Thành phố tôi yêu: Miền đất bao dung

Hải Kim

Hải Kim

(Bình Chánh, TP.HCM)

4 Thanh Niên
Thầy là người xứ Quảng vào Sài Gòn lập nghiệp. Ở thành phố này, thầy đã đi qua gần sáu mươi năm cuộc đời, với một câu chuyện tình lỡ dở, chịu cảnh “gà trống nuôi con”... Hà cớ gì, thầy yêu thành phố này quá đỗi vậy?
Dù là công việc gì, chỉ cần lương thiện và hết lòng cố gắng thì chuyện mưu sinh ở TP.HCM không phải là điều quá khó khăn /// Hải Kim Dù là công việc gì, chỉ cần lương thiện và hết lòng cố gắng thì chuyện mưu sinh ở TP.HCM không phải là điều quá khó khăn - Hải Kim
Dù là công việc gì, chỉ cần lương thiện và hết lòng cố gắng thì chuyện mưu sinh ở TP.HCM không phải là điều quá khó khăn
Hải Kim
Kết thúc môn Tiếng nói, thầy thông báo: “Nói gì cũng được, kể gì cũng được nhưng hông được nói xấu Sài Gòn của tui à nghen”. Cả lớp trố mắt nhìn nhau, rồi đồng thanh “Sao vậy thầy?”. Thầy nói: “Ở đây, dễ thương vầy mà còn hông chịu, thì ở đâu nữa”, rồi thầy giảng giải một lần nữa với chúng tôi, cái điều mà hầu như buổi lên lớp nào thầy cũng nói.
Thầy không khuyên chúng tôi sau khi tốt nghiệp phải ở lại thành phố hay về quê, thầy chỉ dặn “Nếu chưa tìm được nơi nào thì hãy thử bắt đầu ở đây”. Với thầy, nơi này là miền đất dễ sống, dễ kiếm tiền và hơn hết nó luôn bao dung.
Dù cả gia đình nội, ngoại của tôi đều gốc gác ở ngoại ô thành phố, đi vào trung tâm mất khoảng 45 phút hoặc hơn chút, nhưng tôi cũng không hiểu và cảm nhận được hết những lời thầy nói ở thời điểm đó, ngược lại tôi thắc mắc nhiều hơn. Thầy đâu phải là người gốc Sài Gòn, thầy là người xứ Quảng vào đây lập nghiệp. Và ở thành phố này, thầy đã đi qua gần sáu mươi năm cuộc đời, với một câu chuyện tình lỡ dở, chịu cảnh “gà trống nuôi con”... Vậy thì hà cớ gì, mà thầy yêu thành phố này quá đỗi vậy? Tôi hỏi thế, thầy cười khà khà rồi trả lời: “Mày ra đời đi làm, sẽ có lúc ngẫm lại, rồi thấy điều thầy nói là đúng con à”.
Nghe thầy dặn không được nói xấu nơi này, không được nói xấu thành phố bao dung của thầy vậy là cả đám túm tụm lại, kể lể cho hết những nỗi niềm trong lòng với thầy mới chịu. Chứ tự nhiên khi không lại cấm hông cho người ta nói xấu, thì cũng ấm ức trong lòng lắm, bởi không ít lần những đứa trong chúng tôi gặp chuyện không hay ở thành phố này mà.
Một đứa kể, vô đây đi ngoài đường bị giật ba lô, chứ ở ngoài quê nó hông có chuyện đó. Thầy nói: “Bây chắc là ở ngoài quê bây hông có chuyện giựt đồ không”, vậy là cả đám im bặt, không dám phát biểu thêm gì. Thầy dạy chúng tôi, đừng vì một hai chuyện không hay rồi đánh giá cái thành phố này tồi tệ. Ở đâu trên trái đất này, cũng có người tốt và người chưa tốt, chứ không riêng ở đây.
Ở thành phố này, đi một vòng là nghe đủ giọng nói các vùng miền, chưa kể mấy công ty nước ngoài, giờ cơm trưa là tây ta ngồi ăn cơm, tám chuyện hồn nhiền… “Hông tốt thì người ta đến đây làm gì, phải hông?”, thầy nói rồi lại cười khà khà.
Với lý lẽ và dẫn chứng của thầy, thì cái đám hay cãi chúng tôi cũng không tìm được lý do nào để phản biện. Nhưng sâu thẳm trong lòng mỗi đứa, có chút thuyết phục lẫn không, và một nỗi niềm gì đó với thành phố này đang trỗi dậy. Vì sắp tới đây, sẽ có những đứa xa cái thành phố gắn bó suốt 4 năm trời để về quê làm việc, dù yêu thương hay đáng ghét thì nơi này vẫn là một phần thanh xuân của chúng tôi.
Sau này, lang thang qua nhiều con đường, ngõ hẻm, những xóm trọ của thành phố, tôi mới hiểu hết lời thầy nói về sự bao dung của nơi này. Có lần tôi cần gấp một chỗ ngồi để viết tin, ghé đại vào một quán cà phê trên đường Nguyễn Trãi (đoạn quận 1), xong việc rồi ngước nhìn xung quanh tôi mới thấy ngạc nhiên. Thì ra quán cà phê tôi ghé vào dành cho những bạn LGBT, không gian quán lịch sự, mọi âm thanh đều vừa phải và không hề ồn ào. Bàn trước mặt tôi hai bạn nam vừa cà phê vừa nói chuyện đúng kiểu những đôi tình nhân đang hẹn hò, thi thoảng nhìn nhau cười tủm tỉm.
Hai bạn nữ vừa bước vào quán cũng thế, khoác tay rồi vuốt tóc nhau, thỉnh thoảng họ cười với nhau rồi tiếp tục những câu chuyện riêng. Bàn phía sau lưng tôi, cũng hai bạn nam và hình như có một anh bạn đang thấy ngại “Thôi kỳ quá, ở đây là quán cà phê đó, nắm tay hoài người ta cười”, một lời đáp lại khe khẽ “Hông có đâu, trên này mọi người lịch sự lắm, không có dè bỉu như ở quê mình đâu”… Hóa ra thành phố của thầy bao dung thật, luôn chấp nhận những điều khác biệt như một phần của cuộc sống, vậy thôi!
Có bữa ngang qua đường An Dương Vương, dừng lại trước mấy xe đẩy trái cây, theo mùa nào thì người ta bán trái đó, cũng dân tứ xứ tụ về buôn bán. Tôi mua dưa hấu và xoài, nhưng dưa ướp lạnh hết sạch, cô lật đật cắt thêm để bán. Hỏi chuyện buôn bán, cô nói: “Ở đây dễ sống lắm, cái xe trái cây này cũng đủ để tui lo cho thằng út vô đại học, nay nó năm tư rồi. Hồi ở quê thì cực lắm, còn sợ mùa màng thất bát”. Miếng dưa cô còn chưa kịp xẻ mà tự dưng tôi thấy lòng mình ngọt ngào, mát lạnh, mảnh đất này dễ thương, bao dung thật mà!
Thành phố tôi yêu: Miền đất bao dung - ảnh 1

