Dạo bước qua những dấu khắc vàng son hiện hữu nơi đất Thần kinh, tôi nghe lời vạn năm thủ thỉ... /// Ảnh: Thiên Anh

Cốt đồng

0
Còn lại gì khi thần thời gian vung quyền trượng khắc nghiệt? Có lẽ, biết giới hạn tuổi, con người không ngừng để lại vết tích của mình.
Thời gian xoay vần, số mệnh luân chuyển, như thuở xưa trên bãi cát dọc dài…   /// Ảnh: Thiên Anh

Ngóng biển

0
Những con thuyền tiếp tục ra khơi, ông lênh đênh gửi đời neo bốn bể. Mặc kệ bà mòn mỏi, gầy hao ngồi trên bến đợi, chiều gối chiều một mình ngóng biển…
Trọn tuổi thơ gắn bó với cát, tôi thấy cát là một sinh thể rất sống động, có hồn /// Ảnh: Quế Hà

Những mảng màu trên cát

3
Tôi ra đời vào mùa gió nam riết róng - bà ngoại tôi kể thế. Cỏ cây hoa lá rũ rượi, chỉ có cát là phóng túng cùng gió mạnh mẽ táp vào vách nhà được che bằng những tấm tranh vắt lá dừa nghe rào rào…
Hồi nhỏ, tôi chỉ biết thôn Vỹ qua thơ của Hàn Mặc Tử trong giờ dạy văn... /// Ảnh: Thiên Anh

Lần đầu về thôn Vỹ

0
Ba má tôi là người Vỹ Dạ. Tôi sinh ra ở Phú Yên, và theo gia đình tập kết ra miền Bắc.
Sông Lam, Nghệ An /// Ảnh: Khánh Hoan

Dòng sông quê tôi

0
Ở miền Trung tỉnh nào cũng có những dòng sông gắn với những ký ức của người xa quê - như sông Hương, sông Gianh, sông Thu Bồn…
Bươn chải bao năm nơi đất khách quê người, bữa cơm tươi tắn hơn, tôi càng nôn nao nhớ quê nhà, nhớ lò bánh tráng, nhớ những ngày đi học thiếu cơm, vẫn có bánh tráng nội độn cho ăn... /// Ảnh: Huy Đạt

Nhớ thương lò bánh tráng quê nhà

0
Bao năm xa quê, có dịp về thăm nhà, tôi càng vui khi thấy ngôi nhà xưa trên thêm cũ, vẫn rực sáng lửa lò bên gốc cây khế xanh lá, trổ hoa, các cháu tôi cần mẫn bên lò tráng bánh...
Hội An, Quảng Nam /// Ảnh: Mạnh Cường

Ký ức tuổi thơ

0
Năm 1946, đa số dân làng bỏ nhà cửa ruộng vườn đi theo kháng chiến. Trong đêm đông tối mờ mịt, cha tôi cõng tôi cùng gia đình gồng gánh tất tả lặng lẽ rời khỏi Hòa Lộc quê tôi...
Tôi xin lấy câu kết này, nhắn gửi tới phố núi lời thăm hỏi, dù đã xa nhưng vẫn “còn chút gì để nhớ”... /// Ảnh: Gia Khiêm

Một thoáng tuổi thơ với phố núi

0
Sau năm 1963, gia đình tôi theo ba lên Kon Tum. Tỉnh lộ đất đỏ đầy bụi dẫn chúng tôi vào thành phố. Chiếc xe đò rướn mình trên con đường mấp mô, nhiều dốc, giữa ánh nắng chói chang.
Nhớ về chợ quê mùa lụt, tôi thường nhớ về những lần theo mạ ra chợ khi tôi còn nhỏ /// Ảnh: Nguyễn Đăng Trường

Chợ quê mùa lụt

1
Dù đã có dịp ghé thăm nhiều ngôi chợ lớn nhỏ khác nhau trên khắp miền đất nước nhưng với tôi chợ quê ngày lụt vẫn mãi là ngôi chợ đặc biệt nhất.
Củ nén nhỏ xíu như đầu đũa, cay hăng hơn hành, tỏi /// Ảnh: Tuyết Khoa

Một đời lá nén muối rang

0
Hồi đó, ba theo má về đất Quảng chỉ vì một mùi hương. Cái thời còn cõng cực chạy quanh thì lấy đâu ra những chai nước hoa xa xỉ. Mỗi lần kể lại ba chỉ cười hiền, má tụi bây thơm đậm mùi nén…
Một mỹ vị miệt biển quyến rũ là lạ không bao giờ quên, để chỉ một lần thôi, đủ nhớ đất và người Phú Yên đến đậm lòng... /// Ảnh: Tâm Ngọc

Bông giờ trong mùa bão giông

1
Không biết có phải xuất thân dân dã nơi miệt biển bình yên, nên bông giờ thấm cái e thẹn mà chỉ “kết tình thân” với các loài rau trái vườn quê...
Sông Hương /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nưa - món xưa xứ Huế

0
Về Huế có một món độc lạ mà không phải nơi nào cũng có. Đó là nưa!
Nhớ Huế, là những mảng ký ức của nắng mưa làm nhói lên bên ngực trái /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nhớ Huế

2
Quê tôi nghèo lắm, có lẽ đến bây giờ vẫn còn nghèo. Vùng đất mà con người chỉ có thể bám víu vào thiên nhiên, mặc cho thiên nhiên có bạc đãi, hắt hủi, con người vẫn chất phác mà bám trụ không một lời than vãn.
Mắm ruốc còn đi khắp năm châu bốn bể, hễ nơi nào có người miền Trung ở thì nơi đó không thể thiếu những hũ mắm ruốc /// Ảnh: Thiên Trúc

Mùi mắm ruốc bay dọc miền Trung

0
Hằng năm cứ hễ vào tháng 7 âm lịch và kéo dài đến tháng 2, 3 năm sau, cả miền Trung lại được dịp xôn xao mùa tép biển...