Bươn chải bao năm nơi đất khách quê người, bữa cơm tươi tắn hơn, tôi càng nôn nao nhớ quê nhà, nhớ lò bánh tráng, nhớ những ngày đi học thiếu cơm, vẫn có bánh tráng nội độn cho ăn... /// Ảnh: Huy Đạt

Nhớ thương lò bánh tráng quê nhà

0
Bao năm xa quê, có dịp về thăm nhà, tôi càng vui khi thấy ngôi nhà xưa trên thêm cũ, vẫn rực sáng lửa lò bên gốc cây khế xanh lá, trổ hoa, các cháu tôi cần mẫn bên lò tráng bánh...
Hội An, Quảng Nam /// Ảnh: Mạnh Cường

Ký ức tuổi thơ

0
Năm 1946, đa số dân làng bỏ nhà cửa ruộng vườn đi theo kháng chiến. Trong đêm đông tối mờ mịt, cha tôi cõng tôi cùng gia đình gồng gánh tất tả lặng lẽ rời khỏi Hòa Lộc quê tôi...
Tôi xin lấy câu kết này, nhắn gửi tới phố núi lời thăm hỏi, dù đã xa nhưng vẫn “còn chút gì để nhớ”... /// Ảnh: Gia Khiêm

Một thoáng tuổi thơ với phố núi

0
Sau năm 1963, gia đình tôi theo ba lên Kon Tum. Tỉnh lộ đất đỏ đầy bụi dẫn chúng tôi vào thành phố. Chiếc xe đò rướn mình trên con đường mấp mô, nhiều dốc, giữa ánh nắng chói chang.
Nhớ về chợ quê mùa lụt, tôi thường nhớ về những lần theo mạ ra chợ khi tôi còn nhỏ /// Ảnh: Nguyễn Đăng Trường

Chợ quê mùa lụt

1
Dù đã có dịp ghé thăm nhiều ngôi chợ lớn nhỏ khác nhau trên khắp miền đất nước nhưng với tôi chợ quê ngày lụt vẫn mãi là ngôi chợ đặc biệt nhất.
Củ nén nhỏ xíu như đầu đũa, cay hăng hơn hành, tỏi /// Ảnh: Tuyết Khoa

Một đời lá nén muối rang

0
Hồi đó, ba theo má về đất Quảng chỉ vì một mùi hương. Cái thời còn cõng cực chạy quanh thì lấy đâu ra những chai nước hoa xa xỉ. Mỗi lần kể lại ba chỉ cười hiền, má tụi bây thơm đậm mùi nén…
Một mỹ vị miệt biển quyến rũ là lạ không bao giờ quên, để chỉ một lần thôi, đủ nhớ đất và người Phú Yên đến đậm lòng... /// Ảnh: Tâm Ngọc

Bông giờ trong mùa bão giông

1
Không biết có phải xuất thân dân dã nơi miệt biển bình yên, nên bông giờ thấm cái e thẹn mà chỉ “kết tình thân” với các loài rau trái vườn quê...
Sông Hương /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nưa - món xưa xứ Huế

0
Về Huế có một món độc lạ mà không phải nơi nào cũng có. Đó là nưa!
Nhớ Huế, là những mảng ký ức của nắng mưa làm nhói lên bên ngực trái /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nhớ Huế

2
Quê tôi nghèo lắm, có lẽ đến bây giờ vẫn còn nghèo. Vùng đất mà con người chỉ có thể bám víu vào thiên nhiên, mặc cho thiên nhiên có bạc đãi, hắt hủi, con người vẫn chất phác mà bám trụ không một lời than vãn.
Mắm ruốc còn đi khắp năm châu bốn bể, hễ nơi nào có người miền Trung ở thì nơi đó không thể thiếu những hũ mắm ruốc /// Ảnh: Thiên Trúc

Mùi mắm ruốc bay dọc miền Trung

0
Hằng năm cứ hễ vào tháng 7 âm lịch và kéo dài đến tháng 2, 3 năm sau, cả miền Trung lại được dịp xôn xao mùa tép biển...
Ga Huế /// Ảnh: Bùi Ngọc Long

Ga Huế và những chuyến ‘tàu chợ’

0
Lần nào vô Huế, tôi cũng ở lại một đêm để thức. Và chắc chắn chỉ có một chỗ ở cố đô có thể thức trọn đêm là ga Huế, nơi ta có thể ngồi tự nhiên thâu đêm không sợ bị dị nghị bất cứ điều gì.
Ở quê tôi, mỗi khi lũ về nỗi lo của người lớn hiện lên trên ánh mắt /// Ảnh: Huy Đạt

Thương lắm Túy Loan

0
“Ông tha mà bà không tha/ làm cho cái lụt hăm ba tháng mười”, câu ca dao truyền miệng của người Quảng Nam tôi gợi đến mùa lũ triền miên hằng năm trên mảnh đất nắng thì cháy da người, mưa thì thối đất ở quê tôi.
Lũ tằm giống như những con sâu, bò lúc nhúc trong những chiếc nong đan bằng tre rất lớn... /// Ảnh: Gia Bình

Quê hương thơ ấu

0
Ba mẹ tôi trở về sống cùng ông bà nội. Lúc đó, tôi còn rất nhỏ, chưa đến tuổi đi học. Vùng đất quê nội tôi ở Điện Bàn, Quảng Nam, thường gọi là Gò Nổi, bao bọc chung quanh là dòng sông Thu Bồn.
Mùa lúa chín, gặt về, bố mẹ tôi phơi thật khô, cho vào chum, vào vại dự trữ để ăn dần... /// Ảnh: Lê Nam

Tiếng chày giã gạo đêm khuya

1
Những đêm trăng sáng, gió từ sông Gianh thổi vào mát rượi, mọi người bê cối ra sân giã. Tiếng chày khua cối thậm thịch, thậm thịch, tiếng nói cười rôm rả, những câu hò, câu hát vang lên...
Củ hành chăm (còn gọi hành tăm, củ nén), một loại gia vị phổ biến ở miền Trung /// Ảnh: Tịnh Tâm

Nỗi nhớ… hành chăm

0
Sáng ra nảy mấy tràng hắt hơi, anh đổ cho tiết heo may, vẫn dẫn xe rời nhà như thường lệ. Trưa, mũi xông xông, đầu óc váng vất, anh vẫn cố chạy thêm cuốc nữa.