Bất chợt những cơn mưa

0 Thanh Niên
Sài Gòn là một cô gái hiện đại nhưng khó tính. Sở dĩ tôi gọi cô gái đó khó tính bởi thời tiết thất thường. Sáng thì nắng nóng oi bức nhưng đến chiều lại đổ mưa tầm tã. Nhiều người ghét những cơn mưa bất chợt ở Sài Gòn bởi đôi khi nó làm trễ nhịp sống của họ. Nó làm người ta dễ cảm lạnh vì ướt mưa. Nó làm người bán hàng rong vội vã dọn hàng. Nó làm chú xe ôm ế khách. Và đôi lúc nó làm người ta cảm thấy cô đơn, trống trải.
Mưa Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương Mưa Sài Gòn - Ảnh: Ngọc Dương
Mưa Sài Gòn
Ảnh: Ngọc Dương
Nhưng chả hiểu sao tôi thích những cơn mưa bất chợt như thế.
Tôi thích cái cảm giác buổi chiều đi học về ngồi trên chiếc buýt đã cũ. Trời mưa. Bác tài mở radio. Nhìn dòng người trên phố. Mưa xua tan cái nắng của Sài thành. Mưa làm Sài Gòn tĩnh lặng, lắng đọng hơn. Mưa làm dòng người trên phố bớt hối hả hơn. Mưa làm con người ta chậm lại một chút giữa cuộc sống tấp nập này. Mưa tắm mát, gột rửa tâm hồn ta.
Bất chợt những cơn mưa1

Bình minh Sài Gòn

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi nhớ có lần đi học về trong một chiều mưa. Dừng xe chờ đèn đỏ khá lâu. Tôi bắt gặp hai đứa trẻ đang đứng dưới một mái hiên. Chúng gọn gàng cất mấy tờ vé số còn đang bán dở rồi chạy ào ra vỉa hè tắm mưa. Chúng vui lắm. Cười tươi lắm. Chúng vô tư, hồn nhiên. Nhìn hình ảnh đó nó tinh khôi, trong trẻo làm sao! Nó cuốn hút. Bình yên. Đơn sơ. Giản dị. Hai đứa trẻ làm tôi nhớ đến tuổi thơ ngây dại...
Lần khác, trên đường về nhà thì trời mưa, tôi dừng lại trú ở một quán ăn nhỏ trên đường Hòa Bình. Tôi đứng tầm bảy phút mà vẫn chưa ngớt mưa thì chú chủ quán mang ra cho tôi một cái áo mưa, chú bảo: “Nhà con còn xa không? Con lấy mặc về đi”. Tôi cầm cái áo mưa trên tay mà rưng rưng cảm động. Tôi bỗng thấy một Sài Gòn thân thương quá. Một Sài Gòn ấm áp ngày mưa.
Mưa đến làm tôi nhớ về mẹ. Mẹ hay gọi điện hỏi thăm: “Dạo này Sài Gòn nắng hay mưa?”, rồi dặn dò: “Đi học nhớ mang theo áo mưa kẻo bị cảm”. Mưa làm tôi nhớ về ba hay đưa đón tôi những chiều mưa. Mưa làm tôi nhớ nhà. Mưa làm tôi yêu hơn gia đình nhỏ của tôi.
Bất chợt những cơn mưa2

Đường sách TP.HCM

Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Những cơn mưa bất chợt đặc trưng ở đất Sài Gòn. Nó đến bất ngờ, ngắn ngủi. Có người sẽ cảm thấy khó chịu. Có người thích thú. Có người cau mày. Và cũng có người vui vẻ đón nhận. Cũng giống như trong cuộc sống của chúng ta, những khó khăn, thử thách luôn ập đến một cách bất ngờ. Có người nhẹ nhàng đón nhận. Nhưng cũng có người không vượt qua được để rồi bị “cảm lạnh”.
Sài Gòn quá tấp nập, hối hả đôi khi làm ta khó thở. Với những cơn mưa bất chợt giấu nắng vào trong và giấu luôn cả mọi muộn phiền, mệt nhọc của chúng ta.
Sài Gòn với những cơn mưa như cô gái đỏng đảnh, kiêu kỳ. Nó vội đến làm người ta có chút bối rối rồi vội đi để lại bao vấn vương, quyến luyến. Vì vậy, đừng vội ghét những cơn mưa. Hãy ngồi trong quán cà phê nhỏ, lắng nghe tiếng mưa tí tách hòa quyện với những âm thanh của cuộc sống, bạn sẽ thấy nó đáng yêu đến nhường nào!
Bất chợt những cơn mưa - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.