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
TOAN trịnh

TOAN trịnh

ĐÚNG vậy! Ko ở đâu có thể bằng Sài gòn? Từ con người cho tới công việc,từ cách sống cho tới mọi thứ thì chỉ có Sài gòn là nhất? Tình người bao la,thân thiện dễ mến phóng thoáng đó là đặc điểm riêng của người Sài gòn??
Nam

Nam

SG hiện nay ra đường khói bụi, tệ nạn Karaoke đi làm về không được nghỉ, khói thuốc lá mọi nơi, lấn chiếm lòng đường buôn bán... Tôi chỉ chờ lãnh đạo TP xử lý.
Tuong Hân

Tuong Hân

Sài Gòn luôn bao dung, thân thiện, ân cần, hào hiệp. Tôi yêu SG. Cám ơn tác giả.
Hoa Vàng

Hoa Vàng

Quan trọng là SG người tốt rất nhiều, người xấu cũng có nhưng rất ít.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sắc màu trên đường phố ngày xuân /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn trong tim tôi

Sài Gòn trong tim tôi chiếm một vị trí rất đặc biệt. Tôi sống ở Sài Gòn 4 năm học đại học và nửa năm làm việc tại đó.
TP.HCM được xem là vùng đất bao dung, là quê hương thứ hai của những người nhập cư /// Ảnh: Độc Lập

Có một Sài Gòn đong đầy trong ký ức

Thấm thoát mà tôi lên Sài Gòn đã 10 năm. 10 năm và những kỷ niệm về thành phố này cứ thế đong đầy trong ký ức của tôi. Những kỷ niệm ấm áp và yêu thương.
Hình ảnh quen thuộc của Hồ Con Rùa, TP.HCM /// ẢNH: Thiên Anh

Sắc màu Hồ Con Rùa

Giống với hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội, tại TP.HCM, khu vực hồ Con Rùa (P. 6, Q. 3, TP.HCM) tập trung phố cà phê bởi đây có khung cảnh nên thơ hòa lẫn nhịp sống hiện đại.
Chợ Bến Thành, một trong những hình ảnh "đại diện" của TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Xin chọn nơi này làm quê hương

Tôi không phải người Sài Gòn. Gia đình tôi từ miền Bắc vào Tây Nguyên định cư hồi thập niên 1980. Lớn lên, tôi vào TP.HCM học đại học. Tốt nghiệp, tôi khăn gói về lại Tây Nguyên kiếm việc làm
Tôi vẫn mong một ngày, thật gần, có cơ duyên được gặp lại chú trong dòng người đông đúc ở Sài Gòn, để nói thêm một lời cảm ơn /// Ảnh: N.X.P

Giữa cái nắng Sài Gòn…

Nắng Sài Gòn một trưa đầu tháng 8 gắt gỏng, bỏng rát. Tôi chạy xe máy từ cầu Điện Biên Phủ (quận Bình Thạnh, TP.HCM) về nhà ở quận 2. Đang chạy ngon ơ tự nhiên tiếng nổ máy xe chẳng còn đều...