắp các nhà sách ở Sài Gòn. Từ những nhà sách lớn như Nguyễn Huệ, Xuân Thu, Fahasha, Nguyễn Văn Cừ, Minh Khai, Thăng Long đến những nhà sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn, đều đã ghi dấu bước chân tôi suốt một thời sinh viên. 4 năm đại học, tôi đã cùng đám bạn lê la hết góc này đến góc khác trong công viên Tao Đàn, khi thì học nhóm, khi thì sinh hoạt kĩ năng, khi thì giao lưu với sinh viên trường khác, và có khi chỉ để ngồi tán gẫu hay mừng sinh nhật một đứa bạn trong nhóm theo một phong cách rất sinh viên. Dần dần, Sài Gòn trở nên gần gũi và quen thuộc với tôi đến không ngờ. Con đường Hồng Bàng, An Dương Vương với những hàng cây cao vút dẫn đến trường Sư phạm ngày ấy cũng thật thân thương quá đỗi.
Ra trường, tôi yêu một người Sài Gòn và cũng là người bạn đời của tôi bây giờ. Chúng tôi đã có 5 năm hẹn hò, cũng là chừng ấy thời gian anh đưa tôi khám phá Sài Gòn. Với tôi, đó là sự trải nghiệm đến tận cùng.
Những buổi hẹn hò, chúng tôi thường rong ruổi qua khắp các ngã đường Sài Gòn, cùng tán gẫu ở những góc phố quen thuộc, cùng thưởng thức những món ăn đường phố rất đặc trưng Sài Gòn. Từ bờ sông quận 2 vắng vẻ, yên tĩnh, vừa nghe tiếng con nước vỗ xô bờ, chúng tôi vừa nhìn ngắm những ánh đèn sáng rực nhiều màu sắc của tòa nhà Bitexco chiếu hắt xuống dòng sông, hay những con tàu nhà hàng chạy vòng quanh trên mặt nước.
Từ Nhà văn hóa Thanh niên, chúng tôi băng qua những ngả đường, đến công viên 30.4, và trải nghiệm cái vị "cafe bệt" cạnh nhà thờ Đức Bà hay những điệu nhảy đường phố của các bạn trẻ trước Bưu điện thành phố. Có khi lại đổi hướng đi ngược về phía hồ Con Rùa để trải nghiệm cái cảm giác ngồi thòng chân xuống hồ nước đong đưa giữa vòng tròn xe cộ tấp nập xung quanh. Từ Cresent mall quận 7, chúng tôi thả bộ theo cầu Ánh Sao rồi ngồi hóng gió trên những đồi cỏ, hay dạo vòng quanh Phú Mỹ Hưng, để tận hưởng cái không khí yên tĩnh, sạch đẹp. Thỉnh thoảng, chúng tôi lại ra ngoại thành đổi gió, xem người ta thả diều ở đảo Kim Cương hay chụp ảnh ở đồng cỏ lau quận 2...
Thật không sao kể hết những góc phố Sài Gòn mà tôi đã đi qua và cả những kỉ niệm mà tôi đã gửi lại những nơi ấy. Tất cả như những trang ký ức mà tôi vẫn thường lật lại trong những lần bất chợt lắng lòng để nghĩ về nơi mình đang sống, đang gắn bó từng ngày. Để rồi tôi thấy mình yêu biết mấy cái thành phố thân thương này.
Sài Gòn thân thương - ảnh 2

Sài Gòn lại càng gắn bó với tôi hơn bởi những bước chân tung tăng của thiên thần nhỏ

Ảnh: Ánh Tuyết

Sài Gòn, mỗi nơi tôi đến, mỗi con đường tôi qua, từ lâu, tôi đã không còn nữa cái cảm giác đang sống nơi đất khách quê người. Tôi cũng không còn nữa sự nóng vội muốn rời xa nơi này để về quê lập nghiệp như dự tính ban đầu. Tôi dần trở nên quen thuộc với Sài Gòn.
Và rồi, tôi đã gắn bó với Sài Gòn 13 năm. Giờ đây tôi đã có một gia đình yên ấm trong căn nhà nhỏ ở quận 3 do chính vợ chồng tôi lựa chọn từng viên gạch, từng màu sơn và trang trí theo sở thích của mình. Tôi cũng đã có một công việc ổn định ở ngôi trường cổ kính nhất thành phố, nơi từng là một thời áo trắng của chồng tôi, giờ đây lại càng thân thương hơn khi tôi đến lớp dạy mỗi ngày. Trong tiềm thức tôi, Sài Gòn đã trở thành quê hương thứ hai. Đó là nơi tình yêu tôi bắt đầu, nhưng tôi yêu Sài Gòn không phải vì yêu anh, mà vì những gắn bó và sự trải nghiệm của tôi ở nơi này đã quá nhiều và sẽ còn nhiều hơn nữa.
Sài Gòn thân thương - ảnh 3
 
 
 

Bình luận 18

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Quyen

Quyen

Hay quá ạ
huyen

huyen

cảm động quá . mình cũng hay đi qua nơi này
Phung thuy kim xuan

Phung thuy kim xuan

Hay quá, câu chuyện có thật
Tung

Tung

Một bài viết lột tả được gần như mọi thứ đang hiện hữu ở Sài Gòn xen lẫn tự sự, hay!
Kinh

Kinh

Hay qua!
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.