Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi!

1 Thanh Niên Online
Bởi cuộc sống vốn dĩ công bằng nên Sài Gòn giống như một người mẹ san sẻ tình yêu với tất cả mọi đứa con, kể cả tôi.
Tôi muốn gởi lời cảm ơn đến Sài Gòn - thành phố mà tôi yêu, tôi thương, tôi trân trọng và biết ơn - nơi đã trở thành một phần máu thịt của tôi /// Ảnh: bienhothaphuong Tôi muốn gởi lời cảm ơn đến Sài Gòn - thành phố mà tôi yêu, tôi thương, tôi trân trọng và biết ơn - nơi đã trở thành một phần máu thịt của tôi - Ảnh: bienhothaphuong
Tôi muốn gởi lời cảm ơn đến Sài Gòn - thành phố mà tôi yêu, tôi thương, tôi trân trọng và biết ơn - nơi đã trở thành một phần máu thịt của tôi
Ảnh: bienhothaphuong
Tôi yêu Sài Gòn như biết bao con người tỉnh lẻ từ mọi phương trời của tổ quốc về đây học tập, làm việc và sinh sống. Bởi cuộc sống vốn dĩ công bằng nên Sài Gòn giống như một người mẹ san sẻ tình yêu với tất cả mọi đứa con, kể cả tôi.
Khi vừa chập chững bước vào ngưỡng cửa đại học – Sài Gòn đã mở ra cho tôi một thế giới rộng lớn hơn với những con người đủ xứ, đủ miền ồ ạt về đây, đó là thầy cô, là bạn học, bạn cùng phòng trọ, cô bán xôi buổi sáng, chú bán thịt buổi trưa, chị hàng rau người Huế, cô bán bún riêu, cô chú chủ nhà trọ...
Nhịp sống Sài Gòn bắt đầu không ngơi nghỉ từ khi mặt trời chưa ló hẳn khỏi chân trời, âm thanh của hàng vạn chiếc xe lăn bánh trên đường của những mảnh đời mưu sinh đã trở thành tiếng chuông báo thức gọi tôi dậy để bắt đầu một ngày mới. Buổi tối, sự sôi động thậm chí còn nhiều hơn ban ngày vì đó là khoảng thời gian người Sài Gòn đi gặp gỡ đối tác, bạn bè, hay chở nhau đi chơi, đi ăn uống, giải trí... Mãi cho đến khi quá nửa đêm, nhịp sống ở Sài Gòn mới trở nên dịu dàng hơn, những tòa cao ốc vẫn còn chớp nhoáng đèn, bảng hiệu… chỉ còn lại những thanh âm xạc xào – tiếng chổi quét rác của những cô chú lao công, đâu đó lác đác tiếng xe cộ qua lại, người người dần chìm vào giấc ngủ để chuẩn bị năng lượng cho một ngày sôi động khác tiếp theo.
 
Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi! - ảnh 1

Sài Gòn đã mở ra cho tôi một thế giới rộng lớn hơn với những con người đủ xứ, đủ miền ồ ạt về đây

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi ra trường chưa được bao lâu thì gia đình phá sản. Đó là cú sốc lớn nhất cuộc đời, bởi dù là dân tỉnh lẻ nhưng chưa bao giờ tôi phải lo cơm áo gạo tiền, nay phải đối mặt với số nợ khổng lồ của gia đình, trước mắt tôi, tương lai rối bời, mịt mù khiến một cô gái mới ngoài đôi mươi như tôi chao đảo, sợ hãi. Rồi mối tình đầu dài đằng đẵng hơn 6 năm tan vỡ không lâu sau đó, ngày má chở tôi qua nhà người ta trả lễ đính hôn, mưa gió giăng đầy trời, đường đi xa xôi ổ gà liên miên, má còn đang bệnh, tôi ôm chặt má, thương má mà không biết nói sao, chỉ biết nghẹn ngào nơi cổ họng.
Một thời gian sau, ba má vì mâu thuẫn không thể nào giải quyết, cuối cùng cũng chuẩn bị chia tay. Tôi rơi vào tuyệt vọng đến cùng cực, yếu đuối và đau đớn. Nhưng kỳ lạ là, Sài Gòn vẫn náo nhiệt, vẫn ồn ào như thường lệ. Sài Gòn ôm tôi vào lòng, che chở tôi, cho tôi náu mình bình an trước những biến cố lớn lao đó. Những đêm mưa đi dưới lòng đường Sài Gòn, tôi hét lên để trút ra những nỗi niềm sâu thẳm trong lòng mình, Sài Gòn đáp lại tôi bằng sự thinh lặng nhưng đó lại là liều thuốc có giá trị với tôi để tự mình chữa lành những vết thương lòng. Rồi tôi cũng kiếm được việc làm thêm, nào dịch thuật, dạy ngoại ngữ cho học sinh…để quên đi tất cả và cũng là để bắt đầu lại tất cả.
Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi! - ảnh 2

Sài Gòn ôm tôi vào lòng, che chở tôi, cho tôi náu mình bình an trước những biến cố lớn lao

Ảnh: Ngọc Dương

Một lần, ba gọi vào nói với tôi ba buồn nên chỉ biết uống cho say quên ngày tháng, má bây cũng bỏ ba đi mần việc ở nơi nào rồi. Tôi khuyên nhủ ba: “Hay ba vô Sài Gòn đi, ở trong này chỉ cần chăm chỉ mần việc thì không sợ chết đói đâu ba. Người Sài Gòn không phân biệt tầng lớp giàu nghèo, không phán xét, không dòm ngó, dị nghị ai hết, người ta lo cho số phận của người ta không hết, có hơi đâu mà lo chuyện người khác hả ba”.
Ban đầu ba còn e dè, tôi cứ ngỡ vậy là ba chỉ muốn gắn bó hết đời với mảnh đất đỏ hoang sơ ở nhà, với men rượu cay và đắng. Nhưng rồi, ba bán hai cặp chim bồ câu, bầy gà trước nhà, bỏ vội mấy bộ quần áo, bắt xe đò vào Sài Gòn mà không hề báo trước với tôi. Ba bắt đầu làm nhiều nghề: thợ điện, bảo vệ, thợ sửa ống nước, thợ tưới cây…và chưa một lần ba quên dỡ cơm cho tôi đi làm mỗi sáng, vì mở mắt thức dậy tôi cũng quần quật với dịch thuật, làm thêm…
Có lẽ vì ba má không thể sống thiếu nhau nên 1 năm sau, ba đón má vào, gia đình tôi bắt đầu cuộc sống mới ở quê hương thứ hai – Sài Gòn. Sài Gòn cũng mở rộng vòng tay đón má, thương má như thương biết bao người con xa xứ khác, và tôi nghĩ rằng Sài Gòn sẽ luôn mở rộng vòng tay đón những ai biết đối mặt với nghịch cảnh, cam go để làm lại cuộc đời, dù cuộc đời ấy chỉ còn là tay trắng.
Tôi muốn gởi lời cảm ơn đến Sài Gòn - thành phố mà tôi yêu, tôi thương, tôi trân trọng và biết ơn - nơi đã trở thành một phần máu thịt của tôi…Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi!
Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi! - ảnh 3
 

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Người xứ xa

Người xứ xa

Cảm ơn Sài Gòn! Miền đất bao dung cho biết bao con người xa xứ

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.